Thơ: Đốn Củi, Gánh Nước

6/26/200500:00:00(View: 9358)
Ai trèo đèo lội suối,
Mà tôi đà mỏi gối "
Ai bưng bát cơm đầy,
Mà dạ tôi quặn đói "

Ai hát bản tình ca,
Mà tôi ngâm chiêu mộ "
Ai nở đóa quỳnh hoa,
Mà tôi tàn nụ úa "

Người thỉnh đại hồng chung
Tôi theo hòa nhịp mõ
Người thiền tọa chiều hôm,
Tôi kinh hành ngoài ngõ

Người đốt đỉnh trầm hương
Cho tôi quỳ trước điện
Người chắp tay, cúi đầu
Cho tôi dâng lời nguyện

Tôi nay nguyện đốn củi
Tôi nay nguyện gánh nước
“Thần thông tịnh diệu dụng
Vận thủy cập ban sài” (*)

Không lên Ngũ Giác Đài
Vẫn gặp được Bồ Tát
Vì Văn Thù Sư Lợi
Trong tim tôi bát ngát.

Diệu Trân
(24 tháng 6, mùa Sen 2005)

(*) Bàng Ẩn.

Nơi này mình vẫn gặp nhau
Em giữ cho tôi hồn tuổi trẻ Rất thơ và rất Việt Nam ta
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng Và tôi một gã ở phương đông
Hà nội 2h sáng. Nếu như trong phố cổ, sự yên tĩnh bao
Như con khỉ nhớ rừng ngồi bó gối Mắt u hoài theo dõi đám mây trôi
Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã như hoa vàng
Nếu mai tôi chết ở đây Cái thân chắc lạnh hồn bay giữa trời
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động,
Sen vươn tay đón nắng vàng Mây thị-giả rất nhẹ nhàng bay lên
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.