Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 453)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

• Giáo Hoàng Kêu Gọi Mỹ-Iran Trở Lại Đàm Phán, Lên Án Án Tử Hình • ACLU Kiện Sở Công Viên Quốc Gia Vì Đòi Gỡ Bảng Chống Trump • Ngũ Giác Đài tính trừng phạt đồng minh NATO, nêu khả năng đình chỉ Tây Ban Nha • Giám Sát Bộ Tư Pháp Xét Lại Việc Công Bố Hồ Sơ Epstein • Mỹ Bị Cảnh Báo Du Hành Trước Mùa World Cup Vì Lo Ngại Nhân Quyền • Hàng Triệu Người Mỹ Có Thể Được Canada Nhìn Nhận Là Công Dân • Trump Kéo Dài Thêm 3 Tuần Ngưng Bắn Giữa Israel Và Lebanon • Binh Sĩ Mỹ Bị Truy Tố Vì Dùng Tin Mật Để Thắng 400,000 Mỹ Kim Cá Cược • Bốn Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Bác Đường Đưa Dự Luật SAVE America Vào Gói Ngân Sách • FDA Chuẩn Y Liệu Pháp Gien Đầu Tiên Trị Điếc Di Truyền Ở Trẻ Em • Bộ Tư Pháp Mỹ Nhắm Tước Quốc Tịch Gần 400 Công Dân • Ấn Độ Phẫn Nộ Vì Trump Đăng Lại Lời Gọi Nước Này Là "Xứ Khốn Nạn" • RFK Jr. làm toán sai để “cứu bồ” Trump về giá thuốc
Gần đây, các nhân viên của Cơ quan thực thi di trú (ICE) đã được điều đến các phi trường lớn của Hoa Kỳ. Chính phủ nói rằng họ có mặt ở đó để hỗ trợ an ninh phi trường vì một số nhân viên an ninh TSA ở đó đã vắng mặt. Nhưng lời giải thích này làm dấy lên những lo ngại nghiêm trọng. ICE không phải là một cơ quan an ninh phi trường. Nhiệm vụ chính của cơ quan này là thực thi luật di trú. Nếu các nhân viên ICE vẫn ở lại phi trường ngay cả sau khi các nhân viên TSA quay trở lại, điều đó có nghĩa là vai trò thực sự của họ có thể không phải là về an ninh.
Trong lúc Amazon và các chuỗi bán lẻ lớn tiếp tục mở rộng, các hiệu sách độc lập tại Hoa Kỳ lại đang trở lại một cách lặng lẽ nhưng rõ rệt. Hiệp Hội Các Nhà Sách Hoa Kỳ cho biết trong năm 2025 có khoảng 422 hiệu sách độc lập mới mở cửa, tăng 31% so với năm 2024. Sự trở lại này cho thấy một điều khá rõ: thị trường không phải chỉ có chỗ cho những người khổng lồ. Bên cạnh các tập đoàn lớn, nhiều cơ sở nhỏ như tiệm sách, quán cà phê, nhà hàng, rạp chiếu bóng hay tiệm quần áo vẫn sống được, và có nơi còn làm ăn khá. Lý do không khó hiểu. Nước Mỹ quá rộng, dân quá đông, thị hiếu lại quá khác nhau. Không một mô hình bán lẻ lớn nào có thể đáp ứng hết mọi nhu cầu của từng khu phố, từng cộng đồng, từng nhóm khách hàng.
Chính phủ Thụy Điển đang hãm lại nhịp số hóa trong trường học sau hơn một thập niên đẩy mạnh việc học qua màn hình, chuyển trọng tâm trở lại với sách in, tập vở và bút viết. Mục tiêu chính thức là chặn đà sa sút của khả năng đọc và viết, điều đã bộc lộ khá rõ trong kết quả PISA năm 2022, khi điểm đọc hiểu và toán đều thấp hơn trước. Với bước chuyển này, Thụy Điển tạm rời hình ảnh một nước đi đầu trong giáo dục điện toán để thử một hướng khác: đặt lại trọng tâm vào những kỹ năng căn bản và giảm bớt những gì bị xem là nguồn xao lãng trong lớp học.
Khách mua hàng tại chuỗi siêu thị Trader Joe’s có thể sắp được nhận một khoản tiền bồi hoàn sau khi công ty đồng ý dàn xếp một vụ kiện tập thể trị giá 7.4 triệu Mỹ kim. Theo nội dung dàn xếp, những người đã dùng thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ để mua hàng tại Trader Joe’s từ tháng 3 đến tháng 7 năm 2019 có thể đủ điều kiện nộp đơn nhận tiền. Vụ kiện cho rằng một số biên nhận in trong năm đó đã hiển thị 10 số của thẻ — gồm sáu số đầu và bốn số cuối — nhiều hơn mức luật liên bang cho phép.
Tổng kết nhiều cuộc thăm dò: 63%-68% dân Mỹ nói không có lý do để Mỹ chiến tranh chống Iran - Trump: tôi sẽ không dùng vũ khí nguyên tử tấn công Iran, vì đủ đánh tan tác Iran rồi. - Iran: Chúng tôi không tìm cách chế tạo bom nguyên tử, nhưng bây giờ đừng hòng đưa uranium của Iran ra ngoài nước. - Trump: Không vội vàng, tôi muốn một thỏa thuận tuyệt vời với Iran - Trump: Mỹ tăng cường gỡ thủy lôi, và sẽ bắn chìm các tàu nào tới gài thủy lôi - Trump: 78% mục tiêu tại Iran đã bị tấn công, nếu không thỏa thuận sẽ bị tấn công cho trọn 100% - Trump: Các lãnh đạo Iran đang "đấu đá như chó với mèo" - Báo Axios: Iran có thể đã rải thêm thủy lôi tại Hormuz. - Gần 2 tháng cuộc chiến Iran: 3.400 người ở Iran chết, 2.200 người chết tại Lebanon, 32 người tại các nước vùng Vịnh chết, và 23 người chết tại Israel. Có 13 lính Mỹ hy sinh trong chiến đấu, và 2 lính khác chết vì lý do ngoài chiến đấu; Hơn 400 lính Mỹ bị thương. - Ngoại trưởng Iran: Người dân Iran đoàn kết hơn bao giờ hết - Iran k
• Thượng Viện Thông Qua Kế Hoạch Ngân Sách Cộng Hòa Mở Đường Cấp $70 Tỷ Cho ICE Và Tuần Tra Biên Giới • Hung Cao Giữ Quyền Bộ Trưởng Hải Quân Sau Khi John Phelan Rời Chức • Chính Quyền Trump Hạ Mức Xếp Loại Cần Sa Dùng Cho Y Khoa • Eo Biển Hormuz Căng Thẳng, Trump Dọa Đánh Chìm Tàu Iran • Virginia Sẽ Kháng Cáo Lệnh Chặn Kết Quả Trưng Cầu Về Bản Đồ Quốc Hội • Hai Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Tách Hàng Ngũ, Nhưng Tu Chính Về Chi Phí Y Tế Vẫn Bị Bác • Tòa Bác Luật California Buộc Nhân Viên ICE Phải Đeo Thẻ Nhận Dạng • Nhân Viên Di Trú Bị Truy Tố Sau Cuộc Biểu Tình Trước Cơ Sở ICE Ở Colorado • Texas: Tòa Liên Bang Bác Đơn Kiện Phỉ Báng Của Giám Đốc FBI Kash Patel • Justin Sun Kiện World Liberty Của Gia Đình Trump, Tố Chặn Bán Token Và Ép Rót Thêm Tiền • Chính Quyền Trump Cân Nhắc Cứu Trợ Spirit • Hungary Bỏ Phủ Quyết, EU Mở Đường Cho Ukraine Vay 106 Tỉ Mỹ Kim • Thủ Tướng Lebanon Tố Israel Phạm Tội Ác Chiến Tranh Sau Cuộc Không Kích Làm Thiệt Mạng Một Nữ Ký
Chiều thứ Bảy vừa qua, trong không khí tháng Tư tưởng niệm, khoảng 70 khán giả gồm giới truyền thông, giới học thuật, giới lãnh đạo cộng đồng, những người quan tâm đến thời cuộc Việt Nam cùng hội tụ tại hội trường đài truyền hình SBTN xem cuốn phim tài liệu ‘The General: Vietnam in the Age of To Lam’. Sau buổi chiếu phim là phần hỏi đáp; người trả lời qua điện thoại là Luna, nữ phụ tá của nữ đạo diễn Laura Brickman trong tiến trình thực hiện phim. Phần đặt câu hỏi cho thấy khán giả cảm nhận phim từ nhiều góc cạnh khác nhau. Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì dù chỉ dài khoảng 60 phút, nhưng phim truyền tải một lượng thông tin khổng lồ về cơ cấu quyền lực nhất của chính quyền CSVN: Chế độ độc tài công an trị dưới thời ông đại tướng bộ trưởng công an Tô Lâm.
- Trump: 1.100 người Afghanistan (cựu lính Afghan từng chiến đấu bên lính Mỹ) và vợ con hoặc phải về Afghanistan hoặc phải đi định cư ở Congo (thuyền nhân Việt may mắn vì không gặp Trump). - Trump chửi mắng các Thẩm phán Cộng Hòa ở Tòa Tối Cao không chịu đoàn kết, vì đã tát vào mặt nước Mỹ khi đòi Trump bồi hoàn thuế quan.
• Iran Nổ Súng Vào 3 Tàu Tại Hormuz Sau Khi Trump ‘TACO’ • Trung Quốc Cảnh Báo Chiến Sự Ở Iran • CEO của Truth Social Từ Chức • Bộ Trưởng Y Tế RFK Jr. Không Cam Kết Ủng Hộ Hướng Dẫn Vaccine Của Tân Giám Đốc CDC • Trump Tấn Công Cá Nhân Thẩm Phán Ketanji Brown Jackson, Gọi Bà Là Người Có ‘IQ Thấp’ • ‘Giáo Viên Của Năm Cấp Quốc Gia’ Là Một Giáo Viên Dạy Sử Ở Pennsylvania • Texas: Phiên Dịch Viên Của Tòa Bị ICE Tạm Giữ, Làm Nhục Và Đối Xử Như Tội Phạm • Thăm Dò: Chính Sách Trục Xuất Của Trump Có Thể Khiến Cộng Hòa Trả Giá Vào Tháng 11 • Chiếc Mũ Vàng 2,500 Năm Tuổi Vô Giá Được Trả Về Nhà Chủ • Los Angeles Siết Giờ Màn Hình Trong Trường Học
Bản tin Reuters hôm 21/42026 ghi rằng một tòa kháng án liên bang Hoa Kỳ, với các thẩm phán có ý kiến ​​chia rẽ, đã phán quyết vào thứ Ba rằng tiểu bang Texas có quyền yêu cầu các trường công lập phải trưng bày bản Mười Điều Răn trong Kinh Thánh tại mọi lớp học. Phán quyết này đảo ngược quyết định của một thẩm phán cấp dưới
Cử tri Virginia ngày 21 tháng 4 năm 2026 đã chấp thuận cuộc trưng cầu dân ý cho phép tiểu bang vẽ lại các địa hạt Hạ viện liên bang trước kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ năm nay. Kết quả này có thể giúp Đảng Dân Chủ giành thêm tới bốn ghế tại Hạ viện, trong lúc cuộc chiến phân chia địa hạt giữa hai đảng đang lan rộng trên toàn quốc. Theo AP và Reuters, Virginia hiện có phái đoàn Hạ viện liên bang nghiêng 6-5 về phía Dân Chủ; với bản đồ mới, tương quan đó có thể đổi mạnh theo hướng 10-1.
Dân biểu Sheila Cherfilus-McCormick (Dân Chủ, Florida) tuyên bố từ chức Quốc hội hôm thứ Ba, chỉ ít phút trước khi Ủy ban Đạo đức Hạ viện dự kiến bỏ phiếu về việc đề nghị Hạ khai trừ xuất bà.
• Hơn 250 Ký Giả Gửi Thư Yêu Cầu WHCA Mạnh Mẽ Chỉ Trích Trump Đã Tấn Công Nền Báo Chí Tự Do • Tối Nay, Trump Đọc Kinh Thánh Từ Phòng Bầu Dục • Trump Tự Tin Nói Có Thể Kết Thúc Chiến Tranh Việt Nam Trong 5 Tháng Nếu Là Tổng Thống • Các Cựu Tổng Thống Lạc Quan Về Tương Lai Mỹ Quốc • MAGA ‘Cứng Cựa’ Tucker Carlson Xin Lỗi Vì Đã Ủng Hộ Trump • Các Hãng Hàng Không Sắp Cạn Nhiên Liệu Vì Cuộc Chiến Iran • Thăm Dò: Tỷ Lệ Ủng Hộ Trump Ở Mức Thấp Nhất • Dân Chủ Yêu Cầu Trump Ngừng Kế Hoạch Thu Thập Thông Tin Y Tế Của Nhân Viên Liên Bang • Apple Thay Thế CEO Để Đối Phó Với Kỷ Nguyên AI • Tập Cận Bình Kêu Gọi Mở Eo Biển Hormuz • Virginia Bỏ Phiếu Về Sơ Đồ Địa Hạt Mới, Có Thể Giúp Dân Chủ Thêm Tối Đa 4 Ghế • Kash Patel Nói FBI Có Bằng Cớ Về Gian Lận Bầu Cử 2020, Hẹn Sẽ Công Bố Trong Tuần Này
Theo những báo cáo gây chấn động, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bị một chỉ huy quân sự cấp cao của Mỹ ngăn chặn quyền tiếp cận các mã kích hỏa bom hạt nhân. Cựu chuyên viên phân tích CIA Larry Johnson chia sẻ trên chương trình YouTube nổi tiếng Judging Freedom rằng, trong một cuộc họp khẩn cấp diễn ra vào thứ Bảy, ông Trump đã tìm cách tiếp cận các mã kích hỏa vũ khí hạt nhân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.