Hôm nay,  

Cựu DB Elizabeth Holtzman: Tôi đã góp sức viết Đạo luật Người tị nạn năm 1980. Trump đang chà đạp lên đạo luật đó. Đạo luật đã cho Hoa Kỳ đón người tị nạn chạy trốn khỏi Việt Nam sau năm 1975.

09/06/202617:08:00(Xem: 451)
blank

Cựu DB Elizabeth Holtzman: Tôi đã góp sức viết Đạo luật Người tị nạn năm 1980. Trump đang chà đạp lên đạo luật đó. Đạo luật đã cho Hoa Kỳ đón người tị nạn chạy trốn khỏi Việt Nam sau năm 1975.

Bài sau đây là của cựu Dân Biểu Elizabeth Holtzman, đăng trên Tạp chí Time hôm 9/6/2026, tựa đề "I Helped Write the Refugee Act. Trump is Trampling It" (Tôi đã góp phần soạn Đạo luật Người tị nạn [Refugee Act]. Trump đang chà đạp lên đạo luật đó). Bản dịch như sau.
 
Tôi đã góp phần soạn Đạo luật Người tị nạn
Tác giả: Elizabeth Holtzman
(Elizabeth Holtzman là cựu nữ Dân Quốc hội và là một trong những người soạn thảo Đạo luật Người tị nạn năm 1980.)
Vào ngày 20 tháng 6 cách đây 75 năm, Liên Hợp Quốc đã thông qua Công ước về Vị thế của Người tị nạn (Refugee Convention). Hàng năm, chúng ta tôn vinh sự kiện này bằng việc kỷ niệm Ngày Quốc tế Người tị nạn (World Refugee Day). Năm nay, cột mốc kỷ niệm 75 năm (kỷ niệm kim cương) của Công ước có nguy cơ bị lu mờ bởi những hậu quả nghiêm trọng đối với những người đang tìm kiếm nơi trú ẩn. Tòa án Tối cao Hoa Kỳ sắp đưa ra phán quyết về một vụ kiện có thể đóng sập cánh cửa đối với những người xin tị nạn đang tìm kiếm sự bảo vệ một cách hợp pháp tại các cửa khẩu nhập cảnh của Hoa Kỳ, qua đó làm suy yếu chính luật pháp và các nghĩa vụ theo hiệp ước của chúng ta đối với người tị nạn.
Việc phải đối mặt với thái độ cực kỳ thù địch của Tổng thống Donald Trump đối với người nhập cư và người tị nạn đã là một điều tồi tệ. Thái độ này hoàn toàn trái ngược với quan điểm và hành động của các đời tổng thống Hoa Kỳ trước đây, bắt đầu từ George Washington – người từng khẳng định rằng "vòng tay nước Mỹ rộng mở để đón nhận không chỉ những người khách lạ giàu có và đáng kính, mà cả những người bị áp bức, ngược đãi từ mọi quốc gia và tôn giáo."
Quả thực, trong khi các tổng thống khác từng đưa ra tuyên bố kỷ niệm Ngày Quốc tế Người tị nạn, thì ông Trump lại liên tục công kích người tị nạn, cắt giảm mạnh các hoạt động cứu trợ nhân đạo, vội vã trục xuất những người xin tị nạn, và có động thái chỉ chấp nhận người da trắng gốc Phi (Afrikaner) làm người tị nạn. Thông qua những hành động này, ông Trump thể hiện sự coi thường tột độ đối với Công ước về Vị thế của Người tị nạn cũng như Đạo luật Người tị nạn năm 1980 – đạo luật đã thiết lập khuôn khổ pháp lý toàn diện đầu tiên cho việc tiếp nhận và tái định cư người tị nạn tại Hoa Kỳ, một khuôn khổ không dung chứa sự cố chấp hay phân biệt chủng tộc.
Các lập luận của chính phủ trong vụ kiện "Mullin kiện Al Otro Lado" (case of Mullin v. Al Otro Lado) tại Tòa án Tối cao dựa trên tuyên bố sai lệch và không thỏa đáng của chính quyền Trump, cho rằng luật pháp cho phép họ từ chối những người xin tị nạn ngay trước khi họ đặt chân đến biên giới nước Mỹ. Đây là sự xuyên tạc luật pháp và thể hiện thái độ thờ ơ, vô cảm trước những bi kịch từng thôi thúc Quốc hội thông qua Đạo luật Người tị nạn.
Vào ngày 6 tháng 6 năm 1939, con tàu St. Louis chở 907 người tị nạn Do Thái chạy trốn khỏi Đức Quốc xã đã đến vùng biển của chúng ta. Mặc dù con tàu St. Louis đã tiến vào vùng lãnh hải Hoa Kỳ—chỉ cách bờ biển Florida năm dặm và từ trên tàu có thể nhìn thấy ánh đèn của nước Mỹ—nhưng nó vẫn bị từ chối cho phép nhập cảnh. Các tàu tuần tra của Lực lượng Tuần duyên đã bao vây con tàu để đảm bảo không ai có thể bơi vào bờ. St. Louis buộc phải quay trở lại châu Âu, nơi 254 hành khách trên tàu đã thiệt mạng trong thảm họa Holocaust.
Số phận bi đát của những hành khách trên tàu St. Louis đã và sẽ mãi là nỗi ám ảnh đối với chính sách tị nạn của Hoa Kỳ. Nhiều người Mỹ đã thề sẽ không bao giờ để một sự kiện như vụ St. Louis tái diễn. Thực tế, chính trong bối cảnh Thế chiến II và thảm họa St. Louis, Hoa Kỳ đã ký kết Nghị định thư năm 1967 bổ sung cho Công ước về Tị nạn; văn bản này cấm Hoa Kỳ trục xuất hoặc đưa "người tị nạn trở lại—dưới bất kỳ hình thức nào—vùng biên giới hoặc lãnh thổ nơi tính mạng hay quyền tự do của họ bị đe dọa vì lý do chủng tộc, tôn giáo, quốc tịch, việc thuộc về một nhóm xã hội cụ thể hay quan điểm chính trị."


Khi cùng các đồng nghiệp soạn thảo Đạo luật Tị nạn năm 1980, ký ức về con tàu St. Louis luôn day dứt trong tâm trí tôi. Đó là lý do tại sao tôi đặc biệt lo ngại trước khả năng Tòa án Tối cao—ngay trong tháng này (6/2026)—có thể sẽ chấp thuận một cách máy móc cách diễn giải sai lệch của chính phủ về luật tị nạn, qua đó hợp thức hóa việc từ chối những người xin tị nạn, giống như trường hợp của những người trên tàu St. Louis năm xưa.
Đây là vấn đề mà Tòa án Tối cao lẽ ra phải thấy rõ ràng và không cần bàn cãi. Ngôn từ minh bạch trong đạo luật tị nạn năm 1980 nghiêm cấm việc từ chối người xin tị nạn ngay tại biên giới mà không xem xét trước xem liệu họ có cơ sở hợp lệ để xin tị nạn hay không.
Đạo luật năm 1980 không chỉ bắt nguồn từ những bài học của Thế chiến II và vụ tàu St. Louis, mà còn từ các sự kiện tại Đông Nam Á. Sự kiện Sài Gòn sụp đổ năm 1975 đã châm ngòi cho làn sóng di cư ồ ạt của người tị nạn từ Việt Nam, Lào và Campuchia. Nhiều người đã phải chạy trốn sự đàn áp tại Lào và Việt Nam do từng hợp tác hoặc ủng hộ Hoa Kỳ trong Chiến tranh Việt Nam; những người khác chạy trốn khỏi chiến dịch thanh trừng sắc tộc nhắm vào công dân gốc Hoa tại Việt Nam; và một số khác thì tìm cách thoát khỏi sự tàn bạo của chế độ Pol Pot ở Campuchia. Những người tị nạn trong cơn tuyệt vọng đã liều mình trên những con tàu nhỏ bé, không đảm bảo an toàn để vượt biển, với hy vọng đặt chân lên bờ biển các nước láng giềng như Indonesia, Malaysia, Thái Lan hoặc Hồng Kông. Hàng chục nghìn người đã bỏ mạng dưới lòng biển, trong khi số khác bị cướp biển – những kẻ luôn rình rập con mồi yếu thế – hãm hiếp, cướp bóc và sát hại. Tôi đã tận mắt chứng kiến ​​những bi kịch này khi vất vả đi qua các trại tị nạn ở Đông Nam Á.

Để khuyến khích các quốc gia trong khu vực không đẩy người tị nạn Đông Nam Á vào cùng số phận như những hành khách trên tàu St. Louis, chúng tôi hiểu rằng Hoa Kỳ cần phải hành động một cách táo bạo và dứt khoát. Quốc hội đã thực hiện điều này bằng cách thông qua Đạo luật Tị nạn năm 1980, nhằm đảm bảo Hoa Kỳ sẽ giảm bớt áp lực cho các quốc gia tiếp nhận ban đầu thông qua việc sàng lọc và tái định cư một số lượng lớn những người tị nạn này tại Hoa Kỳ. Ngoài ra, trong khi Hoa Kỳ kêu gọi các quốc gia Đông Nam Á và những nơi khác cấp quyền tị nạn cho nhóm người này, chúng tôi tại Quốc hội đã quyết định nêu gương bằng cách thiết lập hệ thống tị nạn của riêng Hoa Kỳ, qua đó luật hóa các nghĩa vụ của Hoa Kỳ theo Công ước về Tị nạn.
Đạo luật Tị nạn năm 1980 không gây tranh cãi về mặt chính trị. Thượng viện đã thông qua dự luật với sự nhất trí tuyệt đối, và dự luật cũng nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ cả hai đảng tại Hạ viện.
Một lý do khiến Đạo luật Tị nạn được ủng hộ rộng rãi là vì ngôn ngữ trong dự luật về vấn đề tị nạn rất đơn giản và rõ ràng: "Bộ trưởng Tư pháp phải thiết lập quy trình để một người nước ngoài đang hiện diện thực tế tại Hoa Kỳ, hoặc tại biên giới đất liền hay cửa khẩu nhập cảnh—bất kể tình trạng pháp lý của người đó—có thể nộp đơn xin tị nạn."
Tuy nhiên, trong phiên tranh tụng tại Tòa án Tối cao vào ngày 24 tháng 3/2026, một số Thẩm phán lại quá chú trọng vào các điều khoản bổ sung sau đó, trong đó đề cập đến bất kỳ người xin tị nạn nào "đến Hoa Kỳ". Họ liên tục đặt câu hỏi liệu cụm từ "tại Hoa Kỳ" có nghĩa là các quan chức Hoa Kỳ có thể đẩy lùi người xin tị nạn ngay khi họ chỉ còn cách đường biên giới vài bước chân, rồi lập luận rằng những người này không có quyền gì vì họ chưa thực sự "ở trong lãnh thổ Hoa Kỳ" hay không.
Nhưng có một câu trả lời rõ ràng cho chuỗi câu hỏi này. Thực tế, chính Đạo luật Tị nạn đã cung cấp bối cảnh giúp chấm dứt cuộc tranh luận vô lý này: "Bộ trưởng Tư pháp phải thiết lập quy trình để một người nước ngoài đang hiện diện thực tế tại Hoa Kỳ, hoặc tại biên giới đất liền hay cửa khẩu nhập cảnh—bất kể tình trạng pháp lý của người đó—có thể nộp đơn xin tị nạn."
Quốc hội nơi tôi từng phục vụ, thông qua đạo luật mà tôi là đồng tác giả, đã có ý định trao cho những người xin tị nạn—khi họ gặp quan chức Hoa Kỳ tại biên giới—cơ hội thực hiện quyền xin tị nạn của mình. Mọi chuyện đơn giản chỉ có vậy.
Tòa án Tối cao không nên bóp méo luật pháp của chúng tôi. Tính mạng con người đang bị đe dọa, cũng như các giá trị Mỹ và thượng tôn pháp luật.



Theo tin Fox News: Dân Biểu Đảng Dân chủ từng kiện để gỡ bỏ tên ông Trump khỏi Trung tâm Kennedy (Kennedy Center) nay cho rằng địa điểm này đang trở thành một "cái vỏ vô hồn" trong một cuộc tranh chấp mới.
Sáng Thứ Bảy, Trump lại gây sự với Thủ Tướng Ý. Hôm thứ Bảy, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gia tăng những lời chỉ trích nhắm vào Thủ tướng Ý Giorgia Meloni, khi nhắc lại cáo buộc rằng bà đã không ủng hộ các hoạt động quân sự của Mỹ chống lại Iran.
- Dự án trùng tu hồ Lincoln Memorial gây tranh luận do chi phí tăng vượt dự đoán. - Kennedy Center vẫn chưa khôi phục hoạt động sau phán quyết chặn kế hoạch đóng cửa. - Grand Canyon: Ba du khách tử vong do nắng nóng. - Iran bị cáo buộc lập các “nhóm tác chiến bí mật” tại Iraq. - Anh: Tai nạn xe lửa gần Bedford, 1 người chết, 89 người bị thương. - Nam Carolina: Tìm được thi thể người phụ nữ mất tích từ đầu tháng Sáu. - Cộng Hòa Dominica: Cháy lớn tại khu nghỉ dưỡng ven biển, 1 du khách thiệt mạng. - Munich, Đức: Hai đoàn tàu chở hàng va chạm trên cầu, 1 người thiệt mạng. - Monterrey, Mexico: Cổ động viên Thụy Điển gây xúc động bởi cử chỉ đầy nhân bản.
Trong hai ngày 18 và 19/06 đã diễn ra những trận đấu lượt hai của vòng đấu bảng tại các bảng A,B,C,D; ba đội đồng chủ nhà đều giành những chiến thắng quan trọng, trong khi Brazil khởi sắc với trận thắng đầu tiên.
Nhà nước Trung Quốc đã sử dụng Văn phòng Kinh tế và Thương mại Hồng Kông (HKETO: Hong Kong Economic and Trade Office) để thực hiện cái mà tòa án Old Bailey (Tòa án Hình sự Trung Ương Anh quốc và xứ Wales)) mô tả là các "hoạt động cảnh sát ngầm" trên lãnh thổ Anh.
Hội đồng Giáo dục Tiểu bang Texas đang chuẩn bị bỏ phiếu vào tuần tới về việc yêu cầu học sinh trong tiểu bang đọc khoảng một tá đoạn Kinh Thánh và các câu chuyện tôn giáo. Động thái này đưa hội đồng vào cuộc tranh luận kéo dài về vị trí của tôn giáo — cụ thể là Kitô giáo — trong lớp học tại các trường công lập.
Theo tin từ thông tấn Nhật Bản Sora 24 News: bánh mì Việt Nam sẽ bán ở khắp các tiệm tạp hóa 7_Eleven tại Nhật Bản. Nghĩa là, bạn đi tới góc đường nào ở Nhật Bản cũng sẽ gặp bánh mì.
• Trung Tâm Obama Mở Cửa Đúng Ngày Juneteenth, Khi Nước Mỹ Nhìn Lại Lời Hứa Tự Do • Israel Và Hezbollah Đồng Ý Ngưng Bắn Sau Khi Chiến Sự Đe Dọa Đàm Phán Mỹ–Iran, Ông Vance Hoãn Chuyến Đi Thụy Sĩ • Obama Nói Nước Mỹ Có Thể Còn “Tệ Hơn” Trước Khi Nổ Ra Chiến Tranh Với Iran • Thẩm Phán Liên Bang Giới Hạn Phạm Vi Thách Thức Sắc Lệnh Bỏ Phiếu Qua Thư Của Ông Trump • Cook Political Report: Bảy Ghế Hạ Viện Nghiêng Về Phía Dân Chủ • Ngoại Trưởng Ý Hủy Chuyến Thăm Mỹ Sau Phát Ngôn Của Trump Về Meloni • Thị Trưởng New York Zohran Mamdani Công Khai Công Kích Đảng Dân Chủ, Vận Động Cho Phe Tiến Bộ • Trump “Nổi Đoá” Trên Mạng: Công Kích Bỏ Phiếu Qua Thư Lẫn Phe Cộng Hòa Chống Đối • Dịch Cúm Bùng Lên Ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân San Antonio Sau Khi Bỏ Chích Ngừa Bắt Buộc • Silicon Valley Đổ Tiền Vào “Trẻ Hóa Tế Bào” Để Cầu Trường Thọ • Đình chỉ Nhà xuất bản Hội Nhà văn, buộc tiêu hủy sách “Chuyện với Thanh”
Những chính sách di trú ngày càng khắt khe tại Hoa Kỳ đang tạo nên những hậu quả sâu rộng, không chỉ trong phạm vi pháp lý mà còn lan sang lĩnh vực y tế, đặc biệt là chăm sóc thai sản và quyền làm cha mẹ. Nhiều bằng chứng gần đây cho thấy nỗi lo bị bắt giữ hoặc chia lìa gia đình đã khiến không ít phụ nữ mang thai e ngại tiếp cận dịch vụ y tế, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của cả mẹ lẫn con.
Các nhà đầu tư thuộc các diện này, đặc biệt là các dự án nông thôn, được hưởng lợi từ việc chiếu khán sẵn có tới lượt nhanh hơn và tổng thời gian duyệt xét ngắn hơn. Đây là lý do chính khiến thời gian duyệt xét EB-5 hiện nay khác nhau tùy theo từng loại dự án. Mức đầu tư hiện nay vẫn là 800, 000 Mỹ kim đối với các khu vực việc làm trọng điểm và 1,050,000 Mỹ kim đối với các khoản đầu tư thông thường, và dự kiến sẽ không thay đổi ít nhất cho đến tháng 1 năm 2027. Yêu cầu tạo tối thiểu mười việc làm toàn thời gian vẫn là thành phần cốt lõi của chương trình.
Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang đề nghị một cuộc cải tổ lớn trong cách chính phủ liên bang cấp phát tài trợ, theo hướng buộc các khoản tiền “grants” này phải phục vụ rõ rệt hơn cho các ưu tiên chính trị của Tòa Bạch Ốc thay vì chủ yếu dựa trên tiêu chí chuyên môn và quy định như trước nay. Các khoản tài trợ liên bang hiện được xem là một trong những kênh quan trọng nhất để chính phủ sử dụng tiền thuế cho mục đích phục vụ lợi ích công cộng.
Báo cáo cho biết quỹ tín thác An sinh Xã hội dành cho người già và thân nhân (Old-Age and Survivors Insurance) có thể hết tiền vào khoảng cuối năm 2032. Khi đó, chương trình vẫn còn nguồn thu từ thuế lương và thuế trên khoản trợ cấp, nhưng không còn “của để dành” trong quỹ, nên chỉ chi trả được phần trợ cấp dựa trên số thu hằng năm, thấp hơn mức hiện nay. Nếu tính chung quỹ hưu trí và quỹ dành cho người tàn tật, hai quỹ này được dự báo cạn vào năm 2034, trùng với dự báo năm ngoái. Sau mốc đó, chỉ khoảng 83% mức trợ cấp hiện hành có thể chi trả từ thuế lương và các nguồn thu khác; phần còn lại sẽ tự động bị cắt nếu Quốc hội không sửa luật. Riêng quỹ dành cho người tàn tật hiện vẫn đủ sức chi trả đầy đủ ít nhất đến cuối thế kỷ.
Theo Malcolm Brabant, tường trình trên PBS NewsHour ngày 20 Tháng Năm, 2026, ủy viên khí hậu của Liên Âu vừa nói với 27 quốc gia trong khối rằng con đường duy nhất để thoát khỏi những cơn khủng hoảng năng lượng do chiến tranh tại Iran và Ukraine gây ra là phải có nguồn năng lượng tự sản xuất trong nước, đồng thời phải rời xa nhiên liệu hóa thạch nhanh hơn. Một trong những nước đi trước trong hướng ấy là Đan Mạch. Tổng Thống Donald Trump từ lâu vẫn xem điện gió như một cái gai trong mắt. Ông từng nói tua-bin gió giết chim, phá phong cảnh, và mỉa mai rằng “người ngu mới mua” thứ ấy. Tại Diễn Đàn Kinh Tế Davos hồi Tháng Giêng, ông còn nói những nước càng có nhiều cối xay gió thì càng thua lỗ, càng làm ăn tệ.
Ngày 9.6, Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) chính thức bổ sung bemotrizinol (BEMT) vào danh sách hoạt chất được phép sử dụng trong kem chống nắng bán không cần toa, đánh dấu hoạt chất mới đầu tiên được phê duyệt kể từ cuối thập niên 1990. Bemotrizinol là một bộ lọc hóa học chống tia cực tím đã được dùng rộng rãi hơn hai thập niên qua trong các sản phẩm tại châu Âu và châu Á, nay mới được phép hiện diện trên thị trường Hoa Kỳ. FDA xếp BEMT vào nhóm “được công nhận là an toàn và hiệu quả” (GRASE) cho người lớn và trẻ em từ 6 tháng tuổi trở lên, với nồng độ tối đa 6% trong công thức kem chống nắng.
Tới 90% trang web cánh hữu giảm độc giả. Cả Epoch Times và Truth Social cũng mất độc giả, - California suy tính siết các ban vận động chính trị, buộc công khai tiền thuê người có ảnh hưởng làm loa kèn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.