Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 447)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

- Trọng tài trận chung kết: người Slovenia, Slavko Vincic. Bị bắt hồi 6 năm trước, vì tình cờ bước vào "tiệc sex" - Tiền thưởng World Cup: FIFA sẽ tặng liên đoàn túc cầu đội vô địch hơn 51 triệu USD, hạng nhì 33 triệu USD, hạng ba 29 triệu USD, hạng tư 27 triệu USD
• Trump Dùng Diễn Văn Giờ Vàng Gieo Nghi Ngờ Gian Lận Bầu Cử Nhưng Vẫn Không Đưa Ra Bằng Chứng Gì Mới • Đặc Vụ ICE, Người Nổ Súng Bắn Chết Người Cha 26 Tuổi Ở Maine Từng Có Tiền Sử Bạo Hành, và Tâm Thần • CDC Xác Nhận Xà Lách Taylor Farms Cung Cấp Cho Taco Bell Là Nguồn Gây Dịch Cyclospora • Chiến Sự Iran: Mỹ Tấn Công Cầu Và Hải Cảng Miền Nam • Thế Giới Đổi Chiều: Ngoảnh Mặt Với Trump, Nghiêng Về Tập Cận Bình • Nhân Viên Vận Hành Máy Nhắc Chữ Bạch Ốc Kiếm Hơn 100,000 Mỹ Kim Nhờ Cá Cược Vào Các Bài Phát Biểu Của Trump • Băng-Rôn Khổng Lồ Của Trump Treo Khắp Washington Ngốn Tiền Thuế Dân • Dự Luật Mới Cấm ICE Chia Cắt Cha Mẹ Với Con Cái • Trao Lộn Từ Khi Mới Sinh, Hai Người Đàn Ông Sống Lầm Nhà Cha Mẹ Ruột Của Nhau Suốt 36 Năm • Phát Hiện Loài Khỉ Môi Cam Mới Tại Congo Có Tiếng Kêu Ủn Ỉn Như Heo
2026: Những phán quyết quan trọng nhất của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ có tác động đáng kể đến người di dân và luật di trú Hoa Kỳ
Tổng thống Donald Trump ngày thứ Hai đã ký hai sắc lệnh hành pháp cắt giảm diện tích hai vùng bảo tồn quốc gia Bears Ears và Grand Staircase–Escalante tại bang Utah, với tổng cộng gần 3 triệu mẫu Anh bị loại khỏi phạm vi bảo vệ. Theo quyết định mới, mỗi vùng chỉ còn chưa tới một phần mười diện tích hiện tại, đặt ra câu hỏi lớn về việc tổng thống có quyền thu hẹp các vùng di tích quốc gia đến mức nào. Bears Ears và Grand Staircase là những vùng đất nổi tiếng với các hẻm núi sa thạch, cao nguyên rộng mênh mông, giàu môi trường sinh sống cho thú hoang và chứa vô số di chỉ khảo cổ gắn với các bộ lạc bản địa. Trong nhiệm kỳ đầu, ông Trump từng cho thu nhỏ hai vùng này theo đề nghị của giới lãnh đạo Cộng hòa tại Utah, mở khoảng 2 triệu mẫu Anh cho hoạt động khoan dầu, khai thác uranium và các dự án phát triển khác.
Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua dự luật Sunshine Protection Act 2025 nhằm giữ giờ mùa hè (daylight-saving time) suốt cả năm, chấm dứt việc chỉnh đồng hồ hai lần mỗi năm trên toàn quốc. Dự luật được Tổng thống Trump ủng hộ và hiện còn phải chờ Thượng viện xem xét. Sunshine Protection Act 2025 do dân biểu Vern Buchanan (Cộng hòa, bang Florida) bảo trợ, được Hạ viện thông qua với 308 phiếu thuận và 117 phiếu chống. Đa số dân biểu Cộng hòa bỏ phiếu thuận, trong khi phía Dân chủ chia rẽ, khoảng 44% bỏ phiếu chống.
Phần lớn các loài bướm chỉ sống trong vài tuần sau khi rời kén. Tuy nhiên, theo tạp chí Nature Communications, một số loài bướm nhiệt đới thuộc giống Heliconius lại có thể sống tới hàng trăm ngày, dài gấp 25 lần so với những họ hàng gần nhất của chúng. Một loài như Heliconius hewitsoni được ghi nhận sống đến 348 ngày, trong khi loài thân cận Dione juno chỉ sống khoảng 14 ngày. Các loài Heliconius sinh sống tại rừng mưa Trung và Nam Mỹ. Nhóm tác giả cho rằng chúng đã tiến hóa những cơ chế giúp quá trình lão hóa diễn ra chậm hơn đáng kể. Dù các cơ chế này chưa được xác định đầy đủ, công trình được xem như một gợi ý quan trọng cho việc nghiên cứu lão hóa lành mạnh, có thể liên hệ đến cả con người.
Thị trường mua bán nhà cửa tại Hoa Kỳ sau một thời gian dài ảm đạm đang xuất hiện những dấu hiệu chuyển động tích cực trong mùa hè này. Khối lượng hồ sơ vay mua nhà mà người mua đã chốt lãi suất trong tháng 6 tăng lên mức cao nhất hơn ba năm qua, đồng thời cao hơn 14% so với cùng kỳ năm ngoái và 10% so với tháng trước. Việc người mua “khóa” lãi suất vay sau khi thỏa thuận mua và trước khi làm xong thủ tục sang nhượng thường được xem là chỉ dấu đi trước cho số lượng nhà cửa sẽ đổi chủ trong vài tuần kế tiếp. Cùng lúc, chỉ số về các vụ mua bán nhà đang chờ hoàn tất cũng vừa nhích lên mức cao nhất kể từ tháng 5, cho thấy nhu cầu mua điền sản để ở đang dần hồi lại.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ bắt đầu cấp hộ chiếu tưởng niệm nhân dịp 250 năm quốc khánh từ thứ Hai vừa qua. Những cuốn hộ chiếu này có in hình Tổng thống Trump và chỉ được cấp trực tiếp tại Văn phòng Hộ chiếu ở Washington, với điều kiện có hẹn trước.
Các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Tokyo cho hay họ đã xác định được một cơ chế trong não bộ cho phép hình thành cảm giác ác cảm nhắm vào một cá thể riêng biệt. Theo công trình này, chuột thí nghiệm bắt đầu lánh xa một con vốn quen biết sau khi con này bất ngờ trở nên hung dữ và nhiều lần tấn công chúng. Sự thay đổi hành vi ấy đi kèm với việc các tế bào não phụ trách ký ức xã hội tăng cường liên kết với các tế bào liên hệ đến sợ hãi và xúc cảm tiêu cực.
Trong nhiều thập niên, người dân California nhìn chung vẫn cho rằng người nhập cư – chiếm hơn 1/4 dân số tiểu bang và 1/3 lực lượng lao động – là nhóm người mang lại lợi ích và nền kinh tế của tiểu bang. Nhưng sự bất ổn ngân sách cùng những lo ngại về chi phí gia tăng đang lan sang cuộc tranh luận xoay quanh chính sách gây tranh cãi và tốn kém: cho phép người nhập cư thu nhập thấp không có tư cách pháp lý được hưởng bảo hiểm y tế do bang chi trả. Giờ đây, ứng cử viên đảng Dân Chủ Xavier Becerra và ứng cử viên đảng Cộng Hòa Steve Hilton đang đặt ra cho cử tri một lựa chọn gay gắt trong cuộc đua trở thành thống đốc kế tiếp, vào đúng thời điểm sự ủng hộ của công chúng đối với mạng lưới an sinh hào phóng của bang bắt đầu rạn nứt.
Nhiều tín đồ Tin Lành Phúc Âm (Evangelical) thú nhận quá khứ ủng hộ Trump của họ là "Thỏa thuận với quỷ dữ". Báo The i Paper có bản tin nhan đề "The ‘devil’s bargain’ evangelical Christians gambled their country on" ("Thỏa thuận với quỷ dữ": Canh bạc mà các tín đồ Tin Lành hệ phái Evangelical đã đặt cược cả đất nước vào đó).
trường sẽ bị cắt các khoản SV vay liên bang. Cơ nguy 300 chương trình nghề (phần lớn là thẩm mỹ, âm nhạc, nghệ thuật, sân khấu, điện ảnh) không đạt yêu cầu này
Nếu bạn là du học sinh, vào Mỹ theo visa để theo học một chương trình chuyên môn hay Đại học, bản tin mới hôm nay cho biết Tổng Thống Trump đã ra lệnh mới để hạn chế thời lượng visa du học: nếu là bậc đại học, thời lượng là không quá 4 năm, không kéo dài hơn, nghĩa là nếu xin kéo dài thời lượng du học vì lý do tai nạn, bệnh nặng, hay thi lại thì sẽ khó, rất khó. Không rõ trường hợp xin chuyển diện kết hôn ra sao, hẳn là sẽ tốn tiền luật sư. Bên cạnh siết thời lượng visa du học, Trump cũng siết visa đối với các vị khách tham gia chương trình trao đổi văn hóa và các nhà báo (do các báo quốc tế gửi vào Mỹ săn tin).
• Chiến Sự Mỹ–Iran Leo Thang, Trump Bắn Hỏa Tiễn Hellfire Vào Tàu Dầu Ở Eo Biển Hormuz • Khói Cháy Rừng Canada Tràn Xuống, Bầu Trời Bắc Mỹ Đen Kín Trở Lại • Trump Hủy Lệnh Ngưng Chặn Xe, ICE Trở Lại Chiến Dịch Trục Xuất Quyết Liệt • Trump Sa Thải Ngay Công Tố Viên Liên Bang Vừa Được Tòa Bổ Nhiệm Ở Seattle • Các Nhóm Nhân Quyền Kiện Lệnh Trừng Phạt Tòa Hình Sự Quốc Tế Của Chính Quyền Trump • Chính Quyền Trump Đòi Rào Kín Công Viên Sát Tòa Bạch Ốc • Lớp Lót Hồ Phản Chiếu Bị Tróc Có Thể Do Thi Công Lỗi, Bất Chấp Trump Đổ Thừa “Phá Hoại” • Chính Quyền Trump Thay Đổi Phần Trưng Bày Về Nô Lệ Tại Tư Dinh Washington Ở Philadelphia • Hoa Kỳ Phát Hành Đồng Một Mỹ Kim Khắc Hình Tổng Thống Trump, Mừng 250 Năm Lập Quốc • Hạ Viện Mỹ: 103 Dân Biểu Dân Chủ Bỏ Phiếu Cắt Viện Trợ Do Thái • Liên Đoàn Người Cao Niên Mỹ Giữ Nguyên Ước Tính Khoản Tăng Tiền An Sinh Xã Hội Ở Mức 3,8% Cho Năm 2027 • Nhật Báo New York Times Đệ Đơn Xin Hủy Trát Đòi Ra Khai Chứng Sau Bài Viết Về Không Lực Một • Ukra
Theo báo The Independent: Tổng Thống Trump cân nhắc thu phí 100.000 USD cho mỗi tờ thẻ xanh. Phóng viên Iona Cleave ghi nhận: Đề xuất này có thể được thí điểm tại một số ít quốc gia trước tiên. Chính quyền Trump đang cân nhắc áp dụng mức phí trả trước 100.000 USD đối với những người nộp đơn xin thẻ xanh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.