Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 265)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



- Dự án trùng tu hồ Lincoln Memorial gây tranh luận do chi phí tăng vượt dự đoán. - Kennedy Center vẫn chưa khôi phục hoạt động sau phán quyết chặn kế hoạch đóng cửa. - Grand Canyon: Ba du khách tử vong do nắng nóng. - Iran bị cáo buộc lập các “nhóm tác chiến bí mật” tại Iraq. - Anh: Tai nạn xe lửa gần Bedford, 1 người chết, 89 người bị thương. - Nam Carolina: Tìm được thi thể người phụ nữ mất tích từ đầu tháng Sáu. - Cộng Hòa Dominica: Cháy lớn tại khu nghỉ dưỡng ven biển, 1 du khách thiệt mạng. - Munich, Đức: Hai đoàn tàu chở hàng va chạm trên cầu, 1 người thiệt mạng. - Monterrey, Mexico: Cổ động viên Thụy Điển gây xúc động bởi cử chỉ đầy nhân bản.
Trong hai ngày 18 và 19/06 đã diễn ra những trận đấu lượt hai của vòng đấu bảng tại các bảng A,B,C,D; ba đội đồng chủ nhà đều giành những chiến thắng quan trọng, trong khi Brazil khởi sắc với trận thắng đầu tiên.
Nhà nước Trung Quốc đã sử dụng Văn phòng Kinh tế và Thương mại Hồng Kông (HKETO: Hong Kong Economic and Trade Office) để thực hiện cái mà tòa án Old Bailey (Tòa án Hình sự Trung Ương Anh quốc và xứ Wales)) mô tả là các "hoạt động cảnh sát ngầm" trên lãnh thổ Anh.
Hội đồng Giáo dục Tiểu bang Texas đang chuẩn bị bỏ phiếu vào tuần tới về việc yêu cầu học sinh trong tiểu bang đọc khoảng một tá đoạn Kinh Thánh và các câu chuyện tôn giáo. Động thái này đưa hội đồng vào cuộc tranh luận kéo dài về vị trí của tôn giáo — cụ thể là Kitô giáo — trong lớp học tại các trường công lập.
Theo tin từ thông tấn Nhật Bản Sora 24 News: bánh mì Việt Nam sẽ bán ở khắp các tiệm tạp hóa 7_Eleven tại Nhật Bản. Nghĩa là, bạn đi tới góc đường nào ở Nhật Bản cũng sẽ gặp bánh mì.
• Trung Tâm Obama Mở Cửa Đúng Ngày Juneteenth, Khi Nước Mỹ Nhìn Lại Lời Hứa Tự Do • Israel Và Hezbollah Đồng Ý Ngưng Bắn Sau Khi Chiến Sự Đe Dọa Đàm Phán Mỹ–Iran, Ông Vance Hoãn Chuyến Đi Thụy Sĩ • Obama Nói Nước Mỹ Có Thể Còn “Tệ Hơn” Trước Khi Nổ Ra Chiến Tranh Với Iran • Thẩm Phán Liên Bang Giới Hạn Phạm Vi Thách Thức Sắc Lệnh Bỏ Phiếu Qua Thư Của Ông Trump • Cook Political Report: Bảy Ghế Hạ Viện Nghiêng Về Phía Dân Chủ • Ngoại Trưởng Ý Hủy Chuyến Thăm Mỹ Sau Phát Ngôn Của Trump Về Meloni • Thị Trưởng New York Zohran Mamdani Công Khai Công Kích Đảng Dân Chủ, Vận Động Cho Phe Tiến Bộ • Trump “Nổi Đoá” Trên Mạng: Công Kích Bỏ Phiếu Qua Thư Lẫn Phe Cộng Hòa Chống Đối • Dịch Cúm Bùng Lên Ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân San Antonio Sau Khi Bỏ Chích Ngừa Bắt Buộc • Silicon Valley Đổ Tiền Vào “Trẻ Hóa Tế Bào” Để Cầu Trường Thọ • Đình chỉ Nhà xuất bản Hội Nhà văn, buộc tiêu hủy sách “Chuyện với Thanh”
Những chính sách di trú ngày càng khắt khe tại Hoa Kỳ đang tạo nên những hậu quả sâu rộng, không chỉ trong phạm vi pháp lý mà còn lan sang lĩnh vực y tế, đặc biệt là chăm sóc thai sản và quyền làm cha mẹ. Nhiều bằng chứng gần đây cho thấy nỗi lo bị bắt giữ hoặc chia lìa gia đình đã khiến không ít phụ nữ mang thai e ngại tiếp cận dịch vụ y tế, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của cả mẹ lẫn con.
Các nhà đầu tư thuộc các diện này, đặc biệt là các dự án nông thôn, được hưởng lợi từ việc chiếu khán sẵn có tới lượt nhanh hơn và tổng thời gian duyệt xét ngắn hơn. Đây là lý do chính khiến thời gian duyệt xét EB-5 hiện nay khác nhau tùy theo từng loại dự án. Mức đầu tư hiện nay vẫn là 800, 000 Mỹ kim đối với các khu vực việc làm trọng điểm và 1,050,000 Mỹ kim đối với các khoản đầu tư thông thường, và dự kiến sẽ không thay đổi ít nhất cho đến tháng 1 năm 2027. Yêu cầu tạo tối thiểu mười việc làm toàn thời gian vẫn là thành phần cốt lõi của chương trình.
Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang đề nghị một cuộc cải tổ lớn trong cách chính phủ liên bang cấp phát tài trợ, theo hướng buộc các khoản tiền “grants” này phải phục vụ rõ rệt hơn cho các ưu tiên chính trị của Tòa Bạch Ốc thay vì chủ yếu dựa trên tiêu chí chuyên môn và quy định như trước nay. Các khoản tài trợ liên bang hiện được xem là một trong những kênh quan trọng nhất để chính phủ sử dụng tiền thuế cho mục đích phục vụ lợi ích công cộng.
Báo cáo cho biết quỹ tín thác An sinh Xã hội dành cho người già và thân nhân (Old-Age and Survivors Insurance) có thể hết tiền vào khoảng cuối năm 2032. Khi đó, chương trình vẫn còn nguồn thu từ thuế lương và thuế trên khoản trợ cấp, nhưng không còn “của để dành” trong quỹ, nên chỉ chi trả được phần trợ cấp dựa trên số thu hằng năm, thấp hơn mức hiện nay. Nếu tính chung quỹ hưu trí và quỹ dành cho người tàn tật, hai quỹ này được dự báo cạn vào năm 2034, trùng với dự báo năm ngoái. Sau mốc đó, chỉ khoảng 83% mức trợ cấp hiện hành có thể chi trả từ thuế lương và các nguồn thu khác; phần còn lại sẽ tự động bị cắt nếu Quốc hội không sửa luật. Riêng quỹ dành cho người tàn tật hiện vẫn đủ sức chi trả đầy đủ ít nhất đến cuối thế kỷ.
Theo Malcolm Brabant, tường trình trên PBS NewsHour ngày 20 Tháng Năm, 2026, ủy viên khí hậu của Liên Âu vừa nói với 27 quốc gia trong khối rằng con đường duy nhất để thoát khỏi những cơn khủng hoảng năng lượng do chiến tranh tại Iran và Ukraine gây ra là phải có nguồn năng lượng tự sản xuất trong nước, đồng thời phải rời xa nhiên liệu hóa thạch nhanh hơn. Một trong những nước đi trước trong hướng ấy là Đan Mạch. Tổng Thống Donald Trump từ lâu vẫn xem điện gió như một cái gai trong mắt. Ông từng nói tua-bin gió giết chim, phá phong cảnh, và mỉa mai rằng “người ngu mới mua” thứ ấy. Tại Diễn Đàn Kinh Tế Davos hồi Tháng Giêng, ông còn nói những nước càng có nhiều cối xay gió thì càng thua lỗ, càng làm ăn tệ.
Ngày 9.6, Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) chính thức bổ sung bemotrizinol (BEMT) vào danh sách hoạt chất được phép sử dụng trong kem chống nắng bán không cần toa, đánh dấu hoạt chất mới đầu tiên được phê duyệt kể từ cuối thập niên 1990. Bemotrizinol là một bộ lọc hóa học chống tia cực tím đã được dùng rộng rãi hơn hai thập niên qua trong các sản phẩm tại châu Âu và châu Á, nay mới được phép hiện diện trên thị trường Hoa Kỳ. FDA xếp BEMT vào nhóm “được công nhận là an toàn và hiệu quả” (GRASE) cho người lớn và trẻ em từ 6 tháng tuổi trở lên, với nồng độ tối đa 6% trong công thức kem chống nắng.
Tới 90% trang web cánh hữu giảm độc giả. Cả Epoch Times và Truth Social cũng mất độc giả, - California suy tính siết các ban vận động chính trị, buộc công khai tiền thuê người có ảnh hưởng làm loa kèn
Ngân hàng đầu tư đa quốc Goldman Sachs nhận định Eo biển Hormuz có thể không bao giờ phục hồi hoàn toàn — và khu vực Vịnh đang dần thích nghi với thực tế mới. Tin này đăng trên tập san National Security Journal. Eo biển Hormuz có thể vẫn là một điểm nóng địa chính trị quan trọng. Mặc dù thỏa thuận hứa hẹn dỡ bỏ lệnh phong tỏa của Mỹ trong vòng 30 ngày và khôi phục lưu lượng tàu bè như thời điểm trước chiến tranh, tương lai của eo biển này vẫn còn nhiều bất định.
Chỉ 49% người trưởng thành nói họ có đủ khả năng chi trả tế và thuốc vào năm 2025, giảm so với mức 61% hồi năm 2022. - Kinh hoàng thời Trump: phúc lợi y tế do chủ hãng chi trả ​​sẽ tăng 6,7% vào năm 2026, lên mức tối thiểu 18.500 USD/nhân viên; đây là mức tăng hàng năm lớn nhất trong vòng 15 năm qua - Thượng nghị sĩ Warren: nếu Elon Musk đóng thuế tài sản, là đủ chi phí y tế cho tất cả trẻ em 3 và 4 tuổi tại Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.