Hôm nay,  

Arthur Sze: Giữ Hơi Thở của Thơ

19/09/202500:00:00(Xem: 2307)

Authur Sze
Arthur Sze, Thi Sứ Hoa Kỳ thứ 25. Photo credit: Shawn Miller, Library of Congress.
 
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.

Arthur Sze sinh năm 1950 tại New York, lớn lên ở Queens trong một gia đình di dân Trung Hoa. Thuở đầu Ông theo học khoa học ở MIT, rồi bỏ ngang chuyển sang Berkeley, nơi Ông tự dựng lên một chương trình học riêng về thi ca, một “ngành học độc lập” ghép từ văn chương, triết học, ngôn ngữ học, và sáng tác. Ông tốt nghiệp năm 1972. Lựa chọn ấy đã mở ra một hành trình dài hơn nửa thế kỷ, với mười hai tập thơ và nhiều bản dịch.

Những tác phẩm của ông trải dài từ The Willow Wind (1972), Two Ravens (1976), River River (1987), The Redshifting Web (1998), Quipu (2005), Compass Rose (2014), đến Sight Lines (2019) – đoạt giải National Book Award. Tập The Glass Constellation (2021) gom lại gần 50 năm thi ca thành một vòm trời thủy tinh, và Into the Hush (2025) đánh dấu bước tiếp nối. Compass Rose từng vào chung khảo Pulitzer, Sight Lines được ví như “một bản nhạc nuôi dưỡng tâm trí”, và The Glass Constellation đã được nhà phê bình Chard deNiord mô tả: “Mỗi bài thơ là một giọt nước, mà trong đó chứa cả đại dương.”

Đọc thơ Sze, người ta bắt gặp cái nhìn vừa soi thấu “hiển vi” vừa mở ra vũ trụ. Một cành hoa héo, một con chim đậu sau hè, một dòng sông mờ khói, tất cả đều trở thành cửa ngõ dẫn về toàn thể. Ông nối những chi tiết tưởng chừng rời rạc bằng những bước chuyển bất ngờ -  từ mùi tóc người yêu đến đám mực đen loang của con mực nang dưới nước, nối sự liền mạch ẩn sâu của thế giới, nơi cái mong manh và cái bao la, cái đời thường và cái vô cùng, soi sáng lẫn nhau. 

“Hít vào hương tóc em
thấy đám mây mực loang trong nước.” (Trích từ The String Diamond)

Sze gắn bó với Santa Fe, New Mexico, nơi ông sống và dạy nhiều năm tại Học Viện Nghệ Thuật Da Đỏ. Đất khô, trời rộng, cộng đồng bản địa – tất cả in dấu trong thơ ông. Ảnh hưởng của Thiền và Lão Tử cũng hiện diện, nhưng người đọc không cần học thuyết để hiểu. Ông đặt triết lý vào hình ảnh cụ thể: con thỏ, bông hoa, giọt tuyết. Trong Before Completion, ông hỏi: “Ở đâu vật chất chấm dứt, và không gian bắt đầu?” Câu hỏi ấy không cần lời đáp, mà chính là cách ông gìn giữ bí ẩn của ngôn ngữ.

Trong nhiệm kỳ Poet Laureate, ông dự định biên soạn Transient Worlds, một tuyển tập thơ dịch từ nhiều ngôn ngữ. Không chỉ để đọc, mà để người Mỹ bước vào cuộc đối thoại với chữ nghĩa ngoài tiếng Anh. Sze từng nói dịch thuật không phải là chuyển nghĩa, mà là “cho hai ngôn ngữ soi chiếu nhau, để thấy giới hạn và mở ra đa âm.”

Như ông viết trong “Water Calligraphy”:

“Người ta xì xào khi chữ tan biến,
ta mỉm cười, cau mày, buông tay –
vẽ trắng, không vẽ đen.”

Hình ảnh những ông đồ già viết thơ bằng mực nước trong công viên Bắc Kinh, dòng chữ hiện lên rồi tan đi, chính là ẩn dụ cho hành trình chữ nghĩa: chóng qua mà bền, mong manh mà kháng cự.

Thơ Sze nhiều lần gợi nhắc dải ngân hà, không phải để bay bổng mà để thấy vũ trụ in trong dáng người. Trong “Transpirations”, ông viết:

“Ngồi bên hồ muối, uống trong phản chiếu
cả Ngân Hà.”

Hay hình ảnh “Tuyết tan thành vũng nước trong" và "trong tĩnh lặng này, ánh sao vẫn ẩn sau ánh ngày, bất cứ nơi nào có ánh mắt em.”

Giữa sự vội vã, vỡ vụn của thời đại, đó là một lối kháng cự. Không bằng hò hét, mà bằng kiên nhẫn. Không bằng tuyên xưng, mà bằng việc giữ trọn cái đẹp nguyên thủy trong tâm hồn.

Nhiệm kỳ này có thể ngắn ngủi. Một tuyển tập thơ dịch có thể không xoay ngược cơn bão xã hội, không ngăn nỗi sách thơ bị cấm trong thư viện, không chặn nỗi chữ bị biến thành khẩu hiệu “vĩ đại”. Nhưng chính việc ông đứng đó, lặng lẽ, nối kết, đã là một minh chứng: chữ nghĩa chưa chết, thơ chưa tàn. 
Arthur Sze không đưa ra đáp số. Ông mở ra câu hỏi. Mỗi bài thơ là một công án, mời người đọc ngồi lại với điều không thể nắm bắt. Và chính ở đó, chữ nghĩa còn sống.

Nguyên Hòa 
 

Cộng đồng nghệ thuật Quận Cam sẽ hội tụ vào tối thứ Ba, ngày 29 tháng 9 năm 2026, tại Nhà hát Samueli, Trung tâm Nghệ thuật Segerstrom (Costa Mesa), để tham dự lễ trao giải Orange County Arts Awards lần thứ 26, do tổ chức phi lợi nhuận Arts Orange County tổ chức. Đặc biệt năm nay, sau 26 năm với trên dưới 90 giải, Arts Orange County lần đầu tiên trao giải Helena Modjeska Cultural Legacy (Giải Di sản Văn hóa) cho một họa sĩ người Việt, Họa Sĩ Ann Phong, nhằm ghi nhận công lao bà đã trọn đời cống hiến cho nghệ thuật.
Khi danh hài Adam Carolla được gắn sao trên Đại Lộ “Walk of Fame”, Jimmy Kimmel xuất hiện trong chương trình Late Night để nói về bạn mình: “Adam và tôi, như quý vị đã biết, có nhiều bất đồng trong chuyện chính trị, nhưng tôi yêu mến anh ấy. Tôi chưa từng làm việc với ai hài hước hơn anh ấy.” Kimmel, anh hề chuyên thọt lét thiên hạ, người bị đệ nhất phu nhân Melania yêu cầu cho nghỉ việc, nói tiếp: “Tôi hãnh diện về anh ấy. Thật sự hãnh diện.”Cả nước đều biết Carolla là một tay MAGA thứ thiệt, đứng bên kia chiến tuyến của hầu hết những gì Kimmel nói mỗi tối. Tình bạn ba chục năm của họ không gãy vì hai lá phiếu đi hai ngả. Đứng giữa đám đông hôm đó, Kimmel nghẹn giọng: “Tôi biết anh ấy là người tốt.” ...
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
Trong khu vườn Phong Trạch kín cổng nằm sâu trong lòng Trung Nam Hải, giữa những thân cổ thụ từng chứng kiến bao triều đại thịnh suy, hai nguyên thủ quốc gia bước dưới tán lá dày. Tập Cận Bình, với dáng điềm đạm quen thuộc, vừa đưa tay chỉ những gốc sồi đã sống qua vài trăm năm lịch sử, vừa nói với Donald Trump (qua thông ngôn) về tuổi đời của chúng — hai trăm, ba trăm, bốn trăm năm, và có khi lên đến nghìn năm. Những con số ấy, được nói ra bằng giọng gần như thản nhiên, nhưng không chỉ là chuyện cây cối, mà như một cách nhắc khéo về chiều dài, chiều dày của một nền văn minh có từ ngàn xưa từ khi nước Mỹ còn chưa thành hình trên bản đồ.
Cuối tuần qua, bước vào chợ Tokyo Central, thấy cà chua $7.99/lb, tôi giật bắn người tưởng mình quáng mắt. Lái sang chợ 99 Ranch, loại cà chua tôi thường mua hồi trước chỉ 99 cents, nay đã lên $5.99. Đành bấm bụng nhịn bún riêu, chờ ngày mai lên khu Việt Nam rồi mới mua cà chua vậy. Trưa nay, tôi ghé chợ Việt Nam, giá cà chua ở khu Little Sài Gòn vẫn là $4.99/lb. Tưởng chỉ là giá chợ địa phương. Nhưng không. Cà chua đang trở thành một “sản phẩm quốc gia”, một dấu hiệu mới của cơn đắt đỏ thực phẩm tại Hoa Kỳ. Theo tạp chí The Economist, giá cà chua tại Mỹ hiện cao hơn gần 25% so với một năm trước. Với người đi chợ, cảm giác ấy quen quá: mới hôm nào còn trứng gà, nay tới cà chua.
Cuộc bầu cử sơ bộ ở California sẽ góp phần định hình tương lai bang đông dân nhất nước Mỹ trong nhiều năm tới. Đảng Dân chủ cầm quyền đứng trước một bước ngoặt, trong khi dân chúng vẫn xoay xở với đời sống đắt đỏ, lo các đợt truy quét di dân và thiên tai do biến đổi khí hậu. Dù vậy, nhiều người vẫn chưa mấy quan tâm đến các cuộc đua ảnh hưởng trực tiếp đời sống của họ, nhất là ghế thống đốc. Tuần này, tình hình có thể đổi khác, khi diễn ra hai cuộc tranh luận truyền hình liên tiếp giữa các ứng viên thống đốc, bắt đầu với chương trình trên CNN lúc 6 giờ chiều thứ Ba, giờ California. Các cuộc tranh luận diễn ra đúng lúc lá phiếu đã được gởi đến đa số cử tri, để họ có thể bỏ sớm trước ngày 2 tháng 6.
Trong một thời gian ngắn, Trung Quốc đã vượt Hoa Kỳ về mức đầu tư cho nghiên cứu – phát triển (R&D), nếu tính theo sức mua tương đương, với tổng chi đều đã vượt ngưỡng 1.000 tỉ đô-la. Đây là lần đầu tiên kể từ sau Thế chiến II, vị trí dẫn đầu về chi R&D của Mỹ bị đe dọa nghiêm trọng.
Cuộc bầu cử thống đốc California năm 2026 đang nóng lên trong một thế trận hiếm thấy: không có người dẫn đầu chắc chắn, không có ứng viên nào đủ sức áp đảo, và cả hai đảng đều đang chen vai trong một đường đua rộng mở sau khi Gavin Newsom hết quyền tái tranh cử vì giới hạn nhiệm kỳ. Trong nhiều kỳ bầu cử trước, California thường sớm lộ ra một gương mặt nổi trội. Năm nay thì khác. Bên Đảng Dân Chủ, các ứng viên đáng chú ý gồm Xavier Becerra, Katie Porter, Tom Steyer, Tony Thurmond, Antonio Villaraigosa và Thị trưởng San José Matt Mahan. Bên Đảng Cộng Hòa, hai khuôn mặt nổi bật hơn cả là Steve Hilton và Cảnh sát trưởng Quận Riverside Chad Bianco. Cục diện vì thế vẫn còn phân tán, chưa nghiêng hẳn về ai.
Cuộc bầu cử quốc hội tại Hung Gia Lợi vừa khép lại bằng một kết quả có thể gọi là chấn động. Thủ tướng Viktor Orbán, người đã cầm quyền suốt 16 năm và toan tranh nhiệm kỳ thứ năm liên tiếp, đã phải nhìn nhận thất bại trước đối thủ Péter Magyar, một luật sư 45 tuổi từng là kẻ trong cuộc của chính hệ thống mà nay ông đang muốn cải tổ tận gốc. Điều đáng nói là chiến thắng ấy không phải một biến cố đơn lẻ, mà là kết quả của một làn sóng bất mãn âm ỉ từ lâu, dồn lại trong bối cảnh cử tri đi bầu đông đảo hiếm thấy kể từ sau khi chế độ cộng sản sụp đổ vào thập niên 1990.
Chi phí đi vay của các chính phủ trên thế giới đang bị kéo về hai phía ngược nhau: một phía là lạm phát vì chiến tranh và giá năng lượng, phía kia là nguy cơ kinh tế chậm lại. Sự giằng co ấy hiện ra rõ nhất trên thị trường trái phiếu. Trong tài chánh quốc tế, mức lời của công khố phiếu Hoa Kỳ kỳ hạn 10 năm là một con số rất quan trọng. Nó ảnh hưởng tới tiền lời vay mua nhà, vay của doanh nghiệp, và rộng hơn nữa là mặt bằng tín dụng của cả nền kinh tế. Mấy tuần qua, con số ấy lên xuống rất mạnh. Ngày 27 tháng 2, ngay trước khi nổ ra cuộc chiến Mỹ-Israel với Iran, mức lời ấy còn dưới 4 phần trăm. Tới ngày 27 tháng 3, nó vượt 4,4 phần trăm, rồi sau đó hạ trở lại. Với thị trường trái phiếu, chênh vài phần mười điểm như vậy không phải chuyện nhỏ. Với người dân Mỹ, đó có thể là khác biệt giữa còn mua nổi một căn nhà hay phải đứng ngoài thị trường địa ốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.