Hôm nay,  

Tri túc

02/01/202600:00:00(Xem: 5581)

tri-túc-
 
Hồi còn nhỏ, tôi nhớ có đọc một câu chuyện, hình như trong mục truyện vui cười của báo Thiếu Nhi. Đại khái là có một ông nhà giàu, thấy một anh chàng trai trẻ đang nằm nghỉ thảnh thơi trên bãi biển. Ông nhà giàu hỏi sao không lên tàu ra khơi đánh cá. Chàng trai hỏi:

-          Để làm gì?
-          Để có tiền.
-          Có tiền để làm gì?
-          Để mua một con tàu đánh cá cho riêng mình.
-          Để làm gì?
-          Để kiếm nhiều tiền hơn, sau này về già có thể sống thảnh thơi.
-          Thì tôi đang sống thảnh thơi ngay lúc này rồi, đâu có cần làm chi cho cực?
 
Câu chuyện này còn đăng ở nhiều tờ báo khác, đa phần đều nằm trong mục truyện tiếu lâm.
 
Sau này ngẫm nghĩ lại, tôi tự hỏi tại sao câu chuyện này lại được xếp vào mục chuyện vui cười. Nó có thể là một đề tài tranh luận nghiêm túc về một phong cách sống, một triết lý sống có từ xa xưa: tri túc. Đại ý là khi nào mình cảm thấy nhu cầu là đủ thì nó đã đủ rồi, không cần tìm thêm nữa. Tri túc, tiện túc, hà thời túc.
 
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
 
Có một vài người thân làm tôi suy nghĩ nhiều về phong cách sống tri túc. Trong xóm lao động có ông Tư làm nghề đạp xe ba bánh chở hàng, nên có tên là Ông Tư Ba Bánh. Gia đình ông nghèo lắm, nhưng lúc nào thấy ông cũng vui, ít khi thấy ông lo lắng. Mỗi sáng chở hàng cho mấy chị bán hàng ra ngoài chợ, chiều chở về, đủ sống qua ngày, nuôi con ăn học. Ngày nào kiếm “đủ sở hụi” là ông về nhà sớm, có ai kêu chạy thêm cũng không nhận. Rồi đến một buổi sáng sớm, Ông Tư chở hàng xong, ngừng xe ba bánh để đi tiểu ở gốc cây bên lề đường, thì một tên lưu manh lên xe đạp đi mất, ông già nên không đuổi kịp, mà đường lúc đó vắng người nên chẳng ai giúp. Ông đành đi bộ về nhà. Con hỏi xe đâu, ông nói “mất rồi!”. Cũng không thấy ông tỏ vẻ quá buồn phiền. Ông nằm nhà một lát, rồi lấy phấn vẽ lên tường nguệch ngoạc mấy chữ: “Hảo sự bất như vô”. Ông giải thích với con theo cách suy diễn của mình về câu ngạn ngữ này: ở đời, điều tốt cũng không bằng không có gì… Hàng xóm thấy thương tình, gom tiền cho ông mượn mua một chiếc xe ba bánh khác cũ hơn để làm phương tiện kiếm sống. Ông sống bình thản trong cảnh nghèo cho đến ngày nhắm mắt ra đi…
 
Anh Hai Lộc trước 1975 từng là đại diện cho Bộ Dân Vận Chiêu Hồi ở Vùng Bốn. Sau ngày Miền Nam thất thủ, anh đi tù cải tạo ba năm. Khi trở về nhà được bà chị đi xuất cảnh sang Pháp để lại cơ ngơi là một cửa hàng bán thuốc tây tại nhà. Vào thời đó, đây là một kiểu kinh doanh nhỏ, không chính thức nhưng kiếm tiền rất khá. Nhưng anh không thích ngồi nhà cả ngày bán thuốc tây để làm giàu. Lúc nào thấy “đủ sở hụi” là anh chạy đi chơi, tổ chức hội họp bạn bè hát hò, văn nghệ, đi đánh mạt chược. Một trong những cuốn truyện mà anh rất thích là “Cuộc Đời Và Kinh Nghiệm Của Alexis Zorba” của nhà văn Hy Lạp Nikos Kazantzakis. Nhân vật chính sống hết mình, sống tự do không chạy theo những giá trị chung của xã hội như giàu sang, danh vọng. Anh Hai Lộc cho rằng đây là một lối sống “thiền”, và anh cũng thế, cho nên không bao giờ giàu tiền bạc. Nhưng nhiều bạn bè nói anh là một trong những người biết cách sống trọn vẹn, và sống giàu tình nghĩa với mọi người nhất.
 
Bố tôi là nhà văn, nhà giáo, trước 1975 sống cuộc đời thanh đạm của một ông bố đi dạy để nuôi tám đứa con. Sau 1975 đi tù hai lần đều liên quan đến tội “biệt kích cầm bút”. Đi tù về, trải qua bao gian khổ, ông càng trân quí với những gì mình đang có hơn. Trong một “câu chuyện đầu năm” nhân một buổi họp mặt đêm giao thừa truyền thống hằng năm, ông tặng cho con cháu một phương châm sống của năm: “Hãy sống giản dị và làm lành”. Thực ra ông sống với phương châm đó cả đời. Đa số những người quen biết không quí ông vì tài viết văn hay dạy học, mà là vì phong cách sống an nhiên tự tại.
 
Trong Phật Giáo, tri túc là quan điểm xem mọi cảm thọ đều bắt nguồn từ cái tâm. Một người sống hạnh phúc hay khổ đau là do cách nhìn những gì xảy ra với mình. Cũng cùng một sự việc, có người thấy đau khổ, có người cảm thấy lạc quan. Hạnh phúc đến từ trong tâm chứ không phải từ bên ngoài. Người Tây Phương cũng có quan niệm tương tự qua khái niệm “nửa ly nước.” Nhìn ly nước còn một nửa, có người than: “Buồn quá! Tôi chỉ còn nửa ly nước!”; nhưng cũng có người mừng: “Vui thật! Tôi có đến nửa ly nước!”
 
Trong đời sống hàng ngày, nhiều người sống tri túc một cách tự nhiên, không lý luận. Khi gặp khó khăn, họ cho đó là cơ hội để rèn luyện khả năng chịu đựng nghịch cảnh. Thấy mình gặp chuyện không may, họ nghĩ đến những hoàn cảnh khốn khó hơn mình đang xảy ra chung quanh. Dù không giàu để ăn sang, mặc đẹp, nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn hơn những kẻ hành khất không nhà. Thấy người hành khất mù thì cảm ơn đời vì mình vẫn còn đôi mắt sáng. Nhiều người theo Đạo Phật tin vào nhân quả, khi gặp bất hạnh thì cho rằng mình đang trả quả báo cho những điều mình đã từng làm; trả hết nghiệp rồi thì sẽ bớt khổ. Không xét đến đúng sai, những người lạc quan như vậy dễ có được hạnh phúc trong đời sống.
 
Vua Trần nhân tông, Sơ Tổ của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử có một bài thơ thiền nổi tiếng “Cư Trần Lạc Đạo”. Bản dịch của Hòa Thượng Thích Thanh Từ:
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền
 
Bài thơ có ý nghĩa thiền thâm sâu, hướng đến sự nhận ra Phật Tánh có sẵn tự tâm của mỗi người. Nhưng nếu hiểu theo ý nghĩa đơn giản của từ ngữ, bài thơ cũng hàm ý tri túc như một cách sống hữu ích cho người tu. Đơn giản hóa nhu cầu đời sống để có cái tâm buông xả. Bản thân mình đã có đủ những thứ để có được an lạc, chẳng cần đi tìm cầu ở bên ngoài.
 
Không phải ai cũng thích lối sống kiểu tri túc. Có người cho rằng những người sống tri túc là an phận, dễ dãi, không cầu tiến, do đó khó thăng tiến trong sự nghiệp, khó thành công ngoài xã hội. Điều này cũng đúng. Những người sống tri túc có lẽ cũng cần học cách sống trung đạo để không bị rơi vào lối suy nghĩ dễ dãi, sống buông trôi không cố gắng. Người xưa có câu “tận nhân lực, tri thiên mệnh”, cố gắng làm hết sức mình rồi mới vui với những gì mình đang có. Nói thì dễ, làm thì khó. Làm thế nào để biết là mình đã làm hết sức mình? Đâu là giới hạn khả năng của một con người? Một câu hỏi khó, câu trả lời có lẽ tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Vua Trần Nhân Tông từng khoác chiến bào lãnh đạo dân quân nhà Trần đánh bại quân Mông Cổ hùng mạnh, sau đó mới khoác áo nhà tu sống đời thanh tịnh trên núi Yên Tử. Ngài là một tấm gương cho lối sống thấy việc cần làm thì làm, sau đó lại trở về với vô sự.
 
Sống tri túc không chỉ có được an lạc cho bản thân. Một người khi cảm thấy mình đã đầy đủ sẽ dễ chia sẻ với người khác hơn. Điều này cũng dễ hiểu. Khi chưa thấy đã kiếm đủ tiền bạc, tài sản, làm sao ta có thể giúp đỡ vật chất cho người khác? Mà sự cho đi không chỉ giới hạn ở của cải. Do không còn mong cầu, người tri túc dễ có được sự bình an, dễ cảm thấy hạnh phúc, nhờ vậy mà có thể đem lại bình an cho người khác. Làm sao ta có thể cho người khác cái mà ta không có?
 
Tôi có biết một nhóm Phật tử trẻ thường đi giúp vui cho các vị cao niên sống trong viện dưỡng lão. Các bác không thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng cô đơn. Mỗi lần nhóm bạn trẻ đến, các bác vui lắm. Khi trả lời đúng một câu hỏi trong chương trình đố vui, khi cùng hát chung một số bài hát quen thuộc thời trai trẻ, những gương mặt tuổi già cười vui rạng ngời. Cũng có khi là những giọt nước mắt vì hạnh phúc.
 
Tôi có một người bạn trung học tên C. bị chứng bệnh Alzheimer kết hợp với Parkinson từ khi tuổi đời chưa đến 60, phải nằm liệt giường gần 5 năm ở San Diego trước khi qua đời. Nhóm bạn cùng lớp ở California quyết định đi thăm C. một tháng một lần. Gia đình kể mỗi lần biết có bạn sắp đến chơi, C. mong lắm, ngủ sớm từ tối hôm trước để hôm sau tỉnh táo gặp bạn bè. Sáng ra C. nói với con rằng “Hôm nay các bác đến chơi với ba…” Có lần có thêm các bạn từ tiểu bang khác, từ Việt Nam sang chơi, lên đến gần 10 bạn. Những lần như vậy C. vui lắm. Nằm trên giường, cho dù đã quên chuyện đời thường khá nhiều, C. huyên thuyên cười nói, nhắc lại những kỷ niệm thời đi học. Vợ C. nói ít khi thấy chồng mình hạnh phúc đến như vậy.
 
Khi mang lại niềm vui cho những người có hoàn cảnh khó khăn, có người không thấy mình đang làm phước, mà cảm thấy chính mình có được hạnh phúc. Khi biết cách cho, người cho còn hạnh phúc hơn người nhận.
 
Trong một bài giảng, Thầy Phước Tịnh có kể một câu chuyện thú vị về cuộc đối thoại giữa một vị hoàng đế và một người ăn mày. Vị hoàng đế dù có nhiều tiền của nhưng vẫn không sẵn lòng giúp đỡ bố thí cho người khác vì thấy bao nhiêu tài sản cũng là chưa đủ. Hoàng đế dù có địa vị quyền lực cao nhất nhưng vẫn thiếu thốn hạnh phúc, thiếu tình yêu thương đích thực, cho nên vẫn phải đi tìm người giúp mang lại sự bình an cho tâm hồn. Ngược lại, những người dù nghèo của cải vật chất nhưng nhờ biết đủ vẫn sẵn sàng chia sẻ những gì mình có cho những người thiếu thốn hơn. Người nghèo vẫn có thể giàu lòng từ bi nhờ tâm vô cầu. Chỉ cần tâm thấy vui với những gì đang có, thì hạnh phúc liền có mặt trong giây phút hiện tiền, họ sẵn sàng chia sẻ hạnh phúc với những người chung quanh. Làm hoàng đế, hay làm ăn mày, cũng chỉ do cái tâm mà ra…
 
Xin mời nghe bài thiền ca Hoàng Đế Và Ăn Mày, viết theo tinh thần lời giảng của Thầy Thích Phước Tịnh:
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Một người ăn mày ái tình
Đi đến thế nhân cố xin tình thân
Một người đi tìm hạnh phúc
Nơi sang nơi giầu mà chẳng thấy đâu
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Rồi người không còn si tình
Bố thí nhân gian với tâm từ bi
Rồi người không cần danh tướng
Nhìn ra vô thường người thành đế vương
Hoàng đế cần chi sang giầu
Hoàng đế nhờ tâm vô cầu
 
Doãn Hưng
 

• Giá Xăng Lễ Labor Day Cao Kỷ Lục, Diesel Lên $5.85/Gallon • Mỹ Thêm 162,000 Việc Làm, Áp Lực Lạm Phát Lại Tăng • Tòa Missouri Chặn Bản Đồ Bầu Cử Có Lợi Cho Cộng Hòa • Nhân Viên Ice Bị Truy Tố Vì Khai Gian Trong Vụ Bắn Người Venezuela • Dân Chủ Nhắm Khôi Phục Medicaid, Aca Và Mở Rộng Medicare Nếu Thắng Hạ Viện • Israel Muốn Trump Hậu Thuẫn Kế Hoạch Cưỡng Bức Người Palestine Rời Gaza • Trump Sẽ Dùng Chiếc 747 Qatar Đi Ireland Dù Chưa Nâng Cấp Xong An Ninh • Ice Cấm Ôm Người Thân Tại Trại Giam Di Trú Lớn Nhất California • Tử Vong Vì Ung Thư Liên Quan Đến Rượu Tăng Gấp Đôi Tại Mỹ • Thuốc Giảm Cân Giúp Người Gọn Đi, Nhưng Tóc Có Thể Đi Theo
Chính quyền Tổng thống Trump đang xem xét áp dụng mức phí 100,000 Mỹ kim đối với chương trình OPT (Optional Practical Training) nhằm ngăn du học sinh quốc tế làm việc tại Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp các trường đại học của Hoa kỳ. Đề xuất mức phí mới này đang vấp phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ giới giáo dục, các nhà kinh tế và cộng đồng doanh nghiệp vì họ xem sinh viên quốc tế là nguồn nhân tài và đổi mới rất quan trọng.
Tháng Giêng 2026, trong Chiến Dịch Country Roads, Cơ Quan Di Trú và Hải Quan Hoa Kỳ (U.S. Immigration and Customs Enforcement, gọi tắt là ICE), cùng các cơ quan công lực tiểu bang và địa phương, đã bắt khoảng 600 di dân trên khắp West Virginia. Nhiều người bị đưa vào các nhà giam của tiểu bang vốn đã quá đông. Cho đến mùa xuân năm nay, những nhà giam này vẫn còn là một phần trong hệ thống giam giữ di dân trên toàn quốc. ICE hiện trả tiền cho hàng trăm nhà giam để giữ người, tính theo đầu người mỗi ngày. Người bị giam có thể được chuyển từ tiểu bang này sang tiểu bang khác, tùy nơi nào còn chỗ và chịu nhận.
Một người máy hình người của Trung Quốc vừa làm được chuyện mà bao nhiêu lực sĩ điền kinh chỉ có thể nằm mơ: chạy 100 mét trong 8.64 giây, nhanh gần một giây so với kỷ lục thế giới 9.58 giây của Usain Bolt.
Một bức tranh khắc của Pablo Picasso mất tích suốt tám năm, từng được định giá tới 50,000 Mỹ kim, vừa được tìm thấy ở một nơi chẳng ai ngờ: treo phủ bụi sau cánh cửa phòng ngủ trong một căn chung cư bỏ trống ở Milwaukee, Wisconsin. Chủ nhà Timothy Dertz phát giác bức tranh sau khi người thuê dọn đi. Đó là hình một đấu sĩ bò tót, treo ở góc khuất phía sau cánh cửa, trên khung đã đóng một lớp bụi khá dày. Thấy vị trí treo tranh có vẻ khác thường, Dertz nhờ một nhà buôn đồ cổ xem thử. Hai người lúc ấy mới nhận ra một chữ ký bằng bút sáp xanh: “Picasso.”
Trong tuần lễ cuối tháng 8, người dân California đang chịu đựng đợt nắng nóng kéo dài kỷ lục, hậu quả của hiện tượng El Niño. Nhưng đó chỉ là mới bắt đầu. Những hậu quả nặng nề hơn được cảnh báo sẽ diễn ra từ đây đến cuối năm. Daniel Swain là nhà khoa học khí hậu của đại học UCLA; Trung tâm Nghiên cứu Khí quyển Quốc gia; Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên, là tác giả kênh YouTube Weather West. Qua một cuộc họp báo do Ameircan Community Media tổ chức, ông đã giải thích về hiện tượng El Niño được dự báo mang tính lịch sử làm thay đổi các mô hình thời tiết trên khắp California và Hoa Kỳ.
Đô đốc Samuel Paparo (Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ): nếu Tổng Thống Trump ra lệnh xâm lăng Canada, tôi sẽ tuân lệnh, nhưng đó là khả năng như lên sao Hỏa - Canada không muốn trở thành Venezuela kế tiếp, sẵn sàng cho mọi kịch bản
Các công tố viên cho biết Mark Hanf (cư dân Tiburon, nhà sáng lập kiêm CEO của Pacific Private Money) và Nam Phan (cư dân Novato) bị cáo buộc lừa đảo nhà đầu tư bằng cách đưa ra thông tin sai lệch về tình hình tài chính của các quỹ do họ quản lý nhằm thu hút thêm vốn đầu tư. Cơ quan chức năng cho biết, trong khoảng thời gian từ tháng 12 năm 2021 đến tháng 12 năm 2025, hai người này đã huy động được khoảng 103 triệu USD từ 175 nhà đầu tư; nhiều người trong số đó là người đã nghỉ hưu và sinh sống tại California.
• Trump Dùng IRS Tước Miễn Thuế Các Trường Còn Xét Đến Chủng Tộc • “Đồng Trump Ra Đời Mất Tự Do” • Tòa Liên Bang Chặn Trump Lần Nữa: Sắc Lệnh Không Thể Xóa Quyền Quốc Tịch Theo Nơi Sinh • Bộ Trưởng Nội An: ICE Có Thể Vào Phòng Phiếu Để Bắt Người • Gallup: 89% Người Mỹ Tin Tham Nhũng Lan Rộng Trong Chính Quyền • Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Kêu Gọi Trump Thay Bộ Trưởng Quốc Phòng Hegseth • Hạ Viện Bác Đề Nghị Ấn Định Tối Cao Pháp Viện Chỉ Có 9 Thẩm Phán • Các Hội Y Khoa Mỹ Đưa Ra Hướng Dẫn Chủng Ngừa Cúm, COVID-19 Và RSV Mùa Thu Này • Tỷ Phú Leon Black Không Ra Điều Trần Về Epstein, Quay Sang Kiện Hạ Viện • Liên Hiệp Quốc Cảnh Báo Thế Giới Sắp Vượt Ngưỡng Khí Hậu Nguy Hiểm • Cực Hữu Đức Công Kích Bauhaus Trước Cuộc Bầu Cử Quan Trọng • Hà Lan Chuyển 86 Tấn Vàng Khỏi Mỹ Và Canada Vì Lo Bất Ổn Quốc Tế • Iran Tố Mỹ “Phạm Tội Ác Chiến Tranh” Sau Khi Hỏa Tiễn Rơi Gần Đám Cưới, 4 Người Chết
Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam (MLNQVN) sẽ nhận đề cử ứng viên cho Giải Nhân quyền Việt Nam (GNQVN) năm 2026 từ nay đến ngày 30 tháng 9 năm 2026. GNQVN được thành lập vào năm 2002 và được trao liên tục hàng năm cho các cá nhân hoặc tổ chức tại Việt Nam đã có những đóng góp xuất sắc trong việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền cho người dân Việt Nam. GNQVN cũng là cơ hội để người Việt Nam trên khắp thế giới thể hiện tình đoàn kết và hỗ trợ đối với những người tham gia đấu tranh không ngừng cho các quyền tự do cơ bản và công lý cho người dân Việt Nam.
Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác.
Báo Korea Times ngày 2/9/2026 loan tin có tựa đề "Vietnamese student's death exposes gaps in Korea's support for bereaved families" (cái chết của du học sinh VN phơi bày những lỗ hổng trong công tác hỗ trợ gia đình nạn nhân tại Nam Hàn). Bản tin dịch như sau. Bất chấp các biện pháp nhập cảnh khẩn cấp, gia đình nạn nhân vẫn gặp khó khăn do thủ tục di chuyển bị trì hoãn, chi phí đưa thi hài về nước và việc tiếp cận thông tin.
Chuyện xảy ra tại Kansas. Bạn nào rinh đồ nghề nhà bếp của tiệm thì trả lại giùm, chủ tiệm năn nỉ. Theo tin đài KWCH hôm 1/9/2026 tại Wichita: Một nhà hàng Việt Nam mới trên đường Harry đang phải hoãn ngày khai trương sau khi chiếc bếp và lò nướng công nghiệp của quán bị đánh cắp, theo lời chủ quán Kevin Nguyễn. Anh Nguyễn cho biết nhà hàng mang tên Bánh Mì 316 là ước mơ mà anh đã ấp ủ và nỗ lực thực hiện suốt ba năm qua.
• Thượng Nghị Sĩ Cấp Tiến 80 Tuổi Ed Markey Chiến Thắng Bầu Cử Sơ Bộ Đảng Dân Chủ • Giới Chức Bầu Cử Nói Không Thể Tuân Thủ Quy Định Bỏ Phiếu Qua Thư Của Trump • An Toàn Của New York Bị Đe Dọa Khi Trump Chặn Ngân Sách Chống Khủng Bố • Cựu TT Biden Sẽ Dự Lễ 11/9 Ở New York, Trump Thì Không • Trump Chiêu Đãi Các Nhà Lập Pháp Cộng Hòa Của Các Tiểu Bang Chiến Trường Ở Vườn Hồng • Chevron Cam Kết Tăng Gấp Đôi Sản Lượng Dầu Ở Venezuela • Bộ Trưởng Quốc Phòng Hegseth Tiếp Tục Chặn Thăng Chức Nhiều Sĩ Quan Lục Quân • Bệnh Viện Cảnh Báo Quy Định Mới Của Trump Còn Tệ Hơn Cắt Giảm Medicaid • New York Cấm Học Sinh Trung Học Cơ Sở Dùng AI Trong Trường • Dân Biểu Massie Đọc 14 Cái Tên Trong Hồ Sơ Epstein, Gây Áp Lực Lên Bộ Tư Pháp • MAGA Milo Yiannopoulos Nói ‘Xấu Hổ’ Vì Từng Ủng Hộ Trump Sau Khi Bị Trục Xuất • Mỹ Tiếp Tục Không Kích Iran, Trump Cảnh Báo Tehran Sẽ Lãnh Hậu Quả Nặng Nề Hơn
Một loạt các dấu hiệu cảnh báo đã khiến giới chức North Carolina nghi ngờ khả năng của công ty sản xuất xe điện VinFast trong việc thực hiện kế hoạch xây dựng nhà máy lắp ráp tạo ra 7.500 việc làm tại Quận Chatham, ngay cả hai năm trước khi tiểu bang đệ đơn kiện nhằm thu hồi khu đất dành cho dự án này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.