Thơ: Thưa Mẹ Con Đi

13/05/200500:00:00(Xem: 7283)
Chiến tranh tàn
Để lại những nấm mộ vô danh
Người chết bị tước quyền phát biểu

Bọn chiến thắng ban vòng nguyệt quế
Thân chiến bại khăn gói đi tù
Những kẻ bị phản bội
Gậm nhấm vết thương
Chủ nghĩa mù, cơm áo chột đui

10, 20 năm
Tự do bỏ phiếu bằng chân
Đất nước tan hoang, gầy còm
Như bộ xương trong trại tập trung
Núi rừng Việt Bắc

Bọn hảnh tiến huênh hoang
Trên chiếc Mercedes bóng lộn
Người yêu nước tiếp tục ngồi tù
Anh lính cả hai miền
Mở ba lô chợt nghe mùi chinh chiến
Trận đánh bắt đầu

Đường ra trận
Có tiếng thét xung phong
Từ mùa Thu lịch sử
Có tiếng gào
Của tử sĩ oan khiên
Từ biệt Mẹ
Con đi
Cả nước lại lên đường

Nguyễn Bắc Nam
Ngày 1/5/2005
Tặng Nguyễn Khắc Toàn, và những đồng đội của tôi

(Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam. Điện Thư - Số 45. Tháng 05 năm 2005)

Đời mất nước tâm hồn hay lảng đảng Ngắm mây cao buồn suốt kiếp phiêu linh
Bao năm không về thăm Phan Thiết bất chợt bâng khuâng nổi nhớ nhà
Mẹ ra biển động một mình Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
vẫn mãi xa những tháng năm
Chiều qua bỏ phố đi thơ thẩn Đốt thuốc nhìn mây- mây cứ bay
Tháng lạnh em chưa về cuối đông Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng
Rừng đã lâu rồi không dấu chân Trầm hương cổ lũy xót xa gần
Hỡi những kẻ mệnh danh đỉnh cao trí tuệ loài người Các ngươi đã làm một hành động tày trời
Tôi đang chuẩn bị mình cho một chuyến đi xa đời sống vẫn đầy bất ngờ không báo trước
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.