Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 268)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Theo báo Independent: Nhà sư sống nơi am tu ẩn dật trở thành triệu phú sau khi trúng giải rút thăm may mắn. Theo tin từ truyền thông địa phương, một nhà sư đã trở thành triệu phú chỉ sau một đêm nhờ trúng giải rút thăm may mắn của ngân hàng tại Penang, Malaysia.
Theo tin của báo Austin American-Statesman: Thẩm phán tại thành phố Austin yêu cầu Elon Musk trả lời thẩm vấn có tuyên thệ trong các vụ kiện về chương trình tặng thưởng 1 triệu đô la cho cử tri. Bản tin ghi rằng Elon Musk đã bị yêu cầu trả lời thẩm vấn trong các vụ kiện cáo buộc ông lừa dối cử tri tại các tiểu bang chiến trường bằng lời hứa tặng thưởng 1 triệu đô la trước thềm cuộc bầu cử năm 2024.
Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Sonate Moonlight Piano, đôi tay gầy tham lam phủ không gian cô quạnh Dòng sông trăng chảy xuống đời giọt lệ từ bi
• Mamdami Và Các Đồng Minh ‘Càn Quét’ Chiến Thắng Bầu Cử Sơ Bộ • Trump Nói Iran Đã Cam Kết Không Thu Phí Hormuz • Một Vị Tướng Hàng Đầu Ngũ Giác Đài Sắp Từ Nhiệm • Tòa Liên Bang Cấm ICE Thực Hiện Các Vụ Bắt Giữ Tại Tòa Di Trú • Mỹ Đơn Phương Tuyên Bố Sẽ Giám Sát Các Tài Sản Iran Được Giải Tỏa • Bộ Trưởng Tài Chính: ‘GDP Mỹ Có Thể Quay Lại 3% Cuối Năm Nay’ • Trump Cắt Ngân Sách, Hàng Triệu Người Mất Trợ Cấp Thực Phẩm • Cư Dân Washington DC Bị Trump Bắt Gần Hồ Phản Chiếu Sẽ Kiện • Lãnh Đạo Tôn Giáo Chicago Kêu Gọi Thành Lập Cơ Quan Mới Giảm Bạo Lực Súng Đạn • Iran Và Liêp Hiệp Quốc Bất Đồng Về Việc Thanh Tra Cơ Sở Hạt Nhân • Dự Báo Kỷ Lục Nắng Nóng ‘Omega’ Gây Chết Người Ở Châu Âu
Tiền đạo tài hoa người Argentina, Lionel Messi, đã trở thành chân sút vĩ đại nhất lịch sử World Cup khi ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2-0 trước Áo, dẫn đầu cuộc đua vua phá lưới World Cup 2026 với 5 bàn, nâng tổng số bàn thắng tại các World Cup lên đến 18 bàn.
• Trung Quốc Soán Ngôi ‘Siêu Máy Tính’ Của Mỹ • Cộng Hòa Thượng Viện Cho Rằng Đến Lúc ‘Bắt Trump Nhìn Vào Thực Tế’ • Tòa Chặn Chính Quyền Trump Dùng Hệ Thống SAVE Trong Bầu Cử • Thượng Viện Thông Qua Dự Luật Về Khả Năng Chi Trả Nhà • Trump Dọa Kiện ABC News Vì Đưa Tin Về Hồ Phản Chiếu • Ngũ Giác Đài Xin Quốc Hội $80 Tỷ Cho Cuộc Chiến Iran • Hàng Triệu Con Ong Bay Ra Ngoài Sau Khi Xe Truck Bị Lật • Nổ Súng Ở Thư Viện Northern California, 2 Người Chết, Nghi Phạm Bị Bắt • Iran Bác Bỏ Kế Hoạch Cho Thanh Tra Viên Nguyên Tử Trở Lại Tehran • Đại Sứ Iran Tại LHQ: ‘Iran Quyết Định Các Sử Dụng Số Tài Sản Được Giải Tỏa’ • Chính Quyền Trump Tăng Lệ Phí Nhập Tịch Hoa Kỳ Lên 75%
Số lượng Phật tử đang suy giảm tại Nhật Bản và một số quốc gia châu Á khác, bao gồm cả Việt Nam. Điều này đặt ra một câu hỏi quan trọng: Làm thế nào để vực dậy sức sống của Phật giáo và làm sao để truyền tải Phật pháp đến các thế hệ mai sau?
Theo tin báo Ohio Capital Journal và Alternet: Một bang của đảng Cộng hòa sắp mất 51.000 việc làm và 5,3 tỷ USD — do chính sách của ông Trump. Theo một phân tích mới, tiểu bang Ohio sẽ mất 51.000 việc làm và 5,3 tỷ USD từ nền kinh tế của tiểu bang vào năm 2029.
- San Jose: cảnh sát thu hồi được bức tượng lính VNCH bị trộm ra khỏi Vườn Cộng đồng Di sản Việt Nam. - World Cup hôm nay đá 5 trận. Thiên tài bóng đá Messi trong đội Argentina, sẽ đá kình với đội tuyển Áo lúc 10 giờ sáng giờ California, xem miễn phí ở 2 đài Fox và Telemundo. - Trump chụp mũ báo NYT là "phản quốc" vì dám viết Trump thua trận Iran. Trump nói Mỹ thắng lớn vì quân đội Iran đã tiêu tùng, 2 tầng chỉ huy Iran đã bị giết, tàu dầu đang qua eo biển, thị trường chứng khoán Mỹ tăng vọt. Trump nói sẽ kiện NYT đòi bạc tỷ đô. - Thủ tướng Qatar: bản ghi nhớ giữa Mỹ-Iran là chìa khóa đàm phán cho hòa bình. Iran đồng ý cho quốc tế vào kiểm soát uranium. - PTT Vance: gỡ phong tỏa tài sản Iran để giúp dân thường Iran, mua nông sản Mỹ, không phải tài trợ các nhóm vũ trang, thỏa thuận do các nước khu vực xin Mỹ dàn xếp để hòa bình lâu dài, quốc tế sẽ vào kiểm tra hạt nhân Iran. - Israel đang cân nhắc tuyên bố rút quân biểu tượng ra khỏi Lebanon. - Thủ tướng Anh Keir Starmer thông báo
Trong lượt trận thứ nhì vòng bảng ở các bảng E,F,G,H vào ngày 20 và 21/06 có nhiều trận đấu hấp dẫn. Đội Nhật chứng tỏ đẳng cấp không còn ở khu vực Châu Á mà cả trên thế giới, trong khi phong độ của đội Hòa Lan có vẻ như sẵn sàng cho trận chung kết.
Theo tin của Daily Beast: Bà Tulsi Gabbard đối mặt với những cáo buộc gây sốc về việc dính líu tới một giáo phái bí ẩn. Có vẻ như vị giám đốc tình báo quốc gia từng được Donald Trump bổ nhiệm (và sau đó bị cách chức) đã trung thành với thủ lĩnh của một giáo phái tôn giáo – vốn bị coi là một "giáo phái cực đoan" (cult) – hơn là trung thành với chính Tổng thống Trump.
Theo tin đài KTLA: Bị một nhóm truy sát bằng mã tấu, một người đàn ông chạy bộ ra phố Bolsa rồi bị 2 xe tông chết. Bản tin cho biết người đàn ông này bị hành hung dã man bằng mã tấu trước khi bị hai xe đâm chết trong vụ tai nạn rồi bỏ chạy tại Quận Cam.
Ngày Lễ Thân Phụ đang đến gần. Với nhiều người, đây là dịp để nhớ về cha mình: người đã hy sinh thầm lặng, đã làm việc cực nhọc để nuôi dưỡng gia đình, đã dạy cho chúng ta những bài học đầu tiên về trách nhiệm, lòng trung thực và nghị lực sống. Đền ơn cha mẹ là một tình cảm tự nhiên của người con. Đó là những lời tri ân, những việc làm hiếu kính, và sự chăm sóc khi cha mẹ tuổi già sức yếu. Thế nhưng, theo lời dạy của Đức Phật, báo đáp công ơn cha mẹ là một việc vô cùng khó khăn, khó đến mức hầu như không ai có thể nói rằng mình đã làm trọn vẹn.
Theo tin Fox News: Dân Biểu Đảng Dân chủ từng kiện để gỡ bỏ tên ông Trump khỏi Trung tâm Kennedy (Kennedy Center) nay cho rằng địa điểm này đang trở thành một "cái vỏ vô hồn" trong một cuộc tranh chấp mới.
Sáng Thứ Bảy, Trump lại gây sự với Thủ Tướng Ý. Hôm thứ Bảy, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gia tăng những lời chỉ trích nhắm vào Thủ tướng Ý Giorgia Meloni, khi nhắc lại cáo buộc rằng bà đã không ủng hộ các hoạt động quân sự của Mỹ chống lại Iran.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.