Hôm nay,  

Thơ Trần Hạ Vi

6/14/202308:14:00(View: 3487)
Crazy
Bản vẽ của Đinh Trường Chinh.



Khi bạn rơi


Khi bạn đi leo núi
Bạn mặc đồ bảo hộ và mang dây thừng

Khi bạn đi lặn biển
Bạn mang đuôi nhái và bình dưỡng khí

Khi bạn đi trên bờ dạo chơi
Cùng một ai đó
Bạn không mang gì cả

Đất sụt lún há hoác. Bạn rơi tõm xuống.
Người bạn đường biến mất.

Bạn rơi. Rơi không trọng lượng. Mỗi lúc một nhanh
Bạn quờ quạng. Chộp được một cánh tay

Nhưng đó không phải là cánh tay. Là nhánh cây.
Nó gãy và rơi khỏi tay bạn.

Bạn nghĩ bạn đang rơi xuống tâm trái đất
Bạn tuyệt vọng. Nghĩ mình sẽ chết

Bạn chợt nhớ
Đống quần áo dơ bên máy giặt.


Cảm ơn

Bạn bị ném thẳng vào một con sông


Sâu. Nước chảy xiết.
Bạn đã quên trước đó như thế nào
Bạn không biết sau đó như thế nào

Bạn đắm chìm. Bạn cố bơi. Bạn ngộp nước.
Bạn sặc sụa. Bạn sắp chết. Một bàn tay
Lôi bạn lên bờ.

Bạn cắm đầu đi tiếp
Qua khu rừng già. Đến đường cái lớn

Khi quần áo đã khô ráo
Bạn nhớ lại: Bạn đã quên cảm ơn.


Khi nghĩ nhiều về một người

Khi nghĩ nhiều về một người
Bạn nhớ lại những cái tốt
Những sẻ chia cảm động đã được nghe

Bạn nhớ lại những cái bạn không thích
Đôi lần nóng giận
Một chút tự cao

Bạn nhớ lại những đêm đầy sao
Mặt trăng chìm khuất, như khi bạn đánh mất
Một người
Theo ngọn gió bay ngang

– Trần Hạ Vi

Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
Longwood Gardens là một “vườn hoa” không những nổi tiếng của Tiểu bang Pennsylvania mà còn là một trong vài vườn hoa nổi tiếng nhất của cả nước Mỹ...
Ở Mỹ người ta không ăn mỡ của động vật như heo, bò, gà vịt, vì sợ tăng cholesterol. Nếu ăn mỡ họ ăn bacon, thịt ba chỉ ướp muối. Họ chiên bacon cho giòn, ăn kèm với trứng chiên và bánh mì. Một món điểm tâm rất được nhiều người yêu thích. Tôi thích dùng mỡ nhưng chỉ dùng ở một vài món. Mỡ heo, tôi mua miếng dày, thái hạt lựu, thắng riu riu cho đến khi tóp mỡ héo lại, màu vàng nhạt ngả sang nâu. Tôi vớt tóp mỡ, để riêng ra cho khô và giòn, dùng để kho cá bống. Vì cất nhiều công, nên tôi rất quý tóp mỡ...
Vinh cầm cái ly nhỏ đưa lên “Dô. Anh em !” “Ê. Sao khẩn trương thế, mày? Chưa có miếng nhắm nào vô bụng cả!” Đặt ly xuống, nhìn khuôn mặt bị thịt của Sáu Diên đang cười, Vinh chợt thấy bực mình và cụt hứng...
Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu nhiều muối, có phút chạnh lòng chăng, khi nghe những ví dụ dưới đây?
Hai người đang đi chầm chậm trên lối đi hẹp bằng đất thỉnh thoảng có những con đường mòn xanh mơn mởn cắt ngang, mà cứ hai năm một lần những xe đẩy chở cỏ khô hoặc lúa mì lại ùa vào những đám hoa cúc và cỏ. Những cơn mưa gần đây đã tạo thành từng vũng ao nhỏ ở những đoạn lồi lõm; nhưng ở phần giữa đường, đầy bụi bặm và rải rác có dấu vết móng ngựa, thì khúc đường cũng khá rộng để hai người có thể sánh đôi...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền
Những đoản khúc của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Tôi là dân Bắc Kỳ 54 di cư vào miền Trung, đến một thành phố rất đẹp ven biển. Ba tôi dạy học mãi ngoài Huế, nên tôi ở lại thành phố biển với Ông Nội và hai bà cô để tiện bề học hành và hầu hạ Ông. Tôi coi Ông giống như Cha, nhưng đôi khi cũng rất buồn, cô đơn và tủi thân. Bởi vì Ông già hơn Cha nhiều và khó gần gũi. Những lúc như vậy, hầu như tôi chỉ có bé Uyên là người thân thích nhất...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.