Dưới Bàn Chân Tôi, Đá Sỏi Mỏi Mòn

5/17/202401:09:00(View: 3159)

                        

tho nguyen vien
Nguyễn Viện qua đồ họa của Bảo Huân

 

 

DƯỚI BÀN CHÂN TÔI, ĐÁ SỎI MỎI MÒN

 

1.

Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá.

Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn.

Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết.

Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục.

Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.

Đã bốn mùa đi qua. bốn mươi chín lần tôi tái sinh tục lụy. mưa rồi nắng. tôi nhớ em diệu vợi.

Hãy mở giùm tôi cánh cửa hư vô.

 

2.

Ôm em như lửa cháy. tôi thiêu đốt tôi trên giàn giáo tình yêu em. tôi chôn vùi tôi vào thân xác bồi hồi của em. tôi kiếp nạn.

Gầm trời này, chỉ còn em là lẽ sống.

Chỉ còn em hơi thở. chỉ còn em nhịp đập. chỉ còn em hương sắc. tôi dầm dề mưa nắng.

Trôi đi. trôi đi mọi rác rưởi.

 

3.

Có còn không tiếng chuông tịnh độ. còn không mùi tường vi ẩm ướt. còn không bầy lữ thoa nhảy múa trong cơn động tình thần thánh.

Mặt đất này, chỉ có em hư ảo. một vòng đời tôi quẩn quanh.

Những ngày mưa tôi dập dềnh nhớ. sự trống trải như gió lộng. chúng ta đi qua. những thương tổn của thời gian. bàn chân sám hối.

Những ngày nắng tôi động kinh. em đã xa như chân trời.

Cùng tận tôi chỉ là một nỗi buồn hung hãn như cách em đã gọi.

(13/5/2024)

 

 

MÙA HOANG DÃ

 

1.

Câu chuyện của tôi. không đầu không cuối. những khoảng tối và sáng đều huyền hoặc.

Sự khác biệt làm nên điều kỳ diệu ở cái ngưỡng chia lìa.

Tôi đã đắm đuối. và ngã.

Cô gái có màu xanh của lá và sự khao khát biến đổi. khí hậu mùa hè và cái phi tuyến tính của thời gian.

Cô gái đi giày cao cổ và mặc áo măng tô xám. nhịp điệu mùa đông và một bố cục băng giá trên khuôn mặt.

Trên ngọn đồi bầy ong vỡ tổ.

Những thương tổn không làm cho bầu trời mất đi màu xanh vĩnh cửu. nhưng tôi đã điên loạn như một trận gió cát. cô gái thầm lặng sinh đẻ những mùa màng hoang dã.

 

2.

Câu chuyện của tôi là những nụ hôn mùi biển. cô gái ướt mềm. sóng hoang vu.

Mỗi ngày tôi là mỗi ngày em. dạt dào. nhưng nỗi cô đơn tôi như thuốc độc.

Em khép cửa. ngọn gió chết trên cây. sự im lặng của thánh thần gieo xuống mặt đất nỗi nhọc nhằn của thương nhớ. cuộc nhân sinh mù mờ.

Câu chuyện của tôi dịch hạch. mạch đứt gãy. những đốt xương đau buốt.

Cô gái vẫn đi giày cao cổ nhưng chiếc áo măng tô xám đã vấy bẩn màu rượu. một bố cục mùa bất cân xứng với niềm hy vọng.

 

3.

Mỗi ngày tôi là mỗi ngày em. đất và trời rời rã. nụ hôn tôi ngưỡng vọng không biết đặt vào đâu.

Vòng tay em sương khói.

Trên ngọn đồi cứu chuộc, niềm xót thương đã hoài công. bầy ong sẽ không quay về làm tổ.

Câu chuyện tôi viết vào ngõ cụt. những con mèo lang chạ trên mái nhà. người đàn ông say ngủ. cô gái bỏ đi.

Bản thảo dang dở. nhưng câu chuyện ấy vẫn luôn ở trước mặt tôi như chính tôi là sự dang dở. 

14/5/2024

 

Hãy tạm để những chuyện buồn nằm im dưới mâm cỗ ngày Tết, để ta chỉ được thấy màu xanh lá bánh chưng, màu đỏ ối ruột dưa hấu, màu vàng đỏ tung xòe trong những bao lì xì nhỏ, màu nắng chín nhấp nháy trên những trái quất… bây nhiêu đó có đủ để bạn đón hơi thở mới của đất trời? Hy vọng vậy để chúng ta được mọc lên như cỏ non trên khung rêu ngày tháng cũ. Bài thơ của Nguyễn Hồng Kiên tôi đọc được từ trang của trường Mầm Non Cự Khối, bài thơ được dạy cho các em lứa 4 tuổi, như một lời chúc tết hồn nhiên.
Cho nhân dân tôi, thức dậy trong bóng tối, những người hát bài ca im lặng, những người than thở trong im lặng, những người nổi giận trong im lặng, những người yêu nhau trong im lặng, lời cầu Nguyện cho nhân dân tôi, những người đi trên đường, chạy tất bật từ sáng đến tối, cho bữa ăn của người nghèo đói, hít thở khói và bụi, những người già trước tuổi, những người không bao giờ biết hát, những người không bao giờ biết cười, những người không bao giờ biết nói dối
Houston mùa hè nóng có thể nướng thịt trên mui xe hơi./ Họa sĩ bò dưới đất vẽ chân dung kiếm tiền đổi rượu./Nàng mẫu ngồi khép hở y phục lả lơi./ Đường nét sắc màu bỗng dưng tơi bời khung bố, trời đất sẽ vô cùng phẫn nộ, nếu đàn ông không thích đàn bà, nếu bàn tay cứ chăm chú vẽ./ Tao không kể hết chuyện để người đọc tự đoán. Xe cứu thương chuẩn bị hụ còi. Bác sĩ xuất hiện. Mày ôm bức tranh nằm thoi thóp . /Tao thấy hết từ đầu qua khe cửa phía sau.
Những bài thơ xuất sắc của Giáng Vân nằm ở biên giới giữa điều có thể nói và điều không thể nói ra. Thơ chị có nhiều đề tài, tình yêu, suy tư lịch sử, những xúc động mới về thế giới hiện nay. Đó là một loại thơ sâu kín, cắm rễ trong vùng tối đen của tiềm thức, nhưng hướng về phía ánh sáng. Giáng Vân không ngần ngại nói về sự bế tắc, sự cùng đường của xã hội, cái chết và sự diệt vong của con người. Trong tập thơ gồm 36 bài, những mảng tối được thấy rõ, sự buồn rầu, lo lắng, cảm giác phẫn nộ, nhưng chị nói nhiều hơn đến sự vượt qua. Chị tin vào tâm hồn. Thơ chị có hai nguồn mạch: những câu chuyện riêng tư và những nỗi lo âu của thời đại mình. Chị có những bài thơ đi tới chỗ tận cùng, nơi giao điểm của hai niềm cảm hứng, đó là một kiểu thơ trữ tình thời sự hiếm gặp hôm nay.
Nhà thơ Vũ Trọng Quang bảo mũi tên ấy bay hoài bay không tới. Làm sao bay kịp thời gian. Hoặc giả như vầy. Nơi tôi ngồi cố định, và. thời gian đi qua đi qua. Khi lời thơ vừa thốt lên là lúc tôi rơi mất thời gian. Không gian nào giữ những lời đi. Ở những bài thơ sau đây bạn có thể thấy được nơi thời gian và không gian gặp nhau trong nhịp lẫy tình cờ. đã ra đi là muôn đời ở lại…Bây giờ là bao giờ??? Bao giờ là bây giờ!!!, chiếc kim đồng hồ lẩn thẩn/ như con kiến già bò trên miệng chén… …Bạn cùng tôi như ai kia thập tự vác mình qua đông gió, cứu chuộc nỗi tàn phai của Màu thân thể ngó chừng cũng cũ cùng sự lãng quên muôn đời, để có thể trong thế giới siêu hình yên tĩnh của ta được an ủi Mưa trầm trầm dương thế/ Ngấm sâu miền âm gian… , dù mưa không dội sạch được những linh hồn run rẩy, và dẫu Đó là cánh cửa bí mật/ từng khép cửa linh hồn…
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.
Em nhan sắc đồi câm / Tôi ù lì bến chải / Máu những giọt rất thầm / Tới khấc tình bãi nại / Cứu rỗi một nhành cây / Buồn lên thập tự giá / Hồn ma xưa hiện ngày / Xuống vũng đêm đày đọa
hương môi thơm tuyệt cú mèo/ ngất ngây hồn vía bay theo mây trời/ bồng bềnh nào phải chơi vơi/ quen từ chướng nghiệp gẫm cười ngất ngư / cài khuy áo ngực hình như / với em tùng tiệm thặng dư ngôn tình / ô hay, nữ tính lặng thinh/ kiêu sa đi chứ để hình dung ta!
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.