Thơ: Thưa Mẹ Con Đi

13/05/200500:00:00(Xem: 7284)
Chiến tranh tàn
Để lại những nấm mộ vô danh
Người chết bị tước quyền phát biểu

Bọn chiến thắng ban vòng nguyệt quế
Thân chiến bại khăn gói đi tù
Những kẻ bị phản bội
Gậm nhấm vết thương
Chủ nghĩa mù, cơm áo chột đui

10, 20 năm
Tự do bỏ phiếu bằng chân
Đất nước tan hoang, gầy còm
Như bộ xương trong trại tập trung
Núi rừng Việt Bắc

Bọn hảnh tiến huênh hoang
Trên chiếc Mercedes bóng lộn
Người yêu nước tiếp tục ngồi tù
Anh lính cả hai miền
Mở ba lô chợt nghe mùi chinh chiến
Trận đánh bắt đầu

Đường ra trận
Có tiếng thét xung phong
Từ mùa Thu lịch sử
Có tiếng gào
Của tử sĩ oan khiên
Từ biệt Mẹ
Con đi
Cả nước lại lên đường

Nguyễn Bắc Nam
Ngày 1/5/2005
Tặng Nguyễn Khắc Toàn, và những đồng đội của tôi

(Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam. Điện Thư - Số 45. Tháng 05 năm 2005)

Còn gì chăng" Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa
Tôi trên đồi hoa rực nắng, Bên em một chiều hạ vàng.
Mậu thân, 2000 người xuống đồng bằng Chỉ một đêm còn sống có 30,
- Dưới những bóng cây xanh vòm lá thấp Ta nằm yên đợi gío đẩy đưa buồn
Mẹ đứng trên đồi Mai Lĩnh Nhìn xuống phố nghèo Đông Hà
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
chào em, thu tới mùa vui học đã nhốt hồn ta trở lại trường
Van xin em vẽ hộ tôi ngôi nhà trống cho gió lùa vào khi tâm hồn
Chiều nay mây trắng hay mây tím Ta quẳng buồn lo gởi đất trời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.