Hôm nay,  

Biển Thiên Đường

09/04/202016:49:00(Xem: 4044)


 Biển mùa hạ xanh biếc, màu xanh tưởng chừng như thông suốt từ đáy biển lên tận bầu trời, cái màu xanh mát mắt lạ thường, chỉ nhìn thôi đủ thấy khoan khoái, bao nhiêu bực dọc và phiền não như tan trong làn gió. Hàng ngàn người đang vùng vẫy trong làn nước xanh mát ấy. Những anh chàng lướt ván điệu nghệ cứ như đứng trên đầu ngọn sóng. Những cô nàng tóc vàng rơm nằm phơi nắng trên bãi cát , tấm thân kiều diễm đỏ lên dưới ánh nắng mùa hè, những kẻ đi qua dù có vô tâm đến mấy cũng quay mắt nhìn. Cũng có không thiếu những ánh mắt nhìn chằm chặp, không che dấu sự ái mộ thèm khát của bản năng. Có những người lịch sự hơn, chỉ nhìn lướt qua nhưng trong ánh mắt vẫn thể hiện sự thích thú. 

 Biển mùa hạ tuyệt vời, đẹp lắm, những con diều đủ màu sắc và hình dáng bay phất phới giữa biển trời bao la. Nước biển maù ngọc bích, bầu trời xanh lơ, nắng vàng như rót mật. Cái nắng hè như một phòng tan”*” khổng lồ lộ thiên. Các anh chàng và cô nàng phơi sấp rồi phơi ngửa để có được một làn da rám nắng đầy hấp dẫn. Bọn họ cởi bỏ quần áo, chỉ mặt đồ lót, khi làn da rám nắng đủ độ thì những vệt trắng của đồ lót trên thân thể họ trở nên đẹp và rất gợi dục. 

 Jimmy T nằm mơ màng mang mắt kiếng râm, thỉnh thoảng trở mình trên cát để phần kia của thân thể được rám nắng đều. Dường như có linh tính, bất chợt Jimmy T nhổm dậy và nhìn ra biển, anh thấy một bức tường nước ước chừng cao vượt quá cái khách sạn mà anh đang ở, bức tường từ ngoài khơi xa tít tắp đang lừng lững tiến vào bờ. Jimmy bật dậy như cái lò xo , những người xung quanh cũng đã thấy nên cùng bật dậy cả. Anh hét to:

 - Sóng thần, sóng thần!

 Tiếng hét của anh như loãng trong hư không, tan trong vô số tiếng hét khác. Cả bãi biển trở nên kinh hoàng hoảng loạn, ngàn vạn tiếng hét khác cùng kêu sóng thần, tiếng réo gọi cuả mọi người, tiếng khóc la inh ỏi…Người người cuống cuồng chạy ngược vào bờ, có kẻ cố sức kéo lê hay dìu người thân, có kẻ thì bỏ chạy thục mạng. Trên mặt mọi người hiện rõ sự sợ hãi thất kinh đến tột độ. Mới phút trước còn bình yên xinh đẹp, cả bãi biển Southeast này được mệnh danh là thiên đường, vậy giờ như địa ngục đang mở cữa ra. Người ta sợ đến nỗi bỏ chạy quên cả con cái mình. Có nhiều người hoảng loạn đến độ tinh thần đông cứng, họ đứng chết trân tại chỗ, mặc cho bức tường nước đang tiến vào càng lúc càng gần hơn . Jimmy quáng quàng chạy, té nhủi laị đứng lên chạy tiếp, cái bóng của bức tường nước đã che tối sầm sau lưng. Anh lên đến bậc tam cấp của khách sạn thì bức tường nước đã cận kề lắm rồi, đỉnh của nó cong vòng như cần câu cá dính phải con cá lớn, nó sắp đổ ập xuống rồi. Jimmy tự nhủ mình phải sống, chỉ cần ráng thêm vài bước nữa thôi. Anh chạy ào đến sát cây cột lớn của tiền sảnh, đứng phiá sau và ôm chặt cứng cứ như con nhái bén ôm gốc bần vậy! Bức tường nước ập xuống, như một con quái vật nuốt muôn thứ trên mặt đất vào lòng của nó. Jimmy ôm chặt cây cột, mặc dù ngạt trong làn nước tối đen nhưng quyết không buông tay ra. Nước rút ra cuồn cuộn cuốn theo mọi vật trên đường đi của nó, lổn ngổn trong dòng nước nào là bàn, ghế, va li, vật dụng...và những hình nhân lóp ngóp trồi hụp. Jimmy sống sót nhờ cây cột Gothic ở tiền sảnh, bình thường anh vốn thích những cây cột hình múi khế này, nó là kiểu thức kiến trúc của nền văn minh Hy Lạp. Khi anh ôm chặt cây cột đá, nó đã chắn đỡ sức mạnh của cơn sóng thần ập xuống, nhờ đó mà sống sót, nếu không có cây cột này thì anh đã chết ngay lập tức, hoặc giả có sống cũng bị nó cuốn ra ngoài biển rồi. Nước rút ra, mực nước vẫn còn ngập tận cằm, anh quyết định phải bò lên tầng trên, trước khi nước laị ập vào. Anh ráng hết sức để bò lên tầng thứ năm, đã đuối lắm rồi nhưng bản năng sinh tồn không cho phép dừng laị, tiếp tục bò thêm năm tầng nữa thì kiệt sức, trong đầu Jimmy có tiếng thầm thì:” Mình phải sống”, thế là anh bò thêm năm tầng nữa mới tin chắc rằng đã an toàn. Đứng trên ban công nhìn ra biển, anh thấy nước từ đaị dương laị ùn ùn kéo vô, nước ùn lên cứ như mối đùn, làn nước laị rút ra kéo theo vô số đồ vật, có những bóng người chới với. Trong thoáng chốc anh chợt liên tưởng có lần giận dữ bưng thau nước lớn tạt vào ổ kiến lửa, lũ kiến lửa lóp ngóp trong dòng nước không khác chi cảnh tượng lúc này! 

 Đêm tối dần buông, nằm trong lều dã chiến của các tổ chức từ thiện dựng lên. Jimmy rấm rức khóc, lòng hối hận vô cùng. Anh không cứu được Jenny, cô bồ xinh đẹp và nóng bỏng. Khi Jimmy ngẩn lên thấy sóng thần thì Jenny và mấy cô bạn đang chơi đùa dưới nước. Anh chạy xuống nhưng chỉ chừng mươi bước là phải quay ngoắc laị vì tất cả đã biến mất trong bức tường nước ấy, lý trí cho biết việc cứu Jenny là không thể nhưng lương tâm anh đau xót và giằng xé dữ dội. 

 Hôm qua đến đây với bạn gái, anh lái chiếc Tesla mới cáu,  giờ thì bạn gái biến mất trong dòng nước và cả chiếc xe luôn, quần áo tư trang đều bị nước cuốn trôi sạch. Trên người anh chỉ còn mỗi cái quần bơi, quấn mình trong chiếc áo choàng mà hội từ thiện trao cho. Jimmy kiệt sức, thân thể và tâm thần đều rã rượi. Anh thiếp đi, chập chờn cơn mộng:

 Anh và Jenny đang hưởng kỳ nghỉ tuyệt vời ở vùng biển nhiệt đới, bãi biển Blue Paradise mệnh danh đẹp nhất hành tinh này. Ở đây có những khách sạn bên bờ biển đẹp như mơ, thức ăn ngon phải biết và bao nhiêu dịch vụ đủ làm cho du khách sung sướng như ông hoàng.  Anh sống những phút giây đẹp nhất của cuộc đời, tận hưởng mật ngọt với cô bồ xinh đẹp, trên bãi biển này không ít những tấm thân nóng bỏng và hấp dẫn đã khiến cho Jimmy quay nhìn. Jenny ghen:

 - Anh ở bên em mà còn nhìn ngó những tấm thân khác, vậy khi vắng em chắc anh chẳng chừa ai! 

 Jimmy chống đỡ:

 - Em yêu, trong tim anh chỉ có mình em thôi! Có đôi khi cái đẹp nó lồ lộ trước mắt thì  nhìn, ai cũng vậy thôi, đâu cứ nhìn là có tình ý hay nảy sinh ý muốn làm tình! 

 Jenny ngúng ngẩy nũng nịu:

 - Ai mà biết trong đầu anh nghĩ gì.

 - Nghĩ về em chứ còn nghĩ gì! Jimmy cười

 - Nhưng em nào? Jenney hất mái tóc làm duyên và chu môi

 Jimmy ôm Jenny thật chặt, cố gắng hôn nhưng cô ta đẩy ra

 - Anh đi mà hôn những cái đẹp lồ lộ trước mắt ấy! 

 Bất chợt những tiếng hét kinh hoàng khắp bãi biển, Jimmy và Jenny quay nhìn thì thấy một bức tường nước khổng lồ đang lừng lững sau lưng . Jimmy kéo Jenny chạy thục mạng, Jenny ngã, anh laị kéo Jenny đứng lên và chạy tiếp, laị té ngã, laị đứng lên chạy. Bóng của bức tường nước đã đem thẫm sau lưng, lọt được vào trong khách sạn, dưới bậc tam cấp có mấy cô gái với tay kêu cứu. Bức tường nước sắp ập xuống rồi, Jimmy ngần ngừ trong một khắc bèn nhào ra kéo được một người nữa vào trong thì  làn nước vừa ập xuống. 

 Tiếng thét kinh hoàng, mở mắt ra thấy mình đang nằm trong trại cứu tế. Một nhân viên cứu trợ đến gần an ủi:

 - Ác mộng thôi, anh đã an toàn rồi! 

 Jimmy ngơ ngác, toát mồ hôi vừa run, lát sau laị thiếp đi thấy Jenny đang chỉ tay về hướng núi và gọi:

 - Honey, xem kìa, cả vùng núi non đẹp quá! 

 Jimmy nhìn theo hướng tay của Jenny, quả thật là kỳ diệu, ở đây sao giống như hẻm vực Canyon quá vậy! Hôn qua ở đây cây cỏ xanh rì, vậy mà một cơn sóng lớn đã bóc tách toàn bộ lớp đất bề mặt, làm lộ ra những vách đá với màu đỏ thẫm và nhiều hình dáng kỳ lạ, những vân đá đẹp như có bàn tay hoạ sĩ nào đó vẽ nên, những vân đá như mây, laị như thớ gỗ trắc, cẩm lai…Cơn sóng tạo ra những khe vực vô cùng hiểm trở và ngoạn mục, trông còn đẹp hơn cả vùng Canyon bội phần. Jimmy ngẩn ngơ sững sờ trước vẻ đẹp của thiên nhiên, anh thì thầm: “ Quả là vật đổi sao dời, bãi bể hoá nương dâu là đây! sự biến đổi thật không sao lường được, thế gian vốn vô thường, thay đổi trong mỗi phút giây” 

 Tiếng Jenny lai kêu:

 - Honey, nhìn kìa 

 Anh nhìn theo ngón tay chỉ của Jenny thì thấy trước mắt là một bãi cát dài và rộng mênh mông mà mới hôm qua anh vẫn nằm phơi nắng, giờ thì là một vịnh biển sâu thẳm, khách sạn nằm trên mỏn đá sát mép nước, trông đẹp lắm, vừa nên thơ laị vừa hùng vĩ. Jimmy và Jenny tung tăng nắm tay nhảy xuống vịnh biển xanh màu ngọc bích.

 Nhân viên chữ thập đỏ lay Jimmy:

 - Tỉnh nào, tỉnh nào! Sóng thần đã qua rồi, an toàn rồi!  Anh bị khủng hoảng tâm lý nặng nề, hãy nghỉ ngơi nhé! 

 Jimmy nằm trên chiếc giường dã chiến ú ớ. Anh nhân viên cứu trợ nói gì đấy với người đội trưởng rồi anh ta quay laị chích cho Jimmy một liều thuốc an thần. 

 Ngày hôm sau Jimmy ra khỏi trại, trước mắt anh là cả một vùng đất chết, ngổn ngang vật dụng gãy bể, xe cộ móp méo, cây cối gãy đổ thậm chí xác người còn khắp nơi. Khách sạn nơi anh ở hôm qua vốn sang trọng và lộng lẫy bậc nhất bãi biển này, vậy mà giờ trống huơ trống hoác, những bức từng bê tông nham nhở cứ như vừa mới khởi công xây.  Đây đó những bóng người lang thang như hình nhân, tất cả lặng im đến rợn người. Jimmy lang thang đi tìm, nhìn từng mặt người, hy vọng sẽ thấy xác Jenny, dù anh tận mắt thấy Jenny mất hút trong bức tường nước khổng lồ ngày hôm qua. Jimmy thất thiểu quờ quạng bước đi giữa vùng biển vừa tận thế, mặc dù mới hôm qua được mệnh danh là biển thiên đường.


“*” Tan: Những cái máy dùng đèn halogen hoặc đèn cực tím để làm cho làn da sậm màu.

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 04/2020

 

Đêm qua trăng sáng lắm, sáng đến nỗi tỏ cả đường chỉ tay, không gian im ắng lạ thường, tiếng côn trùng vốn nỉ non hàng đêm ấy vậy mà cũng im bặt, sự im lặng đến nghe rõ cả nhịp tim thì thụp. Chừng nửa canh giờ quá khuya thì gió bắt đầu nổi lên ào ào, dân quanh đình nhiều người nghe rõ mồm một tiếng ngựa hí, tiếng quân reo, sau đó thì tất cả bất chợt im bặt, chỉ còn tiếng vó độc mã gõ lộp cộp ở sân đình.
Rất buồn khi nghe tin Sweet Tomatoes (salad buffet restaurant) sau 42 năm hoạt động đã vĩnh viễn đóng cửa 97 nhà hàng khắp nước Mỹ từ Đông sang Tây. Nhà hàng này đã góp phần vào việc giúp người Mỹ sống khỏe mạnh, và có sức đề kháng cao hơn. Tình hình tài chính không cho phép họ tiếp tục cầm cự để mở cửa sau đại dịch với những yêu cầu mới. Nhà hàng này là một nơi chốn quen thuộc của chúng tôi từ thời sinh viên "cơ hàn" đến tận trung tuần tháng 3 năm nay, trước khi California ban hành lệnh cấm túc một tuần.
Sau 55 ngày đóng cửa, hôm thứ hai 11/05, Chánh phủ Pháp ra lệnh mở cửa nhưng cẩn thận tùy theo từng vùng do tình trạng và mức độ lây nhiễm. Nước Pháp chia làm hai: vùng XANH chiếm gần hết nước Pháp là nơi sự lây nhiễm hạ thấp quan trọng. Vùng ĐỎ gồm phân nửa nước Pháp phía Đông và hơn phân nửa từ Bắc xuống, với vùng Paris, là nơi lấy nhiễm chưa kiểm soát được.
Hằng năm vào dịp Hè, trời yên biển lặng, ngư dân Việt Nam có cơ hội đánh bắt cá trên Biển Đông từ xưa đến nay. Đó là sự sống còn của hàng triệu ngư dân và ngành hải sản của Việt Nam. Nhưng hơn một thập niên qua, Trung Cộng đã lộng hành ngăn cấm hoạt động đánh bắt cá trong hải phận quốc tế mà cả lãnh hải của Việt Nam. Điều đáng nói không thuần túy ở lãnh vực nầy mà Trung Cộng thể hiện chủ quyền của họ trên Biển Đông.
Có nhiều nhà văn, nhà thơ, khi viết về mẹ, đã thảng thốt kêu lên rằng, mẹ ơi, con đã làm bao nhiêu bài thơ cho nhiều người con gái, con đã viết bao nhiêu truyện, bao nhiêu hồi ức cho nhiều người con gái, nhưng con viết về mẹ ít quá, chỉ một, hai bài, hay, chỉ một, hai trang. Tôi cũng vậy, những bài tôi viết về mẹ có lẽ là lúc tôi đang thất tình hay cạn đề tài… Tình yêu của tôi cũng linh tinh, lang tang lắm, có thể có người phê phán tôi là đào hoa, đa tình… Nhưng chuyện này xin hãy nói sau… Bây giờ nhân Ngày của Mẹ, tôi viết về mẹ tôi, một truyện (như thật) cho Ngày Của Mẹ. Có một điều, tôi hiểu và nói ra trước, là Mẹ tôi, rất bình thường, tầm thường nữa là khác. Nhưng với tôi, Mẹ thật vĩ đại, ít ra trong những ngày cơ khổ nhất đời tôi.
Ánh trăng bàng bạc nhuộm cả không gian này, xuyên qua những tán lá tàng cây. Ánh trăng rơi xuống khu vườn tạo nên những hình thù kỳ lạ cứ lấp loáng, mỗi khi có cơn gió thổi qua thì biến thành muôn hình vạn trạng sinh động lạ lùng. Dưới ánh vàng ngà ngà, khu vườn trở nên đẹp một cách huyền hoặc nhưng thanh bình đến vô cùng. Hoa trong vườn lặng lẽ tỏa hương, những đoá hồng kiêu sa thì đã ngậm vành, hàng ngàn nụ lài thanh khiết hương bay ngan ngát, đám dã yên, hoa bướm… thì rực rỡ sắc màu, góc vườn hoa xoan thơm bát ngát. Riêng những đoá quỳnh thì lặng lẽ như muôn đời nay, từng lớp cánh mỏng xếp lớp như những lần lụa là xiêm y. Hoa quỳnh là những lớp xiêm y hay xiêm y xếp laị tạo thành thì cũng chẳng ai dám đoan chắc cả! mùi hương cũng thanh tao, thoát tục lắm.
Dù Mẹ ở tuổi nào đi nữa, ngọn lửa thương yêu trong mắt mẹ dành cho các con vẫn luôn tỏa sáng, không hề lụi tàn. Ngọn lửa đó theo chúng ta suốt cuộc đời, nâng đỡ chúng ta khi vấp ngã, giúp chúng ta thêm sức mạnh trong mọi giông bão của đời sống.. Xin đừng quên cầu nguyện cho những bà Mẹ được an toàn trước Coronavirus. Cũng xin gởi đến bông hồng tươi thắm nhất cho những bà mẹ trẻ đang làm việc ở “tuyến đầu”, không thể ôm hôn con mình mỗi tối.
Mẹ là từ gọi đầu tiên của loài người khi bắt đầu biết nói và cũng có lẽ cho mọi sinh vật trên trái đất, bởi hơn thế nữa mẹ là người đã đưa những sinh linh bé nhỏ đi vào cuộc đời mênh mông sau những tháng ngày ấp ủ trong lòng mình. Vì thế quả thật mẹ là ngôn từ vĩ đại nhất mà mọi sinh vật phải biết ơn và tự hào để có mặt trên cuộc đời này.
Đêm Rằm tháng Tư, chùa Châu Lâm lung linh trong muôn ngàn ngọn nến, hoa toả hương, mùi trầm thoang thoảng… tượng bổn sư ngồi an nhiên tự tại dưới cội bồ đề. Một cảnh tượng khiến nhiều người liên tưởng đến một thời pháp hội ở tịnh xá Kỳ Hoàn. Năm ấy, khi Thế Tôn còn tại thế, tịnh xá Kỳ Hoàn có pháp hội lớn. Vương tôn công tử và bá tánh nô nức cúng dường hương thơm và đèn. Có một bà lão ăn mày vét hết túi chỉ được đồng bạc, bà mua đèn và ít dầu đem đến cúng dường Phật. Khi đêm về khuya, các vị tăng đi tắt đèn, bao nhiêu ngọn đều tắt hết, duy chỉ có một ngọn đèn không sao tắt được, có vị vận thần thông mà cũng không tắt được, càng quạt thì càng sáng hơn. Các vị tăng bèn vào thưa với Phật, Phật bảo "Đó là cây đèn cúng dường của bà lão ăn mày, đó là ngọn tâm đăng, các ông không thể dập tắt, không có ai có thể làm tắt được."
Tôi đến tiển đưa Anh vào buổi chiều hoen nắng. Trời Chicago đang độ vào thu đượm màu vàng úa của lá và mây trời ẩm đục. Gió se lạnh. Giờ này anh đã an vị. Anh bình thản nằm trong quan tài sau bao nhiêu năm chiến đấu cho Tự do Dân chủ. Anh đã đi qua thời khói lửa như một người lính chiến trong màu áo trận. Anh đã bắt đầu thời hòa bình hơn 12 năm trong lao tù cải tạo của Chuyên Chính Vô Sản: từ khám lớn Chí Hòa đến Hoàng Liên Sơn, Bắc Thái, Sơn La, Lý Bá Sơ, Nghệ Tĩnh…Không có vùng đất gian khổ nào của quê hương,của tổ quốc thiếu dấu chân anh. Không có thời điểm nào nguy biến cũng như vinh quang của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà anh không cùng anh em chia sẻ.
Bầu trời đen kịt, từng lằn chớp loé lên chằng chịt rạch nát không gian, những tia chớp xanh lè bén như lưỡi đao truỷ thủ mà laị nóng kinh hồn, hễ phóng đụng vật gì thì vật ấy cháy và nát ra. Sấm đì đùng động đến tận đường địa ngục, sấm bổ tan cả đá, đánh vỡ những gì cản đường của nó. Gió giật từng hồi, thổi tung tất cả những vật trên đường đi, cả đất trời như tận thế. Các vị thiên sợ sệt, khép thân không dám nói lời nào.
Qua khung kính cửa sổ phi cơ, Hạnh thấy những ánh đèn ly ty lùi lại trong bóng đêm. Khoảng không gian giữa những chấm sáng ly ty đó và chiếc Boeing đồ sộ này có lẽ xa lắm; nhưng Hạnh tưởng như nàng thấy rõ những con đường mòn len lõi trong rừng thông, từng làn sóng òa vỡ lao xao trên ghềnh đá và những bệ xi-măng vỡ vụn của một phi trường bỏ hoang. Phi trường đó mang tên Orote Point. Cái tên lạ, vô nghĩa như khoảng thời gian dài vô vị trong căn lều vải, trên những chiếc ghế bố nhà binh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.