Thơ: Đốn Củi, Gánh Nước

26/06/200500:00:00(Xem: 9357)
Ai trèo đèo lội suối,
Mà tôi đà mỏi gối "
Ai bưng bát cơm đầy,
Mà dạ tôi quặn đói "

Ai hát bản tình ca,
Mà tôi ngâm chiêu mộ "
Ai nở đóa quỳnh hoa,
Mà tôi tàn nụ úa "

Người thỉnh đại hồng chung
Tôi theo hòa nhịp mõ
Người thiền tọa chiều hôm,
Tôi kinh hành ngoài ngõ

Người đốt đỉnh trầm hương
Cho tôi quỳ trước điện
Người chắp tay, cúi đầu
Cho tôi dâng lời nguyện

Tôi nay nguyện đốn củi
Tôi nay nguyện gánh nước
“Thần thông tịnh diệu dụng
Vận thủy cập ban sài” (*)

Không lên Ngũ Giác Đài
Vẫn gặp được Bồ Tát
Vì Văn Thù Sư Lợi
Trong tim tôi bát ngát.

Diệu Trân
(24 tháng 6, mùa Sen 2005)

(*) Bàng Ẩn.

Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
Hỏi người còn hái hoa xuân Hồn thơ ý nhạc thơm lừng tóc mây
Thấy rồi, Mây ngũ sắc
Thế rồi tôi nhìn lên bầu trời, chỉ có mây trắng- nắng và gió;
Phiền não bủa vây, Chập chùng lưới nhện
Tích xưa ngài Trí Khải Tham thiền Tổ Huệ Tư
Cõi trần nửa tỉnh nửa say Cõi tu mờ mịt tháng ngày Có, Không
Con đường ấy vẫn hoen màu bụi đỏ Gío lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng
Dòng sông đến lúc chia hai Cuộc đời đến lúc mỗi người mỗi phương
Anh làm bài thơ tặng em, với những dòng chữ xây lên thành cửa lớn, mời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.