Thơ: Đôi Mắt Lý Tiểu Long

12/05/200500:00:00(Xem: 7636)
Đôi mắt sắc như hai thanh bảo
đao nằm xếch hiên ngang như cười
nhạo một thế gian thiếu nét nhiệm
màu của những ngày xưa tiếu ngạo.

Nếu đôi mắt là cửa sổ tâm
hồn thì đôi mắt ấy là hai
cánh cửa hướng về biển lớn, lung
linh u buồn. Nỗi đau nào trên

mi rờn rợn mà đôi mắt càng
nhìn càng dữ tợn" Đôi mắt sắc
- hai đường đao tuyệt kỹ chém rụng
khối tình si nên tôi yêu người

như An Lộc Sơn yêu Dương Quý
Phi, chỉ ngọn cờ bất kể chết
là chi, đổ quân lực chiếm Trường
An rước mỹ nhân về! Hỡi đôi

mắt xô ta vào cõi nhớ, đôi
mắt lai Tàu sắc sảo, ngây thơ
có bao giờ liếc nghiêng về một
thuở có một cô nàng yêu đến

đất trời vỡ lở một đôi mắt
Lý Tiểu Long xưa"

Xích Long
(http://thotanhinhthuc.com)

Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
Hỏi người còn hái hoa xuân Hồn thơ ý nhạc thơm lừng tóc mây
Ai trèo đèo lội suối, Mà tôi đà mỏi gối "
Thấy rồi, Mây ngũ sắc
Thế rồi tôi nhìn lên bầu trời, chỉ có mây trắng- nắng và gió;
Phiền não bủa vây, Chập chùng lưới nhện
Tích xưa ngài Trí Khải Tham thiền Tổ Huệ Tư
Cõi trần nửa tỉnh nửa say Cõi tu mờ mịt tháng ngày Có, Không
Con đường ấy vẫn hoen màu bụi đỏ Gío lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng
Dòng sông đến lúc chia hai Cuộc đời đến lúc mỗi người mỗi phương
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.