Hôm nay,  

Thơ Nguyễn Lương Vỵ

3/7/201700:05:00(View: 5380)

NLV một mìnhNguyễn Lương Vỵ

Cuối Năm Âm Lịch


1.

Chạm vào tim. Chiều cuối năm. Trôi.
Máu đàn. Tươi. Biệt khúc. Rạng ngời.
Đau. Rạng rỡ. Hồn oan. Khuất. Lấp.
Vẫn chờ nhau. Cỏ hát. Gọi. Mời.

2.

Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Sớn sát. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.

3.

Chạm vào tim. Bóng mộ. Rực. Hồng.
Sông bay nghiêng. Gió ngược. Triều đông.
Sân ga nhỏ. Chuyến tàu. Liếm nắng.
Liếm bóng ta. Vô lượng. Mênh mông.

4.

Vô lượng. Mây. Vô lượng. Tuyết. Giăng.
Chiều cuối năm. Dụi mắt. Thưa rằng:
Mây. Tuyết. Giá. Băng. Xin một ngụm.
Đủ một đời. Sanh. Tử. Lăng nhăng.

01.2016


***

Về Lại Sài Gòn

1.

Về Sài Gòn. Ngồi lại hiên xưa.
Nắng đầu xuân. Trong. Vắt. Âm đưa.
Quỷ khốc. Thần sầu. Chưa kịp hỏi.
Mắt lá. Chớp. Xanh. Gọi. Mút mùa.

Về Sài Gòn. Còn. Dăm bạn cũ.
Bạc thếch đời. Mặn. Đắng. Trầm luân.
Nhắc. Nhớ. Người đi. Thương kẻ ở.
Gần. Xa. Bầm. Bụi. Bớ phong trần!

Về Sài Gòn. Ung thư. Óc. Gan.
Ly rượu. Cay. Ngấm giọt. Nắng tràn.
Chiều hắt bóng. Âm đàn. Cháy. Khát
Nghiêng. Dại khờ. Buốt nhạc. Trầm ngân.

2.

Con đường quen. Phố cũ. Thiết tha.
Đời bập bênh. Thương lắm. Ma-ta.
Vẫn còn. Đâu đó. Hiên xưa nhỉ?!
Dế hát cầm canh. Trăng ướt. Xa.
Con đường quen. Bạn hiền. Thiên cổ.
Năm năm. Nhan hỡi. Biệt. Tri âm.
Trông lên. Ngó xuống. Thủy tinh. Vỡ.
Cạn một vài ly. Rượu. Khóc. Thầm.

Con đường quen. Hỏi em. Phương nao?
Ngõ khuya. Mềm. Lưng nguyệt. Ánh sao.
Tìm nhau. Âm huyết. Trăng mười sáu.
Sương hát cầm canh. Thơ. Chiêm bao.


3.

Về Sài Gòn. Vuốt trán. Cúi đầu.
Dạo một mình. Chẳng biết. Đi đâu.
Ngả ba. Ngả năm. Nhìn. Lạ hoắc.
Quán vỉa hè. Chìm. Khuất. Biển dâu.

Về Sài Gòn. Ngồi bệt xuống đất.


Hương lá khô. Cỏ mục. Chào mừng.
Chào khách lạ. Rất quen. Tóc bạc.
Rất đầu đường. Xó chợ. Rưng rưng.

Về Sài Gòn. Sống. Chết. Buồn. Vui.
Sống. Chẳng ham. Chết. Chẳng ngậm ngùi.
Buồn. Nuốt sạch. Vui. Cũng nuốt sạch.
Cười một mình. Trần gian tối thui…

Sài Gòn, 02.2016


Tạm Biệt Sài Gòn

1.

Khuya. Chia tay. Tạm biệt Sài Gòn.
Một điếu. Chào. Phố. Chợ. Hoàng hôn.
Một điếu. Nhớ. Hồn đường. Vía quán.
Một điếu. Quên. Dấu lặng. Tiếng ồn.

Còn. Trong tim. Một vài cơn gió.
Của hôm qua. Hôm trước. Sông xa.
Bóng Mẹ. Ngã. Bóng Cha. Chìm. Mộ.
Chuyến bay. Gầm. Thắt cổ. Bóng ta.

Còn. Dưới kia. Kìa. Em. Đêm xanh.
Nghe. Tím than. Trở giấc. Dạ hành.
Thương. Tím ngát. Khuynh thành. Ứng mộng.
Đỗ quyên kêu. Ướt nắng. Hòa thanh.


2.

Khuya. Chia tay. Tạm biệt. Không lời.
Một âm. Trầm. Sóng vỗ. Trùng khơi.
Một âm. Vút. Tuyệt mù. Năm tháng.
Một âm. Rung. Búng huyết. Rạng ngời.

Ghi vội. Nhắc thầm. Cho đỡ nhớ.
Nguồn xưa. Bóng cũ. Búp đèn thiu.
Gầy vai. Buốt ngực. Trăng châu thổ.
Đau. Nắng bình nguyên. Gió thủy triều.

Ghi vội. Nhắn dùm. Em. Rừng Thu.
Nụ cười. Tươi nắng. Tiếng chim gù.
Ngồi đây. Khát. Vọng. Thềm rêu. Hát.
Xanh ngút. Lòng đêm. Nhạc. Thắp sao.


3.

Khuya. Chia tay. Tạm biệt Sài Gòn.
Hẹn. Vết bầm. Vết sước. Vết son.
Hẹn. Bụi bến. Bụi bờ. Bụi bặm.
Hẹn. Cầu bơ. Cầu bất. Dại. Khôn.

Còn. Chút hương. Tam Kỳ. Đà Nẵng.
Chút cô liêu. Gửi lại. Sông Hàn.
Chút kỷ niệm. Bay theo. Mây trắng.
Chút lầm than. Lầm lũi. Chưa tan!

Còn. Cơn ho. Cơn sốt. Bềnh bồng.
Chuyến bay dài. Thức. Ngủ. Mênh mông.
Rỗng rang. Thiêm thiếp. Dụi đôi mắt.
Calif. chưa hết lạnh. Cuối đông!

24.02.2016
Nguyễn Lương Vỵ
Viết trên chuyến bay
Tân Sơn Nhất, Sài Gòn -LAX, California.

Năm Bính Thân khởi đầu với một cỗ xe. Năm Đinh Dậu, thiên hạ tự hỏi cỗ xe đó đi về đâu.
Cao Bá Minh sinh năm 1942 ở Hải Dương, Bắc Việt, là một họa sĩ tự học, không qua trường lớp mỹ thuật nào.
Anh viết cho em câu chuyện chữ nghĩa thứ chữ nghĩa lọt lòng ngày mẹ gánh con
Khi các nụ thủy tiên đầu tiên tỏa hương thơm trong nhà thì dù chưa nghe được tiếng pháo, người người đã thấy rộn ràng trong tâm tưởng những khúc nhạc Xuân của thời trước, nay đã thành bản Xuân ca của mọi thời.
Trước hết là câu hỏi "Con gà có trước hay quả trứng có trước?".
Bến xe Kim Mã hoang vắng, người phụ xe dở bao tải cho tôi chui ra, tôi nghe tiếng chuông xe điện đổ dồn, tôi bước xuống mặt đường chân tay run lẩy bẩy vì đói vì lạnh.
Dương Nghiễm Mậu bao giờ cũng đến với tôi bằng khuôn mặt đó. Khuôn mặt một người nhắm cả hai mắt lại, cho cái nhìn trở thành cái nhìn bên trong, cái nhìn tâm hồn
Sinh tại Phúc Yên miền Bắc năm 1920, Mặc Thu Lưu Đức Sinh là nhà thơ, nhà văn, nhà biên kịch, đạo diễn, nhà báo tài ba, đã dự phần định hình nhiều sinh hoạt văn học, báo chí, từ chiến khu miền Bắc chống Pháp tới miền Nam chống Cộng, 1954-1975.
Cách mạng tháng 10 năm 1917 tại Nga do Đảng Bolshevik cầm đầu là biến cố lịch sử tang thương nhất không chỉ cho dân tộc Nga mà còn cho cả Nhân Loại.
Đến nay đã là một chu kỳ 60 năm. Hầu như không mấy người còn biết đến tác phẩm này và ý nghĩa đặc biệt của nó đối với phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.