Hôm nay,  

Trump nói: mục tiêu kế tiếp là Cuba. Dân Mỹ gốc Cuba ở 3 thế hệ suy nghĩ khác nhau.

07/06/202607:36:00(Xem: 599)
blank

Trump nói: mục tiêu kế tiếp là Cuba. Dân Mỹ gốc Cuba ở 3 thế hệ suy nghĩ khác nhau.

Tại sao Mỹ bằng mọi giá triệt đường sống của Cuba và không muốn bơm tiền dể giúp Cuba phát triển như đã giúp Việt Nam? Có lẽ vì các xác lính Mỹ cần tìm ở Việt Nam, trong khi Cuba không có gì hết? Sau đây là một lá thư từ một người Mỹ gốc Cuba ở thế hệ thứ ba, nêu lên những suy nghĩ phức tạp thế hệ. Bài viết đăng trên báo USA Todey sáng Chủ Nhật ngày 7 tháng 6/2026. Tác giả bài viết là nhà văn Sara Pequeño, nhan đề bài viết là "Trump says 'Cuba is next.' My family says it's complicated" (Trump nói 'Cuba sẽ là mục tiêu tiếp theo'. Gia đình tôi lại thấy vấn đề này thật phức tạp.) Bản dịch như sau. Chữ "tôi" trong bài là tác giả Sara Pequeño.
Trên tường căn hộ của tôi ở New York có treo một bức tranh khắc gỗ. Đó là một khung cảnh hòn đảo giản dị. Ngày nào tôi cũng nhìn thấy nó: một trang trại ở tiền cảnh, với cây cọ cao và hàng rào dây thép gai, cùng những dãy núi xa xa nơi đường chân trời.
Đó là món đồ duy nhất tôi sở hữu có nguồn gốc từ Cuba – nơi đã nuôi lớn ông tôi, nơi ông đã rời bỏ khi còn là một thanh thiếu niên vào những năm 1960s, thời điểm Fidel Castro lên nắm quyền kiểm soát đất nước.
Cuba là nơi tôi khao khát được hiểu rõ, nơi cha tôi mong mỏi được ghé thăm, nhưng lại là nơi ông tôi hài lòng khi không bao giờ phải nhìn thấy lần nào nữa. Đó cũng là nơi liên tục xuất hiện trên các bản tin vài tháng gần đây, khi Tổng thống Donald Trump bắt đầu chiến dịch thay đổi cục diện khu vực Mỹ Latinh.
Suốt nhiều tháng qua, tôi đã đắn đo suy nghĩ về cách tham gia vào cuộc thảo luận xoay quanh vấn đề Cuba. Quan điểm của tôi – một người theo tư tưởng tiến bộ – khác biệt hoàn toàn so với cha và ông tôi. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng mình có được đặc quyền này là nhờ việc tôi đứng ngoài cuộc cách mạng năm xưa, nhờ trải nghiệm của một người mang dòng máu Cuba hòa quyện với văn hóa da trắng miền Nam nước Mỹ, và là người mà sợi dây kết nối với Cuba chỉ gói gọn trong cái họ [trong tên] của mình cùng món đồ trang trí treo trên tường.
Tôi muốn biết những người gốc Cuba gần gũi nhất với mình nghĩ gì về khả năng xảy ra hành động quân sự tại Cuba, vì vậy, vào tháng 6, tôi đã gọi điện cho ông và cha để bàn luận về những gì có thể xảy ra.

Khả năng Mỹ can thiệp vào Cuba đang trở thành tâm điểm của các bản tin
Những dấu hiệu về một hành động sắp diễn ra tại Cuba đã xuất hiện ngay sau khi Hoa Kỳ bắt cóc Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro vào tháng 1. Tổng thống Trump đã kêu gọi các quan chức Cuba "đạt được một thỏa thuận" trong bối cảnh đó, đồng thời lưu ý rằng nguồn dầu mỏ từ Venezuela – vốn duy trì sự vận hành của đời sống tại Cuba – sẽ không còn được cung cấp nữa sau hơn 60 năm.
"Nhân tiện thì, Cuba sẽ là mục tiêu tiếp theo đấy," ông Trump phát biểu tại một hội nghị thượng đỉnh kinh tế ở Miami vào ngày 27 tháng 3. "Nhưng cứ coi như tôi chưa nói câu đó đi." Các biện pháp trừng phạt đối với Cuba đã được mở rộng vào ngày 1 tháng 5. Vào ngày 20 tháng 5, chính phủ Hoa Kỳ đã truy tố cựu Chủ tịch Nước Cuba Raúl Castro với bốn tội danh giết người liên quan đến vụ bắn hạ các máy bay của người Cuba lưu vong vào năm 1996.
Cũng trong ngày hôm đó, ông Trump đã đưa ra một tuyên bố nhân Ngày Độc lập của Cuba, trong đó nhấn mạnh rằng ông đang "có những hành động quyết liệt vì lợi ích của vùng đất chịu nhiều đau khổ này tại bán cầu của chúng ta, cũng như để giải quyết các mối đe dọa đối với an ninh quốc gia xuất phát từ khu vực này."
Ông tôi tin chắc rằng ông Trump thực sự quan tâm đến Cuba. Cha tôi lại cho rằng Tổng thống chỉ đang phô trương thanh thế để ghi điểm chính trị, kiếm phiếu với cộng đồng người Cuba tại Hoa Kỳ. Còn tôi thì tin rằng Hoa Kỳ muốn thâu tóm đất nước này nhằm mục đích chiếm đoạt tài nguyên.

Trump là 'người duy nhất có thể mở ra một con đường'
Ông tôi, Pedro Pequeño, sinh năm 1943 tại Matanzas, một thành phố cách Havana khoảng một tiếng rưỡi đi đường. Gia đình ông thuộc tầng lớp trung lưu vững chắc: cha ông là người nhập cư từ Tây Ban Nha và làm chủ một cửa hàng giày, còn mẹ ông ở nhà nội trợ.
"Tình hình ở Cuba chưa bao giờ thực sự tốt đẹp, bởi luôn tồn tại bóng ma của chế độ độc tài, chủ nghĩa cực đoan, quân nổi dậy và những thứ tương tự," ông tôi nói với tôi qua điện thoại, khi nhắc đến cả Castro và người tiền nhiệm của ông ta là Tổng thống Fulgencio Batista.
Năm 1958, ông tôi sang Hoa Kỳ để theo học tại một trường quân sự ở Virginia, rồi trở về Cuba khi Castro lên nắm quyền vào năm sau đó. Năm 1962, ông quay lại Hoa Kỳ với tư cách là người tị nạn chính trị thông qua Chiến dịch Pedro Pan – một chương trình do tổ chức Catholic Charities tại Cuba và chính phủ Hoa Kỳ phối hợp thực hiện nhằm hỗ trợ trẻ em Cuba. Ông đến Miami trước khi chuyển đến Wichita, bang Kansas, cùng với chị (hay em gái) của mình.
"Tôi yêu đất nước này vì tôi trân trọng những giá trị mà nó mang lại," ông nói.
Ông tôi là một người thông minh. Ông có bằng tiến sĩ nhân học và từng là giáo sư tại Đại học Rollins ở Winter Park, Florida, trong suốt nhiều thập niên. Dù bệnh Parkinson đã ảnh hưởng đến khả năng vận động, ông vẫn rất minh mẫn và thấu đáo khi bàn về lịch sử chính trị quê hương cũng như con đường phát triển tối ưu cho đất nước. Có lúc, tôi hỏi liệu sự can thiệp của Mỹ có phải là giải pháp duy nhất để giải phóng Cuba hay không.


"Vậy, cháu có thấy giải pháp nào khác không?" – ông tôi hỏi với giọng đầy vẻ mỉa mai; giọng ông lúc ấy trở nên đanh thép, khác hẳn với những quãng ngập ngừng run rẩy xuyên suốt phần còn lại của cuộc trò chuyện.
Ông tôi đã ủng hộ Trump từ nhiều năm nay – một chủ đề mà tôi được dặn là nên tránh nhắc đến khi đến thăm ông. Trong cuộc trao đổi, ông gọi Trump là "người duy nhất" có thể cứu Cuba, cho rằng các đời tổng thống Mỹ trước đây hoặc là đã thất bại trong việc giải phóng đất nước này, hoặc là hoàn toàn lãng quên nó. Ông lo ngại về nguy cơ trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố trên hòn đảo và cho rằng vị tổng thống đương nhiệm cũng có cùng nỗi lo đó.
“Vấn đề không phải là Trump tốt hay xấu,” ông nói. “Trump có lẽ là người duy nhất có thể mở ra một con đường mới.”
Tôi không đồng tình với ông mình, nhưng tôi hiểu quan điểm của ông. Ông tôi là người đã tận mắt chứng kiến ​​những gì mà việc Castro lên nắm quyền đã gây ra cho gia đình, bạn bè và hàng xóm của mình.
Ông tin vào "giấc mơ Mỹ" vì chính ông đã hiện thực hóa được nó. Ông tin Trump khi Trump nói rằng mình quan tâm đến người dân Cuba, bởi ông coi cách Trump can thiệp vào Mỹ Latinh là một điều tích cực.
Không cần sự can thiệp của Mỹ. 'Hãy để người dân tự quyết định.'
Cha tôi, ông Pedro Pequeño II (hay còn gọi là Pete trong mắt mọi người ở quê nhà), có mối liên hệ rất khác với Cuba do ông thuộc thế hệ đầu tiên sinh ra tại Hoa Kỳ. Ông lớn lên ở Orlando, Florida, trong môi trường đậm chất văn hóa Cuba. Dù vậy, cha mô tả mối liên hệ của mình với Cuba là khá xa cách, một phần vì cha ông hiếm khi nhắc về nơi này.
Khoảng cách đó càng lớn hơn khi cha chuyển đến North Carolina vào những năm 1990s để nhận công việc đầu tiên – nơi mà sau này cha đã chọn để xây dựng tổ ấm của mình.
“Với bố, nơi đó từng là một chốn bình yên tuyệt đẹp nhưng rồi bị Castro thâu tóm, khiến gia đình mình mất trắng mọi thứ,” cha chia sẻ trong cuộc điện thoại gần đây giữa hai cha con.
Cha kể rằng mình bắt đầu hiểu rõ hơn về sự phức tạp trong chính trị Cuba cũng như vai trò của Hoa Kỳ khi theo học các lớp về các vấn đề Mỹ Latinh tại Đại học Rollins.
Là người tự nhận theo phe Cộng hòa ủng hộ Reagan nhưng dần trở nên ôn hòa hơn theo thời gian, quan điểm của cha về chế độ cộng sản hiện nay cũng đa chiều và thấu đáo hơn so với hồi còn sống ở Florida.
“Bố nghĩ nền dân chủ tự thân nó là một điều tốt đẹp; khi được để cho phát triển một cách tự nhiên, người dân Cuba sẽ mong muốn có nó, chứ không thể bị ép buộc chấp nhận,” cha tôi nói.
Dù ghi nhận rằng Cuba từng có hệ thống y tế và giáo dục khá tốt, cha tin rằng đất nước này cần được hỗ trợ về cơ sở hạ tầng. Tuy nhiên, cha tỏ ra e ngại trước sự quan tâm mới mẻ mà chính quyền Trump dành cho Cuba; cha không đồng tình với quan điểm cho rằng Hoa Kỳ nên là bên duy nhất can thiệp để hỗ trợ người dân Cuba. “Bố nghĩ thà để người dân tự quyết định còn hơn là cố gắng lái mọi thứ theo hướng đó,” cha nói. “Bố thực sự tin rằng chúng ta không cần lãng phí nguồn lực để đi khắp thế giới nhằm chinh phục các nơi khác; thay vào đó, điều cần làm là tìm cách khuyến khích tự do và dân chủ tại những quốc gia này.”
Thật ngạc nhiên, tôi nhận thấy quan điểm chính trị của mình và cha có nhiều điểm tương đồng hơn tôi tưởng. Dù khác biệt về quan điểm đối với các vấn đề trong nước, cả hai chúng tôi đều tin rằng tốt nhất là cứ để mặc Cuba tự xoay xở. Tuy nhiên, khi tôi kể lại lời cha nói cho ông nội nghe, ông tôi gạt đi ngay. Ông tôi bảo rằng cha tôi chưa bao giờ đặt chân đến Cuba cả.
"Cha cháu chẳng biết mình đang nói gì đâu," ông nội nói.
May mắn thay, tôi có thể tự đưa ra kết luận của riêng mình về Cuba.
Đầu óc tôi rối bời sau hai cuộc điện thoại, cứ mãi băn khoăn về quan điểm của bản thân đối với việc Mỹ can thiệp vào Cuba.
Tôi cực lực phản đối điều đó. Tôi không cho rằng chúng ta có quyền áp đặt những gì sẽ diễn ra ở đó. Tôi tin rằng chúng ta nên tôn trọng ý nguyện của người dân đang sinh sống trên hòn đảo này thay vì làm cho tình hình chính trị của đất nước họ thêm phức tạp.
Tôi cũng tin rằng Cuba đang khốn đốn chính vì những hành động của Hoa Kỳ. Các lệnh trừng phạt của chúng ta chỉ gây hại cho người dân Cuba; việc cho rằng tình trạng nghèo đói tại quốc gia này hoàn toàn do phe cộng sản gây ra là một cái nhìn phiến diện, bỏ qua những tác động từ sự can thiệp quân sự và ngoại giao của Mỹ trong suốt sáu thập niên qua.
Tôi cũng cảm nhận được một nỗi khao khát mãnh liệt—sợi dây kết nối tổ tiên với mảnh đất này, vốn chảy trong huyết quản gia đình tôi, đang thôi thúc tôi hướng về nơi mà tôi chỉ có thể ghé thăm trong những giấc mơ. Hình ảnh trang trại giữa rừng đang bốc cháy mà tôi thấy mỗi ngày như đang vẫy gọi, nhắc nhở tôi hãy giữ vững niềm tin rằng một ngày nào đó, tôi sẽ được cùng gia đình đặt chân đến Matanzas và tận mắt chiêm ngưỡng nơi đã hun đúc nên con người ông nội tôi.
Đúng vậy, tôi mong muốn người dân Cuba được tự do. Tự do đưa ra lựa chọn về thể chế chính quyền mà họ mong muốn, không chịu bất kỳ sự can thiệp nào từ các cường quốc thế giới. Đúng vậy, tôi mong người dân Cuba có được cuộc sống mà họ hằng mơ ước—một cuộc sống không còn cảnh đói nghèo và có điện dùng suốt cả ngày. Tôi muốn ông tôi được chứng kiến ​​một đất nước Cuba tự do trước khi qua đời, và muốn cha mình được nhìn thấy nơi mà cha vẫn luôn đau đáu hướng về.
Tuy nhiên, sự can thiệp của Hoa Kỳ có thể mang lại nhiều vấn đề hơn là giải pháp.



Trump liên tục chửi mắng phóng viên, rồi đột nhiên Trump đòi lên xử tử hình các ký giả loan tin tiêu cực về chiến tranh. Thực tế: báo Mỹ loan tin trung thực, chưa bị mắc bẫy tin giả từ AI.
- VN thiếu xăng dầu vì cuộc chiến Iran văng miểng: hàng không VN sẽ giảm bay vì 2/3 xăng phi cơ là nhập cảng - Đức Giáo Hoàng kêu gọi nhà báo đừng làm loa kèn cho chiến tranh và giới quyền lực. - TQ: đang đàm phán với Mỹ, có thể Mỹ sẽ ngừng áp thuế quan với TQ. - Phó Thủ Tướng Cuba: sẽ cho kiều bào Cuba đầu tư và sở hữu doanh nghiệp tại Cuba, sẽ mở cửa cho hãng Mỹ đầu tư, sẽ đòi Mỹ gỡ cấm vận.
Đức Giáo Hoàng liên tục kêu gọi hòa bình, kể cả trước khi Israel với hỗ trợ của chính phủ Mỹ đã thảm sát hơn 70.000 dân Palestine tại Gaza. Trong khi đó, những người Tin lành Phúc âm nhân danh các lời dạy từ Kinh Thánh đã nhìn cuộc chiến thảm sát Gaza và bây giờ tấn công Iran là làm theo ý Thượng đế, mở đường cho Đấng Christ tái lâm. Bải này sẽ dịch hai bài giải thích về hai quan điểm đó.
Dân cử và hội dân quyền tố cáo Trump bịt miệng thông tin trung thực nhưng tiêu cực - Kêu gọi hòa bình, Đức Giáo Hoàng yêu cầu giáo dân tự xét và xưng tội nếu chủ mưu, cổ vũ chiến tranh - Vatican: cuộc chiến Iran làm 52 triệu trẻ em gián đoạn việc học - Các công ty dầu Mỹ hốt bạc nhờ cuộc chiến Iran làm tăng giá dầu - Trump: Iran bị đánh tan tác nhưng vẫn có thể tấn công các tàu dầu - Israel thông báo đang cạn kiệt tên lửa đánh chặn
Mỹ đã cầu viện đến Ukraine, một quân đội đã có thừa kinh nghiệm chống drone từ cuộc chiến với Nga trong bốn năm qua. Cuộc chiến quân sự tại Trung Đông hiện nay chuyển qua một bước mới, xem như có thêm cuộc đối đầu giữa drone của Iran và anti-drone của Ukraine. Iran vừa tuyên bố Ukraine là mục tiêu tấn công của họ ukhi chính thức tham gia giúp đỡ quân đội Mỹ và Do Thái.
• Dự Luật Bầu Cử Của Cộng Hòa Có Thể Khiến Nhiều Cử Tri Mỹ Gặp Khó Vì Giấy Tờ Quốc Tịch • Trump Dọa Đánh Thẳng Vào Mạng Dầu Hỏa Của Iran Sau Đợt Oanh Kích Ở Đảo Kharg • Giáo Hoàng Leo: Các Nhà Lãnh Đạo Kitô Giáo Khởi Chiến Nên Tự Xét Lương Tâm Và Xưng Tội • Trump Đối Diện Lời Kêu Gọi Luận Tội Sau Bản Tin Về Khoản Phí TikTok 10 Tỉ Đô-La • Jared Kushner Vừa Làm Đặc Sứ Trung Đông Vừa Gọi Vốn Cho Hãng Đầu Tư Riêng • Trump Tìm Cách Khai Thác Dầu Ngoài Khơi California • Bộ Tư Pháp Tiếp Tục Gây Sức Ép, Đường Vào Ghế Chủ Tịch Fed Của Kevin Warsh Thêm Rối • Hoa Kỳ Giảm Mạnh Lệ Phí Từ Bỏ Quốc Tịch Xuống Còn 450 Đô-La • Biểu Tình Vì Mất Điện Ở Cuba Biến Thành Bạo Loạn, Trụ Sở Đảng Bị Tấn Công • Vaccine Cúm Năm Nay Bảo Vệ Kém Hơn Thường Lệ Tại Hoa Kỳ
Trong suốt thời gian dài, tôi vẫn tiếp tục cố gắng gửi đi những tác phẩm đã viết hoặc chuyển qua Anh ngữ đến các nhà xuất bản, cũng như qua các agent khắp nơi, nhưng cũng chẳng đưa đến kết quả gì. Mãi cho đến năm 2024 thì mới có một nhà xuất bản bên Anh chú ý và đề nghị in tập “REVELATION”. Cũng phải mất 2 năm tiếp theo thì tập thơ mới được chính thức ra mắt vào ngày 26 tháng 2 năm 2026. Hình thức tập thơ này vô cùng mỹ thuật làm tôi thật hài lòng
Các Thượng nghị sĩ Dân Chủ trình dự luật: cấm Trump gây chiến với Cuba nếu chưa có Quốc Hội cho phép. Dân Cuba lưu vong ở Miami: muốn giúp Cuba chuyển đổi kinh tế và cả chính trị. Hạ Viện Florida tiên liệu Cuba mở cửa: thông qua luật đòi Florida cởi mở với Cuba mở cửa, siết luật kiểm tra hợp đồng với các công ty ở Cuba, TQ, Nga, Iran... và cấm công chức nhận quà tặng từ các nước này. Nga, TQ ban phép lành cho Cuba mở cửa: ủng hộ Cuba giữ chủ quyền, toàn quyền lựa chọn con đường phát triển.
Chánh án liên bang James Boasberg vào chiều Thứ Sáu 13/3 đã dẹp bỏ nỗ lực của Bộ Tư Pháp (DOJ) nhằm triệu tập Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang (Fed) Jerome Powell. Ông Boasberg nhận định rằng hành động của DOJ là một phần trong nỗ lực của chính quyền Trump nhằm gây sức ép buộc ông Powell phải hạ lãi suất.
Cuba sẽ theo bài học TQ, VN... Cuba sẽ thả 51 tù nhân chính trị theo thỉnh nguyện của Vatican, sẽ ngưng đối đầu với Mỹ, sẽ mở cửa đón đầu tư, sẽ chiêu dụ người Cuba lưu vong về xây dựng đất nước. Cán bộ Cuba: thay đổi nhưng không nhượng bộ về chính trị.
• Máy Bay Tiếp Nhiên Liệu Mỹ Rơi Ở Iraq, 4 Quân Nhân Thiệt Mạng • Trump Nới Chế Tài Dầu Nga, Putin Hưởng Lợi • Kinh Tế Mỹ Chậm Lại Trong Quý Cuối 2025 • Quốc Hội Mỹ Tranh Cãi Vì Loạt Phát Biểu Kỳ Thị Hồi Giáo • Michigan Điều Tra Vụ Tấn Công Nhắm Vào Cộng Đồng Do Thái • Sinh Viên ROTC Được Ca Ngợi Sau Khi Chặn Tay Súng Trong Vụ Nổ Súng Ở Old Dominion • Chính Quyền Trump Chỉ Trích CNN Giữa Lúc Iran Mở Thêm Các Đợt Tấn Công Trong Vùng • Cảnh Báo Về Quyền Giám Hộ Mới Đối Với Cựu Quân Nhân Vô Gia Cư • Trump Đề Cử Người Mới Lãnh Đạo USAGM Sau Khi Kari Lake Bị Tòa Bác Quyền • Florida: Làn Sóng Tân Phát Xít Trẻ Gây Báo Động • Thượng Viện Thông Qua Gói Nhà Ở Lớn Nhất Trong Nhiều Thập Niên
Trong suốt lịch sử Hoa Kỳ, vấn đề di dân hiếm khi nào yên ổn. Ngay từ buổi đầu lập quốc, giới lãnh đạo đã tranh luận về việc nên mở cửa cho người mới đến đến mức nào. Năm 1801, trong thông điệp đầu tiên gửi Quốc hội, Tổng thống Thomas Jefferson than rằng con đường nhập tịch đối với ngoại kiều còn quá dễ dàng. Alexander Hamilton — một người di dân và cũng là đối thủ chính trị của Jefferson — lại nghiêng về phía siết chặt hơn.
Bất chấp việc đóng cửa hiện tại, phần lớn các chức năng di trú của Bộ An Ninh Nội Địa (DHS) vẫn tiếp tục hoạt động. Các chức năng của Sở Di Trú và Bộ Ngoại Giao vẫn duy trì vận hành. Sở Di Trú: Phần lớn vẫn mở cửa. Do Sở Di Trú chủ yếu được tài trợ bằng lệ phí nộp cùng các đơn xin di dân, nên việc duyệt xét hồ sơ của Sở Di Trú vẫn tiếp tục trong thời gian đóng cửa. Hồ sơ nộp ở Sở Di Trú: Do Sở Di Trú chủ yếu là cơ quan hoạt động bằng nguồn thu lệ phí, các đơn xin và đơn bảo lãnh vẫn có thể tiếp tục được nộp và duyệt xét .
Việc dùng ma túy giải trí như cannabis, cocaine và amphetamine có thể làm nguy cơ đột quỵ tăng mạnh, nhất là ở người trẻ, theo Rebecca Whittaker viết trên The Independent ngày 8 tháng 3 năm 2026, dẫn một nghiên cứu mới của Đại học Cambridge đăng trên tạp chí International Journal of Stroke. Đột quỵ hiện là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây tử vong và tàn phế. Tại Anh, mỗi năm có khoảng 100,000 người bị đột quỵ. Từ lâu, giới y khoa đã biết rằng việc ăn uống lành mạnh, vận động đều đặn và bỏ thuốc lá có thể làm giảm rủi ro. Nay, nghiên cứu mới cho thấy ma túy giải trí cũng là một yếu tố đáng ngại, đặc biệt ở lớp tuổi còn trẻ.
Thống đốc California Gavin Newsom đang đẩy mạnh vai trò của tiểu bang này như một trung tâm y tế công cộng cấp quốc gia, đối nghịch hẳn với đường lối của chính quyền Trump và Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., theo Angela Hart, KFF Health News, đăng ngày 9 tháng 3 năm 2026. Trong thời gian gần đây, Newsom liên tiếp có những bước đi nhằm bảo vệ chính sách y tế dựa trên khoa học. Sau khi bà Susan Monarez, giám đốc Trung Tâm Kiểm Soát Và Phòng Ngừa Dịch Bệnh Hoa Kỳ (CDC), bị cách chức vì từ chối điều mà luật sư của bà gọi là sự chính trị hóa nguy hiểm đối với khoa học, Newsom đã mời bà về California để tham gia hiện đại hóa hệ thống y tế công cộng của tiểu bang. Ông cũng thu nhận bà Debra Houry, cựu viên chức khoa học và y tế cao cấp của cơ quan này, người đã từ chức để phản đối việc bãi nhiệm Monarez.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.