Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 184)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Chính quyền Tổng thống Trump đang xem xét áp dụng mức phí 100,000 Mỹ kim đối với chương trình OPT (Optional Practical Training) nhằm ngăn du học sinh quốc tế làm việc tại Hoa Kỳ sau khi tốt nghiệp các trường đại học của Hoa kỳ. Đề xuất mức phí mới này đang vấp phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ giới giáo dục, các nhà kinh tế và cộng đồng doanh nghiệp vì họ xem sinh viên quốc tế là nguồn nhân tài và đổi mới rất quan trọng.
Tháng Giêng 2026, trong Chiến Dịch Country Roads, Cơ Quan Di Trú và Hải Quan Hoa Kỳ (U.S. Immigration and Customs Enforcement, gọi tắt là ICE), cùng các cơ quan công lực tiểu bang và địa phương, đã bắt khoảng 600 di dân trên khắp West Virginia. Nhiều người bị đưa vào các nhà giam của tiểu bang vốn đã quá đông. Cho đến mùa xuân năm nay, những nhà giam này vẫn còn là một phần trong hệ thống giam giữ di dân trên toàn quốc. ICE hiện trả tiền cho hàng trăm nhà giam để giữ người, tính theo đầu người mỗi ngày. Người bị giam có thể được chuyển từ tiểu bang này sang tiểu bang khác, tùy nơi nào còn chỗ và chịu nhận.
Một người máy hình người của Trung Quốc vừa làm được chuyện mà bao nhiêu lực sĩ điền kinh chỉ có thể nằm mơ: chạy 100 mét trong 8.64 giây, nhanh gần một giây so với kỷ lục thế giới 9.58 giây của Usain Bolt.
Một bức tranh khắc của Pablo Picasso mất tích suốt tám năm, từng được định giá tới 50,000 Mỹ kim, vừa được tìm thấy ở một nơi chẳng ai ngờ: treo phủ bụi sau cánh cửa phòng ngủ trong một căn chung cư bỏ trống ở Milwaukee, Wisconsin. Chủ nhà Timothy Dertz phát giác bức tranh sau khi người thuê dọn đi. Đó là hình một đấu sĩ bò tót, treo ở góc khuất phía sau cánh cửa, trên khung đã đóng một lớp bụi khá dày. Thấy vị trí treo tranh có vẻ khác thường, Dertz nhờ một nhà buôn đồ cổ xem thử. Hai người lúc ấy mới nhận ra một chữ ký bằng bút sáp xanh: “Picasso.”
Trong tuần lễ cuối tháng 8, người dân California đang chịu đựng đợt nắng nóng kéo dài kỷ lục, hậu quả của hiện tượng El Niño. Nhưng đó chỉ là mới bắt đầu. Những hậu quả nặng nề hơn được cảnh báo sẽ diễn ra từ đây đến cuối năm. Daniel Swain là nhà khoa học khí hậu của đại học UCLA; Trung tâm Nghiên cứu Khí quyển Quốc gia; Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên, là tác giả kênh YouTube Weather West. Qua một cuộc họp báo do Ameircan Community Media tổ chức, ông đã giải thích về hiện tượng El Niño được dự báo mang tính lịch sử làm thay đổi các mô hình thời tiết trên khắp California và Hoa Kỳ.
Đô đốc Samuel Paparo (Tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ): nếu Tổng Thống Trump ra lệnh xâm lăng Canada, tôi sẽ tuân lệnh, nhưng đó là khả năng như lên sao Hỏa - Canada không muốn trở thành Venezuela kế tiếp, sẵn sàng cho mọi kịch bản
Các công tố viên cho biết Mark Hanf (cư dân Tiburon, nhà sáng lập kiêm CEO của Pacific Private Money) và Nam Phan (cư dân Novato) bị cáo buộc lừa đảo nhà đầu tư bằng cách đưa ra thông tin sai lệch về tình hình tài chính của các quỹ do họ quản lý nhằm thu hút thêm vốn đầu tư. Cơ quan chức năng cho biết, trong khoảng thời gian từ tháng 12 năm 2021 đến tháng 12 năm 2025, hai người này đã huy động được khoảng 103 triệu USD từ 175 nhà đầu tư; nhiều người trong số đó là người đã nghỉ hưu và sinh sống tại California.
• Trump Dùng IRS Tước Miễn Thuế Các Trường Còn Xét Đến Chủng Tộc • “Đồng Trump Ra Đời Mất Tự Do” • Tòa Liên Bang Chặn Trump Lần Nữa: Sắc Lệnh Không Thể Xóa Quyền Quốc Tịch Theo Nơi Sinh • Bộ Trưởng Nội An: ICE Có Thể Vào Phòng Phiếu Để Bắt Người • Gallup: 89% Người Mỹ Tin Tham Nhũng Lan Rộng Trong Chính Quyền • Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Kêu Gọi Trump Thay Bộ Trưởng Quốc Phòng Hegseth • Hạ Viện Bác Đề Nghị Ấn Định Tối Cao Pháp Viện Chỉ Có 9 Thẩm Phán • Các Hội Y Khoa Mỹ Đưa Ra Hướng Dẫn Chủng Ngừa Cúm, COVID-19 Và RSV Mùa Thu Này • Tỷ Phú Leon Black Không Ra Điều Trần Về Epstein, Quay Sang Kiện Hạ Viện • Liên Hiệp Quốc Cảnh Báo Thế Giới Sắp Vượt Ngưỡng Khí Hậu Nguy Hiểm • Cực Hữu Đức Công Kích Bauhaus Trước Cuộc Bầu Cử Quan Trọng • Hà Lan Chuyển 86 Tấn Vàng Khỏi Mỹ Và Canada Vì Lo Bất Ổn Quốc Tế • Iran Tố Mỹ “Phạm Tội Ác Chiến Tranh” Sau Khi Hỏa Tiễn Rơi Gần Đám Cưới, 4 Người Chết
Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam (MLNQVN) sẽ nhận đề cử ứng viên cho Giải Nhân quyền Việt Nam (GNQVN) năm 2026 từ nay đến ngày 30 tháng 9 năm 2026. GNQVN được thành lập vào năm 2002 và được trao liên tục hàng năm cho các cá nhân hoặc tổ chức tại Việt Nam đã có những đóng góp xuất sắc trong việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền cho người dân Việt Nam. GNQVN cũng là cơ hội để người Việt Nam trên khắp thế giới thể hiện tình đoàn kết và hỗ trợ đối với những người tham gia đấu tranh không ngừng cho các quyền tự do cơ bản và công lý cho người dân Việt Nam.
Báo Korea Times ngày 2/9/2026 loan tin có tựa đề "Vietnamese student's death exposes gaps in Korea's support for bereaved families" (cái chết của du học sinh VN phơi bày những lỗ hổng trong công tác hỗ trợ gia đình nạn nhân tại Nam Hàn). Bản tin dịch như sau. Bất chấp các biện pháp nhập cảnh khẩn cấp, gia đình nạn nhân vẫn gặp khó khăn do thủ tục di chuyển bị trì hoãn, chi phí đưa thi hài về nước và việc tiếp cận thông tin.
Chuyện xảy ra tại Kansas. Bạn nào rinh đồ nghề nhà bếp của tiệm thì trả lại giùm, chủ tiệm năn nỉ. Theo tin đài KWCH hôm 1/9/2026 tại Wichita: Một nhà hàng Việt Nam mới trên đường Harry đang phải hoãn ngày khai trương sau khi chiếc bếp và lò nướng công nghiệp của quán bị đánh cắp, theo lời chủ quán Kevin Nguyễn. Anh Nguyễn cho biết nhà hàng mang tên Bánh Mì 316 là ước mơ mà anh đã ấp ủ và nỗ lực thực hiện suốt ba năm qua.
• Thượng Nghị Sĩ Cấp Tiến 80 Tuổi Ed Markey Chiến Thắng Bầu Cử Sơ Bộ Đảng Dân Chủ • Giới Chức Bầu Cử Nói Không Thể Tuân Thủ Quy Định Bỏ Phiếu Qua Thư Của Trump • An Toàn Của New York Bị Đe Dọa Khi Trump Chặn Ngân Sách Chống Khủng Bố • Cựu TT Biden Sẽ Dự Lễ 11/9 Ở New York, Trump Thì Không • Trump Chiêu Đãi Các Nhà Lập Pháp Cộng Hòa Của Các Tiểu Bang Chiến Trường Ở Vườn Hồng • Chevron Cam Kết Tăng Gấp Đôi Sản Lượng Dầu Ở Venezuela • Bộ Trưởng Quốc Phòng Hegseth Tiếp Tục Chặn Thăng Chức Nhiều Sĩ Quan Lục Quân • Bệnh Viện Cảnh Báo Quy Định Mới Của Trump Còn Tệ Hơn Cắt Giảm Medicaid • New York Cấm Học Sinh Trung Học Cơ Sở Dùng AI Trong Trường • Dân Biểu Massie Đọc 14 Cái Tên Trong Hồ Sơ Epstein, Gây Áp Lực Lên Bộ Tư Pháp • MAGA Milo Yiannopoulos Nói ‘Xấu Hổ’ Vì Từng Ủng Hộ Trump Sau Khi Bị Trục Xuất • Mỹ Tiếp Tục Không Kích Iran, Trump Cảnh Báo Tehran Sẽ Lãnh Hậu Quả Nặng Nề Hơn
Một loạt các dấu hiệu cảnh báo đã khiến giới chức North Carolina nghi ngờ khả năng của công ty sản xuất xe điện VinFast trong việc thực hiện kế hoạch xây dựng nhà máy lắp ráp tạo ra 7.500 việc làm tại Quận Chatham, ngay cả hai năm trước khi tiểu bang đệ đơn kiện nhằm thu hồi khu đất dành cho dự án này.
Các đại công ty thâu tóm thị trường để tăng giá; nhóm 1% người Mỹ giàu nhất nắm giữ khoảng 1/2 tổng giá trị cổ phiếu - Tỷ lệ thất nghiệp thực tế này là 24,9% dân số trong độ tuổi lao động tại Hoa Kỳ vì nhiều người tìm việc không được đã ngưng tìm - Thuế quan của Trump làm tăng giá mọi thứ, việc hoàn thuế quan theo lệnh tòa lại làm lợi công ty lớn, không tới dân thường
Bà Hương Đặng, một nhân viên tại văn phòng nông nghiệp Quận Cam cảnh báo nhu cầu ngày càng tăng đối với các loại cây lạ và cây ăn quả, đặc biệt trong cộng đồng người Việt yêu thích làm vườn. Chính nhu cầu này đã khiến người mua tìm đến những nguồn cung không được kiểm soát trên Facebook Marketplace và Etsy..
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.