Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 248)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



• Donald Trump Bênh Vực ICE Chặn Xe Bắn Chết Người • Dân Chủ Thượng Viện Chặn Dự Luật Quốc Phòng, ‘Biểu Tình’ Chiến Tranh Iran • Mỹ Không Kích Iran, Cùng Lúc Đó Phong Tỏa Hải Quân • Todd Blanche Điều Trần Trước Quốc Hội • Thượng Viện Chất Vấn Ứng Cử Viên Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia • Wisconsin: Elon Musk Có Thể Đã Vi Phạm Luật Bầu Cử • FDA Và CDC Điều Tra Đợt Bùng Phát Ký Sinh Trùng Cyclospora • Lạm Phát Giảm Trong Tháng 6, Fed Vẫn Thận Trọng • Texas Ngập Trong Mưa Lớn, Có Thể Có Lũ Lụt Nguy Hiểm • Trung Quốc Tăng Trưởng Chậm Nhất Trong 3 Năm
Cuba tố Mỹ diệt chủng sau khi Trump tăng cấm vận, làm nhiều trẻ em đang chết vì bệnh, thiếu thuốc và thức ăn Nhiều bản tin, trong đó có các báo The Irish Star, The Independent, CNN... cho thấy Tổng Thống Trump muốn bành trướng lãnh thổ Hoa Kỳ: Trump đăng lên mạng tấm bản đồ thể hiện viễn cảnh Mỹ thâu tóm Canada, Venezuela, Cuba và Greenland.
Phóng viên Elvia Díaz kể rằng: Những cuộc tấn công mang tính phân biệt chủng tộc nhắm vào các thành viên Đảng Cộng hòa tại Arizona là Thủ quỹ tiểu bang Kimberly Yee và Dân biểu tiểu bang Quang Nguyen nằm trong số những khoảnh khắc tồi tệ nhất của cuộc bầu cử sơ bộ tại bang này năm nay. Chúng cũng là những điều hoàn toàn có thể đoán trước được.
Bạn hẳn còn nhớ anh cầu thủ trong đội tuyển Mỹ bị trọng tài phạt thẻ đỏ, cấm đá trận kế tiếp, thế rồi Tổng Thống Trump điện thoại cho ông sếp FIFA và rồi anh cầu thủ được miễn án treo giò để vào đá cho trận đội Mỹ vs đội Bỉ?
Tây Ban Nha sẽ đối đầu với đội thắng trong cặp đấu giữa Argentina và Anh vào Chủ nhật, ngày 19 tháng 7, tại Sân vận động New York New Jersey. Trận bán kết World Cup đầu tiên hôm thứ Ba giữa Pháp và Tây Ban Nha được ví như một "trận chung kết sớm" (the final before the final). Sự hội tụ tài năng phi thường – từ đội hình chính, dự bị cho đến những ngôi sao thậm chí không được triệu tập... hành trình tương đối thuận lợi để lọt vào nhóm bốn đội mạnh nhất...
- Trump nộp 5,62 triệu USD cho bà E. Jean Carroll theo án lệnh dân sự về tội tấn công tình dục, sau khi Tòa Tối Cao từ chối đơn của Trump. - Trump cũng đưa án lệnh tòa liên bang buộc Trump bồi thường thêm 83 triệu USD cho bà Carroll lên Tòa Tối Cao, nơi này chưa xét
Người Bị ICE Bắn Chết Ở Maine Là Ai? Vụ ICE Bắn Chết Dân Ở Main Gây Lo Ngại Cho Lưỡng Đảng Lạm Phát Hạ Nhiệt Xuống 3.5%, Trước Khi Giá Năng Lượng Tăng Vọt Trở Lại Trump Giảm Diện Tích 2 Khu Di Tích Quốc Gia Ở Utah HHS Âm Thầm Bỏ Quyết Tâm Từ Chối Chăm Sóc Khẳng Định Giới Cho Thanh Thiếu Niên Chuyển Giới Trump Lại Đơn Phương Tuyên Bố Mỹ Kiểm Soát Eo Biển Hormuz Giá Dầu Tăng $87 Sau Đợt Tấn Công Mới Nhất Của Mỹ Vào Iran Tối Cao Pháp Viện Muốn Tăng Ngân Sách An Ninh Giới Chức Y Tế Michigan: Xà Lách Hoặc Rau Trộn Có Thể Là Nguồn Gốc Của Tiêu Chảy
- Iran bắn cháy 2 tàu dầu UAE qua vùng biển Oman, làm 1 thủy thủ chết, 8 bị thương - Iran đánh chặn và bắn hạ một máy bay không người lái (UAV) MQ-1 của Mỹ - Trump thông báo với Quốc Hội: Mỹ tấn công Iran. Và sẽ dội bom dữ dội đêm nay và mai.
Các trận bán kết World Cup sẽ tổ chức vào ngày mai và ngày mốt, và chiếu trên TV Fox và Telemundo: -- Thứ Ba 14/7/2026, lúc 12:00 PM giờ California: Pháp vs Tây Ban Nha. -- Thứ Tư 15/7/2026, lúc 12:00 PM giờ California: Anh vs Argentina.
Một thẩm phán liên bang tại Miami ngày thứ Hai đã phán rằng vụ kiện Sở Thuế vụ (I.R.S.) mà Tổng thống Donald Trump nộp hồi tháng Giêng là một sự sử dụng tòa án “vì mục đích bất chính”, nhằm tự ban cho chính tổng thống những đặc quyền về thuế không xuất phát từ một thủ tục pháp lý chính đáng. Trong án lệnh dài 56 trang, Thẩm phán Kathleen M. Williams cấm phía ông Trump gọi những bảo đảm về thuế mà ông được hưởng là một “thỏa thuận dàn xếp” hợp lệ trong bất cứ thủ tục chính thức nào, nhấn mạnh tòa án không thể bị biến thành nơi hợp thức hóa những thỏa thuận nội bộ của nhánh hành pháp.
Chuyện xảy ra chỉ một tuần, sau khi một người đàn ông 52 tuổi, quốc tịch Latino ở Houston, Texas, ngã xuống dưới nòng súng của ICE. Lần này, nạn nhân là một người đàn ông Colombia 26 tuổi, có giấy phép làm việc (working permit); có số An Sinh Xã Hội (SSN). Đây là những giấy tờ mà một người Việt Nam nào vừa đặt chân đến Mỹ với tư cách là tỵ nạn chính trị, hay một người đang chờ xét duyệt hồ sơ chuyển diện di trú một cách hợp pháp. Một cư dân địa phương, bà Mary Hayes, cho biết nạn nhân sống gần đó cùng vợ và con gái. Bà kể đã thấy người vợ ngã quỵ khi nhìn thi thể chồng, và một bé gái đeo ba lô hồng khóc nức nở bên cạnh.
MEMPHIS, Tennessee — Nhóm điều tra của đài WREG đã phát hiện một đoạn video mới gây sốc liên quan đến vụ việc một kỹ thuật viên sửa chữa xe Mercedes bị cáo buộc lái xe của khách hàng đi đến các quán bar; vụ án này dự kiến ​​sẽ được đưa ra xét xử trong tuần này. WREG đã đưa tin về câu chuyện của cô Kimberly Porter vào đầu năm nay. Derrick Nguyen, một kỹ thuật viên sửa chữa tại đại lý Mercedes-Benz ở Collierville, đã bị bắt và bị cáo buộc tội trộm cắp sau khi lái chiếc xe của cô Porter — vốn đang được mang đến để sửa chữa — đi đến các
- Portland: Khanh Tran mua khu đất hồi tháng 2, quay lại tính xây nhà tháng 6, thấy 75.000 lốp xe hơi cũ đổ trộm lên - San Jose: nổi giận khi lái xe, chận đầu chọc quê xe tải, Ken Pham Tran bị án án 60 ngày tù giam. - Maine: ICE lại nổ súng, giết 1 người. - Trump: chính phủ liên bang dự kiến đóng cửa tháng 9, nếu không xóa bỏ filibuster (luật nói dài để ngăn bỏ phiếu) để "chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn và thông qua mọi dự luật mà mình muốn." - Trump: Mỹ đang tiếp quản, bảo vệ eo biển Hormuz, Iran không có gì trong tay. Trump: Mỹ sẽ hốt bạc nhờ bảo kê Eo biển Hormuz.
Nơi đây, chúng ta sẽ đọc thêm về Thiền sư Tì-ni-đa-lưu-chi, người sau khi đắc pháp của Tam tổ Tăng Xán đã sang Việt Nam hoằng pháp, và do vậy ngài Tì-ni-đa-lưu-chi là người trong Thiền sử Việt Nam có liên hệ gần nhất với Sơ Tổ Bồ Đề Đạt Ma. Thoạt đọc, tông chỉ Thiền của ngài Tì-ni-đa-lưu-chi có vẻ như xa lạ với các Kinh Nikaya trong Tạng Pali và như thế cũng xa rời các Kinh A Hàm trong Hán Tạng. Nhưng khi đọc kỹ, chúng ta sẽ thấy trong đó có liên hệ với rất nhiều kinh mà các học giả gọi đó là truyền thống Nam Tông.
Thượng nghị sĩ Lindsey Graham qua đời ở tuổi 71. Nhà lập pháp kỳ cựu của Đảng Cộng hòa này đã mắc một "căn bệnh đột ngột và diễn tiến nhanh". Một tin tức gây chấn động từ Washington, DC: Thượng nghị sĩ Lindsey Graham đã qua đời vào tối hôm thứ Bảy 11/7/2026 ở tuổi 71. Văn phòng của vị Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa đại diện tiểu bang South Carolina chỉ thông báo rằng ông "qua đời vì một căn bệnh đột ngột và diễn tiến nhanh", theo tin từ Politico.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.