Thơ: Buồn Châu Thổ

29/04/200500:00:00(Xem: 7761)
Về đây con nước sông đầy
Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Chim kêu cái giọng ơ hờ
Chừng như mưa rét không ngờ sẽ lên
Còn em biết có chong đèn"
Nửa đêm thèm tiếng cười quen
bên nhà
Sáu năm mù lớp phù sa
Nghe trong lục tỉnh nhạt nhoà núi non

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Còn gì chăng" Tôi bưng mặt khóc bên thềm cửa
Tôi trên đồi hoa rực nắng, Bên em một chiều hạ vàng.
Mậu thân, 2000 người xuống đồng bằng Chỉ một đêm còn sống có 30,
- Dưới những bóng cây xanh vòm lá thấp Ta nằm yên đợi gío đẩy đưa buồn
Mẹ đứng trên đồi Mai Lĩnh Nhìn xuống phố nghèo Đông Hà
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
chào em, thu tới mùa vui học đã nhốt hồn ta trở lại trường
Van xin em vẽ hộ tôi ngôi nhà trống cho gió lùa vào khi tâm hồn
Chiều nay mây trắng hay mây tím Ta quẳng buồn lo gởi đất trời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.