Hôm nay,  

Thơ Trịnh Gia Mỹ

12/03/201700:05:00(Xem: 7104)

image001Trịnh Gia Mỹ

Sàigòn. Về

I

Về thăm con phố ngày xưa
Tôi căng phổi thở cơn mưa thuở nào
Ô hay, mưa tự trời cao
Hay mưa bão của lòng nào trong tôi?

Mưa tôi tạnh đã lâu rồi!

II

Ngã ba tôi, lạ quá chừng
Đâu con hẻm cũ, đâu vùng nhà quen?
Con đường, sao lạ lùng, tên!
Người xưa đâu, chẳng nghe quen tiếng chào

Bây giờ lạ hết rồi sao?

III

Đi xuống rồi lại đi lên
Đi lên, đi xuống, nhớ quên ngõ nào
Trở về nơi chốn chôn nhau
Mà sao như lạc tinh cầu nào đâu!

Còn gì tôi nhớ, mai sau?

IV

Bụi tung, khói tỏa mịt mùng
Đứng ngơ ngẩn giữa một vùng phố đông
Mình tôi, cứ lại thầm mong
Chiếc xe đạp cũ lòng vòng phố xưa

Vòng nhớ, quanh quẩn vòng quên
Vòng qua chốn cũ, vòng lên phố người
Vòng nay vắng hẳn nụ cười
Tôi xôn xao nỗi bồi hồi nhớ, quên.

Đã qua rồi, thuở thần tiên!

***

Có gì đâu

Có gì đâu nỗi nhớ nhung
Lâu lâu trồi đầu nhắc nhỡ
Ở đâu đó trong trần gian
Ta có người thân để nhớ

Có gì đâu niềm trăn trở
Thỉnh thoảng rớt vào lòng đau
Con chim lạc loài lẻ bạn
Bay ngơ ngẩn giữa tinh cầu

Có gì đâu nhịp tim vỡ
Vụng về bắt hụt tình ai
Vô duyên thì thôi, đã lỡ
Tình như chiếc bóng vụt bay

Có gì đâu sầu muôn thuở
Úa tàn tựa lá thu phai
Niềm đau rồi thì cũng nhạt
Trôi xuôi theo tiếng thở dài

Có gì đâu lòng bối rối
Bàn tay không giữ được người


Thôi làm đám mây phiêu dạt
Lửng thửng trôi trên bầu trời

Có gì đâu bàn tay mõi
Ôm không nổi trọn tình ai
Đưa tay với hoài chẳng tới
Đo sao được mối tình dài

Có gì đâu tim nhói buốt
Cánh chim đã xoãi bay xa
Đất trời mênh mông lồng lộng
Rồi mai cũng hiểu tình ta


***

32
Mẹ là


Mẹ là chuối ba hương
Con ăn hoài chẳng hết
Mẹ là mâm xôi nếp
Nuôi ngọt cả đời con

Mẹ là ngọn thái sơn
Chở che con yên ổn
Mẹ là dòng suối nguồn
Trong lòng con bất tận

Mẹ là niềm hy vọng
Đưa con đến tương lai
Mẹ là bờ cát dài
Mênh mông bên biển lớn

Mẹ là tia nắng ấm
Ấp ủ con trọn đời
Mẹ là giọt mưa rơi
Xoa lòng con dịu mát

Mẹ ruộng nương bát ngát
Cho con bước tung tăng
Mẹ sáng rực cung hằng
Rọi soi đường con bước

Mẹ tấm gương mực thước
Con theo suốt cả đời
Con ngẩng mặt nhìn đời
Bao công lao từ Mẹ

Mẹ hy sinh tuổi trẻ
Cho con có tương lai
Mẹ quên quãng đường dài
Cho lòng con hạnh phúc

Mẹ đã cho con hết
Trọn cả trời thanh xuân
Con bơi lội tung tăng
Trong vòng yêu của Mẹ

Mẹ yêu là tất cả
Tất cả trọn đời con


***

Tay Trăng

Vầng trăng tròn sáng lung linh
Ai nâng vầng sáng nguyên trinh nét cười
Thấy ra vũ trụ tuyệt vời
Vầng trăng cùng với nụ cười chẳng hai

Chẳng hai mà cũng là hai
Là người ngồi đó, là đây trăng đầy
Cùng từ một chỗ đến đây
Đến mà chẳng đến, mới hay diệu kỳ!

Năm 2016 là năm đầy 100 tuổi của cơ quan National Park Service (NPS), được Quốc Hội Mỹ lập ra để điều hành hệ thống công viên nay gồm 413 đơn vị, trong đó 59 đơn vị là công viên quốc gia.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vừa qua, có một ứng viên nhẩy ra biểu diễn thế “vô chiêu” này và đại thắng thật.
Gần đây, cái tên Vanessa Vân Ánh Võ đã trở thành một khuôn mặt nghệ sĩ quen thuộc với cộng đồng người Việt California.
Từ ngày được vô can trong vụ cướp nhà ông Thượng Nguyễn nhờ có những lời làm chứng công bằng của Nhung, con gái khổ chủ, thì Sinh bỗng đổi hẳn tính nết.
Khái Hưng tham gia Tự Lực Văn Đoàn do Nhất Linh thành lập từ 1932, với ba thành viên trụ cột là Nhất Linh, Khái Hưng và Hoàng Đạo.
Năm 1997, nhà xuất bản Robert Laffont tại Pháp đã xuất bản cuốn biên khảo dày 840 trang với tựa đề “Hắc Thư về Chủ Nghĩa Cộng Sản – Tội ác, Khủng bố và Trấn áp”.
Đây là “thơ làm trong đầu” tại trại tù Gia Trung từ 1979. Ghi thành chữ lần đầu tại Thụy Điển, tháng 11, 1988. Bài thơ dài gồm 12 phân đoạn, 849 dòng.
Từ 1947, Hồ Văn Đồng là nhà báo tài ba của Việt Nam: Giám Đốc sáng lập Việt Nam Thông Tấn Xã ở Hà Nội năm 1951; Tổng Thư Ký Nghiệp Đoàn Ký Giả Nam Việt 1960-1966,
Xe chạy quá nửa ngày mới qua khỏi ranh giới Bình Tuy - Phan Thiết. Lại có câu chuyện vui của hai ông già ngồi cạnh nhau ở hàng ghế giữa xe.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.