Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 220)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Bài sau đây rất dài, dịch từ Washington Post, cho thấy thành trì bảo vệ Hiến pháp đôi khi chỉ còn dựa vào một người, hay rất ít người. Bài viết nhan đề "After Trump’s order, West Point curbed faculty speech. One professor said no" (Sau sắc lệnh của Trump, West Point hạn chế quyền phát ngôn của giảng viên. Một giáo sư đã lên tiếng phản đối) của phóng viên Hannah Natanson, đăng trên The Washington Post ngày Chủ nhật, ngày 26/7/2026.
Bản tin CNN hôm Chủ Nhật 26/7 ghi nhận: Số thương vong trong cuộc chiến với Iran vượt mốc 600 khi Lầu Năm Góc âm thầm thay đổi cách thống kê. Bản tin của phóng viên Davis Winkie ghi nhận: Hôm thứ Bảy, Lầu Năm Góc đã cập nhật cơ sở dữ liệu về thương vong trong chiến tranh, ghi nhận thêm hơn 140 trường hợp bị thương và khôi phục dữ liệu về bốn binh sĩ thiệt mạng do các cuộc tấn công của Iran vào tuần trước, trong bối cảnh xuất hiện nhiều câu hỏi về sự thiếu minh bạch đối với thiệt hại của cuộc chiến.
Iran và Oman đạt "một số tiến bộ" trong đàm phán về hoạt động hàng hải tại eo biển Hormuz - Oman: cần lập liên ủy ban khu vực để giám sát an ninh hàng hải, các hoạt động tìm kiếm cứu nạn và nộp lệ phí là tự nguyện (Iran muốn lệ phí qua eo biển là bắt buộc) - Iran chận 6 tàu đang di chuyển qua eo biển Hormuz. - Iran: Iran sẽ trả đũa vụ Ukraine tấn công tàu hàng Iran ở biển Caspi làm chết 1 thủy thủ.
Theo tin South China Morning Post, cuộc cứu hộ vẫn tiếp tục tìm kiếm người sống sót sau khi 45 người được cứu trong vụ chìm tàu ​​chở hàng ở Biển Đông. Bản tin SCMN của hai phóng viên Khushboo Razdan, Yuanyue Dang ghi rằng: Truyền thông nhà nước TQ đưa tin 17 thuyền viên Việt Nam mất tích sau vụ tai nạn vào tối thứ Bảy gần Đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef).
Bản tin của New York Post: Chính quyền Trump thú nhận chỉ hủy bỏ các khoản tài trợ tại các tiểu bang đã bỏ phiếu cho Kamala Harris. Phóng viên Victor Nava ghi nhận: Trong một lời thú nhận gây chấn động, chính quyền Trump đã xác nhận trong một văn bản pháp lý nộp tuần trước rằng họ đã thu hẹp danh sách hơn 600 khoản tài trợ cho các dự án năng lượng sạch bằng cách chỉ hủy bỏ những khoản dành cho các bang đã bỏ phiếu ủng hộ cựu Phó Tổng thống Kamala Harris trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2024.
Quân đội Mỹ trình kế hoạch tấn công Iran mỗi ngày, Trump bảo hôm Thứ Sáu 24/7 là ngưng lại vì hy vọng Oman đàm phán được với Iran; hăm dọa có thể đánh mạnh hơn - Iran: trong 15 ngày qua, Iran bắn cháy 11 phi cơ chiến đấu và trực thăng Mỹ, một F-15, một chiếc C-17, và 8 phi cơ tiếp xăng đậu ở các căn cứ Mỹ ở khu vực. - Iran nói Mỹ đang giấu con số 200 lính Mỹ chết vì phi đạn Iran - Quân Houthi (bị cho là Iran hỗ trợ) ở Yemen dọa leo thang trả thù nếu Saudi Arabia tiếp tục tấn công - Gaza lên án Israel tấn công, giết 6 người Palestine, gây bị thương 37 người. - LHQ: Cao nguyên Golan là lãnh thổ của Syria, yêu cầu Israel ngừng vi phạm
Mamdani ký 50 sắc lệnh giảm thủ tục: tiệm cắt tóc gia hạn giấy phép 3 năm/lần, thay vì mỗi năm; tiệm tạp hóa không cần giấy phép riêng để bán ở hàng hiên ngoài tiệm; nhà hàng không cần giấy phép riêng để bán cà-rem; Giảm lệ phí cấp phép cho người bán hàng tại các hội chợ đường phố... - MAGA tin lời Trump chụp mũ Mamdani sẽ tịch thu tài sản dân, bất ngờ kinh hoàng vì "cộng sản" kiểu Mamdani được dân New York ủng hộ - Mason (GS Đại học CUNY): cải cách của Mamdani phù hợp với quản trị theo mô hình xã hội chủ nghĩa dân chủ.
- Trump yêu cầu đặt biển cảnh báo tại Bảo tàng Smithsonian. - Cháy nhà ở Michigan: tám người thiệt mạng. - Cháy rừng lan rộng ở Tây Âu, hơn 250000 người phải di tản. - Tranh chấp dự án khu nghỉ dưỡng tại Albania: Người dân tố mất đất, môi trường bị đe dọa. - Bộ trưởng Giáo dục Ấn Độ từ chức sau làn sóng biểu tình. - Romania bắn hạ máy bay không người lái xâm nhập không phận lần thứ hai trong hai ngày. - Phi cơ nhỏ rơi trúng mái nhà ở Đức, một người thiệt mạng. - Chú khỉ mồ côi từng ôm thú bông gây sốt ở Nhật Bản vừa tròn một tuổi. - Nữ thực tập sinh tại NATO ở Bỉ bị bắt vì nghi làm gián điệp.
Trump đội mũ màu đỏ có dòng chữ "Trump 2028", nói chỉ giỡn sẽ ra ứng cử nhiệm kỳ 3 - Một viên chức Cộng Hòa: người viết bài diễn văn này cho Trump cần bị sa thải - Phóng viên khám phá ra và viết về tấm phác họa hình thiếu nữ khỏa thân có chữ ký Trump được Hiệp hội trao giải thưởng can đảm. Lúc đó, Trump trả thù bằng cách lộ địa chỉ nhà phóng viên Khadeeja Safdar, buộc cô dọn nhà vì sợ MAGA đột kích
- Gần 2/3 phiếu (= 93.479 phiếu) bị loại bỏ vì dấu bưu điện đóng sau ngày bầu cử - Có 43.977 phiếu bị hủy bỏ vì chữ ký không giống - Có 8.313 phiếu không có chữ ký
• Chiến Tranh Iran Và Thuế Quan Mới Lại Đe Dọa Kinh Tế Hoa Kỳ • Dân Biểu Derek Trần Lên Tiếng Về Tình Trạng Vi Phạm Nhân Quyền Tại Việt Nam • Bộ Tư Pháp Rút Lệnh Triệu Tập Ký Giả ‘New York Times’ Sau Khi Bị Tòa Chất Vấn • BBC Đòi Trump Giao Tin Nhắn Ngày 6 Tháng Giêng Trong Vụ Kiện 10 Tỷ Mỹ Kim • Trump Và Lãnh Đạo Thượng Viện John Thune Bất Hòa Vì Chương Trình Lập Pháp Đình Trệ • Số Quân Nhân Mỹ Tử Trận Tại Iran Bỗng Giảm Trên Trang Web Ngũ Giác Đài • Hai Người Bị Đâm Tại New York, Cảnh Sát Điều Tra Khả Năng Tội Ác Kỳ Thị • Kế Hoạch Sơn Trắng Tòa Eisenhower Bị Kiện Vì Có Thể Làm Hư Đá Cổ • Hoa Kỳ Cắt Tín Dụng Sinh Viên Đối Với Những Ngành Học Có Mức Lương Thấp • Jesse Watters Bị Chỉ Trích Vì Nói Phụ Nữ Học Cao Sẽ ‘Xấu Xí’ Và ‘Cay Nghiệt’ • Fidelity: Người Về Hưu Có Thể Cần 185,500 Mỹ Kim Cho Chi Phí Y Tế • Bệnh Sởi Tại Hoa Kỳ Lập Kỷ Lục 35 Năm, Năm Thứ Hai Liên Tiếp Tăng Vọt • Tin Vui Cho Người Uống Cà Phê: Caffeine Vừa Phải Có Thể Không Hại Sức Khỏe • Thuốc Mới Mở Hy Vọng
Nếu mới kết hôn, quí vị có thể hội đủ điều kiện để ghi danh bảo hiểm sức khỏe trong thời gian ghi danh đặc biệt của Covered California. .
Trong Phật giáo, con số 84.000 có một ý nghĩa là hình ảnh vô lượng phiền não của chúng sinh và cũng là vô lượng pháp môn mà Đức Phật mở ra để đối trị. Con số này không mang tính toán học, mà diễn tả sự bao la của trí tuệ và phương tiện thiện xảo. Cũng như gương tâm của chúng ta: vô lượng phiền não tới sẽ được hiện ra, và vì nó vô tự tánh nên sẽ biến mất khi trí tuệ hiển lộ, nơi đó tánh chiếu sáng vẫn tịch lặng, không thêm, không bớt. Cho dù nói rằng có 84.000 cửa pháp, mục đích vẫn là một: hành giả nương vào Bát Chánh Đạo để thấy rõ thực tướng các pháp là vô ngã, là vô tự tánh, là do duyên và do vậy là hư ảo. Thấy như thế, trí tuệ giải thoát sẽ sinh khởi. Từ đó, nhìn đâu cũng sẽ thấy giải thoát.
Ngày 23 tháng 6 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Trump đang tìm cách tăng chi phí đối với những người di dân nộp đơn xin nhập quốc tịch Hoa Kỳ.Ngày 22 tháng 6, Bộ Nội An Hoa Kỳ (DHS) đã công bố một quy định đề xuất, theo đó chi phí nộp Mẫu N-400 để xin quốc tịch sẽ tăng đáng kể. Theo đề xuất này, lệ phí nộp Mẫu N-400 bằng hồ sơ giấy sẽ tăng 75%, từ 760 Mỹ kim lên 1,330 Mỹ kim. Đối với những người nộp đơn trực tuyến, lệ phí sẽ tăng 80%, từ 710 Mỹ kim lên 1,280 Mỹ kim.
Bộ Nội An Hoa Kỳ (DHS) vừa ban hành quy định siết chặt thời hạn chiếu khán dành cho sinh viên ngoại quốc, hạn chế việc đổi trường hay đổi ngành học — một biện pháp khiến chủ trương cắt giảm di trú của chính quyền Trump lại một lần nữa va chạm với quyền lợi của nền đại học Mỹ. Theo quy định mới, phần lớn sinh viên ngoại quốc chỉ được nhập cảnh Mỹ trong một thời hạn cố định — tối đa bốn năm. Nếu cần thêm thời gian, điều mà nhiều sinh viên chắc chắn sẽ cần, họ phải nộp đơn xin gia hạn và trả lệ phí. Quy định cũng cấm sinh viên đổi ngành học hay chuyển trường trong năm đầu tiên, và rút ngắn thời gian gia hạn sau khi tốt nghiệp (grace period) từ 60 ngày xuống còn 30 ngày — khiến sinh viên mới ra trường có ít thời gian hơn để tìm việc hoặc điều chỉnh tình trạng chiếu khán.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.