Thơ: Buồn Châu Thổ

29/04/200500:00:00(Xem: 7762)
Về đây con nước sông đầy
Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Chim kêu cái giọng ơ hờ
Chừng như mưa rét không ngờ sẽ lên
Còn em biết có chong đèn"
Nửa đêm thèm tiếng cười quen
bên nhà
Sáu năm mù lớp phù sa
Nghe trong lục tỉnh nhạt nhoà núi non

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Nơi này mình vẫn gặp nhau
Em giữ cho tôi hồn tuổi trẻ Rất thơ và rất Việt Nam ta
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng Và tôi một gã ở phương đông
Hà nội 2h sáng. Nếu như trong phố cổ, sự yên tĩnh bao
Như con khỉ nhớ rừng ngồi bó gối Mắt u hoài theo dõi đám mây trôi
Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã như hoa vàng
Nếu mai tôi chết ở đây Cái thân chắc lạnh hồn bay giữa trời
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động,
Sen vươn tay đón nắng vàng Mây thị-giả rất nhẹ nhàng bay lên
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.