Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 243)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Trong Phật giáo, con số 84.000 có một ý nghĩa là hình ảnh vô lượng phiền não của chúng sinh và cũng là vô lượng pháp môn mà Đức Phật mở ra để đối trị. Con số này không mang tính toán học, mà diễn tả sự bao la của trí tuệ và phương tiện thiện xảo. Cũng như gương tâm của chúng ta: vô lượng phiền não tới sẽ được hiện ra, và vì nó vô tự tánh nên sẽ biến mất khi trí tuệ hiển lộ, nơi đó tánh chiếu sáng vẫn tịch lặng, không thêm, không bớt. Cho dù nói rằng có 84.000 cửa pháp, mục đích vẫn là một: hành giả nương vào Bát Chánh Đạo để thấy rõ thực tướng các pháp là vô ngã, là vô tự tánh, là do duyên và do vậy là hư ảo. Thấy như thế, trí tuệ giải thoát sẽ sinh khởi. Từ đó, nhìn đâu cũng sẽ thấy giải thoát.
Ngày 23 tháng 6 năm 2026. Chính quyền Tổng thống Trump đang tìm cách tăng chi phí đối với những người di dân nộp đơn xin nhập quốc tịch Hoa Kỳ.Ngày 22 tháng 6, Bộ Nội An Hoa Kỳ (DHS) đã công bố một quy định đề xuất, theo đó chi phí nộp Mẫu N-400 để xin quốc tịch sẽ tăng đáng kể. Theo đề xuất này, lệ phí nộp Mẫu N-400 bằng hồ sơ giấy sẽ tăng 75%, từ 760 Mỹ kim lên 1,330 Mỹ kim. Đối với những người nộp đơn trực tuyến, lệ phí sẽ tăng 80%, từ 710 Mỹ kim lên 1,280 Mỹ kim.
Bộ Nội An Hoa Kỳ (DHS) vừa ban hành quy định siết chặt thời hạn chiếu khán dành cho sinh viên ngoại quốc, hạn chế việc đổi trường hay đổi ngành học — một biện pháp khiến chủ trương cắt giảm di trú của chính quyền Trump lại một lần nữa va chạm với quyền lợi của nền đại học Mỹ. Theo quy định mới, phần lớn sinh viên ngoại quốc chỉ được nhập cảnh Mỹ trong một thời hạn cố định — tối đa bốn năm. Nếu cần thêm thời gian, điều mà nhiều sinh viên chắc chắn sẽ cần, họ phải nộp đơn xin gia hạn và trả lệ phí. Quy định cũng cấm sinh viên đổi ngành học hay chuyển trường trong năm đầu tiên, và rút ngắn thời gian gia hạn sau khi tốt nghiệp (grace period) từ 60 ngày xuống còn 30 ngày — khiến sinh viên mới ra trường có ít thời gian hơn để tìm việc hoặc điều chỉnh tình trạng chiếu khán.
Tại Hoa Kỳ, căn bệnh sởi đã được loại bỏ hoàn toàn vào năm 2000. Nhưng hiện nay số ca nhiễm bệnh đang gia tăng trở lại, nguyên nhân chính là do tỷ lệ chích ngừa giảm. Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) báo cáo có 2,170 ca nhiễm trong năm 2026 tính đến ngày 2 tháng 7, cao nhất trong suốt 35 năm qua. Utah đang đối mặt với đợt bùng phát dịch sởi suốt một năm qua; chưa đến 84% trẻ em ở tiểu bang này được tiêm đủ hai liều vaccine MMR (phòng ngừa sởi, quai bị và rubella). Trong khi đó, cộng đồng người Somalia tại Minnesota cũng bị dịch sởi trong năm 2024. Tại đây chỉ có 25% trẻ em được tiêm MMR khi lên 2 tuổi. Người trưởng thành cũng ngày càng dễ mắc sởi hơn: CDC ghi nhận 625 trường hợp người trên 20 tuổi mắc bệnh trong năm 2026.
Một người đàn ông bị liệt từ cổ xuống sau tai nạn lặn cách đây sáu năm nay đã lấy lại được cảm giác và khả năng cầm nắm đồ vật, nhờ một thiết bị thử nghiệm cấy vào não. Thành quả này được công bố trên tập san Nature Medicine ngày 16 tháng 7, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong công nghệ nối não với máy.
Cơ quan Quan Thuế và Di Trú Hoa Kỳ (ICE) đã bắt giữ hơn 650 trẻ em tại California từ khi Tổng thống Donald Trump bước vào nhiệm kỳ thứ hai, theo phân tích dữ liệu liên bang của EdSource. Đa số các vụ bắt giữ xảy ra ngay trong nội địa tiểu bang, không phải tại biên giới, nhằm vào những em vốn cư trú và đi học tại California.
Cơ quan Nghiên cứu Kinh tế (Economist Intelligence Unit, viết tắt EIU), một chi nhánh nghiên cứu và dự báo thuộc tập đoàn xuất bản The Economist, vừa cho công bố Bảng Xếp Hạng Mức Sống Toàn Cầu năm 2026, khảo sát 173 thành phố trên năm phương diện: y tế, văn hóa và môi sinh, giáo dục, hạ tầng cơ sở, và tình hình an ninh chính trị. Đây là bảng xếp hạng mà các sở nhân viên tại nhiều công ty quốc tế vẫn thường tham khảo để tính khoản phụ cấp gian khổ cho nhân viên biệt xứ.
Trên đảo Stora Essingen, ngoại ô Stockholm, cử tri từng dồn phiếu cho đảng Ôn hòa (Moderate) bảo thủ. Nhưng từ năm 2022, khi đảng này liên minh với Đảng Dân chủ Thụy Điển (SD) — lực lượng cực hữu chống nhập cư từng bị coi là "hủi" chính trị — nhiều người đã quay sang đảng Dân chủ Xã hội (Social Democrats) trung tả. Cuộc tổng tuyển cử ngày 13/9 sẽ là phép thử: liệu hình ảnh một Thụy Điển ôn hòa, cởi mở còn đứng vững, hay cử tri muốn nếm thêm chủ nghĩa dân túy chống nhập cư. Đảng Dân Chủ Thụy Điển SD tự nhận đã "thuần hóa" các phần tử cực đoan nhất, đổi logo từ ngọn đuốc sang bông hoa xanh-vàng. Sau bầu cử 2022, SD trở thành đảng cánh hữu lớn nhất trong quốc hội, hậu thuẫn chính phủ của Thủ tướng Ulf Kristersson mà không giữ ghế bộ trưởng. Lần này, ông Kristersson hứa trao ghế nội các cho SD nếu liên minh tái cử.
Hôm thứ Ba, Pháp đã thông-qua một đạo luật lịch-sử, hạn-chế quyền dùng mạng xã-hội đối với trẻ dưới 15 tuổi. Đây là quốc-gia Âu-châu đầu-tiên làm việc này, và cũng là nước mới nhất gia-nhập làn sóng các quốc-gia hành-động chống lại điều họ xem là tác-hại của các dịch-vụ này đối với trẻ vị-thành-niên. Đạo luật, được cả Thượng-viện và Hạ-viện Pháp thông-qua với đa-số áp-đảo, có thể có hiệu-lực sớm nhất vào ngày 1 tháng Chín. Luật cũng cấm dùng điện-thoại di-động trong các trường trung-học, nối dài lệnh cấm đã áp-dụng từ trước tại các trường tiểu-học và trung-học đệ-nhất cấp.
Bản tin CBS News chiều Thứ Năm 23/7/2026: Việt Nam lãnh búa vì Trump áp thuế mới lên hàng chục quốc gia do lấy cớ về vấn đề lao động cưỡng bức. Theo tin từ các phóng viên Sara Cook, Joe Walsh.
- Lý do Trump áp thuế mới: đã hết hạn 150 ngày Tòa Tối Cao buộc Trump gỡ thuế quan áp đặt toàn cầu hồi đầu năm nay - Chỉ miễn thuế mới cho dầu mỏ và khí đốt, vì dân Mỹ cần xăng dầu rẻ
Theo báo Moneywise: Microsoft cân nhắc thay thế ChatGPT và Claude bằng Kimi K3 của Trung Quốc để tiết kiệm 600 triệu đô l. Theo bản tin của phóng viên Joseph Zeballos-Roig: Các mô hình AI giá rẻ của Trung Quốc đang ngày càng phổ biến tại Mỹ. Microsoft có thể sớm trở thành một khách hàng nổi bật.
• Trump Buộc Saudi Arabia Công Nhận Israel Trước Khi Thỏa Ước Nguyên Tử Được Chấp Thuận • Bốn Dân Biểu Cộng Hòa Giúp Hạ Viện Thông Qua Nghị Quyết Hạn Chế Chiến Tranh Iran • Hạ Viện Thông Qua Dự Luật Quốc Phòng Niên Khóa 2027, Sáu Dân Biểu Dân Chủ Bỏ Phiếu Theo Đảng Cộng Hòa • Lo Ngại Hồ Sơ Lý Lịch, Ủy Ban Thượng Viện Tạm Ngưng Xét Người Được Trump Đề Cử • Nhân Viên Công Ty GEO Group Bị Truy Tố Vì Nổ Súng Bắn Người Biểu Tình Chống ICE Ở Colorado • Giá Dầu Vượt 100 Mỹ Kim Một Thùng Sau Các Cuộc Tấn Công Tại Vùng Biển Red Sea • Cảnh Sát Wisconsin Bắn Chết Người Cầm Dao, Biểu Tình Bùng Nổ • Ngoại Trưởng Rubio: Hoa Kỳ Cam Kết Giúp Chấm Dứt Chiến Tranh Ukraine, Nhưng Chưa Có Giải Pháp Nhanh • Thu Hồi Gần 1,6 Triệu Trứng Vì Nguy Cơ Nhiễm Khuẩn Salmonella • Thêm Một Vụ Bùng Phát Cyclospora Chưa Rõ Nguồn Gốc, Không Liên Quan Đến Rau Xà-lách • Về Hưu Sớm Hơn Dự Tính, Người Mỹ Hối Hận Vì Thiếu Lo Xa
LS Tram Nguyen ghi rõ là "nhà lập pháp duy nhất, người nhập cư duy nhất, luật sư chuyên bảo vệ lợi ích công cộng duy nhất và là tiếng nói riêng biệt đại diện cho tầng lớp lao động mà bà luôn ưu tiên... trên toàn khu vực bầu cử."
Nhiều thói quen cũ đã thay đổi. Môi trường cũng trở nên dị biệt với nhiều người chúng ta. Nhiều thập niên trước, chúng ta còn thói quen mỗi ngày ra các tiệm nơi góc phố để thuê sách về đọc. Lúc đó, chúng ta say mê đọc, và trân trọng chữ. Lúc đó, Kim Dung hiện ra như một vị thần, mở ra các chân trời võ hiệp từ các đỉnh núi mịt mù sương. Lúc đó, chưa có Internet, tối tân nhất chỉ là các máy đánh chữ lóc cóc. Lúc đó, chúng ta còn viết nắn nót các dòng chữ trên các trang giấy học trò. Hạnh phúc là khi đọc...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.