Hôm nay,  

Xứ Mình Ngộ Hén

14/07/202016:03:00(Xem: 5320)

Út Cọt tợp ly đế quốc lủi nghe kêu cái ót, mắt lim dim, thóp bụng, phồng ngực lấy hơi ca:” …Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành…”. Thằng Dĩ nhà kế bên lập tức đấu liền:”…lá rơi đắp mộ cuộc tình…”. Thằng Thuận nhà đối diện cũng “Đắp mộ cuộc tình” theo. Hai đứa hăng máu, thằng Dĩ tăng âm một nấc nữa thì thằng Thuận tăng hết cỡ luôn. Hai đứa thi nhau “đắp mộ cuộc tình”, đắp hoài mà vẫn không xong. Bên này rên rỉ róng riết thì bên kia năm nỉ ỉ ôi, khi thì âm tress chói lói, lúc thì âm bass thì thụp muốn bể cả tim. Hai đứa chơi cái giàn loa karaoke kẹo kéo, suốt ngày tra tấn lỗ nhĩ bà con trong con hẻm này. Thằng nào cũng gầm ghè nhau, người ta nói “ Con gà tức nhau vì tiếng gáy” là vậy. Đứa nào cũng từng tuyên bố:

- Tao đâu có tè thằng nào trong cái hẻm này, muốn là tao chìu, chơi là chơi tới bến!

Cô Hồng hàng xóm ngày ngày chịu trận, nhiều buổi muốn ngủ trưa mà cũng hổng yên thân. Lũ tiểu yêu với cái giàn loa to đùng nó hò hát như giặc dậy. Cô Hồng qua nhà thằng Dĩ năn nỉ:

- Con làm ơn mở nho nhỏ chút, hát to quá cô ngủ hổng được.

 Ban đầu nó dạ dạ, vặn âm thanh nhỏ một chút được vài ngày, những ngày sau nữa thì trở laị như cũ. Út Cọt hay thằng Thuận tăng âm là nó cũng tăng cực đaị luôn, nó biết như thế là làm phiền hàng xóm, nhưng nó không tăng âm thì không được, tuị kia khi dễ nó sao? Cô Liên cũng là người chung hẻm, một hôm cô chịu hổng nổi bèn ra cửa chửi:

- Mồ tổ tụi bay, hát hò như cháy nhà, phá làng phá xóm hổnng ai ngủ nghỉ gì được! 

Thằng Thuận hỗn:

- Nhà tui tui hát, mắc mớ gì bà, bà nhiều chuyện! 

Ông Bảy Thịnh ra cửa kéo cô Liên vô:

- Kệ nó đi, đừng nói nữa, nó say ngà ngà rồi, càng nói nó càng hỗn chứ được gì.

Con hẻm 69/35 Trần Văn Thời giữa trưa ngột ngạt như thở hổng nổi, nắng trút lửa xuống đầu, hơi nóng từ nền đường bê tông bốc ngược lên, hơi nóng từ tường vách mái tôn dội xuống… lúc này có vẻ trầm lắng lạ thường. Ông Tư Đào cởi trần, mặc xà lỏn ngồi dưới bóng râm của hiên nhà hóng gió, mấy ông già trong xóm cũng tụ laị đánh cờ, hút thuốc, uống trà. Ông Tư Đào khề khà:

- Tui sanh ra và lớn lên ở con hẻm này, tính sơ sơ đến nay cũng tròm trèm bảy mươi năm rồi. Tui chưa bao giờ thấy tụi trẻ ở đây hỗn như thế, ăn nhậu hát hò ầm ĩ, không ai ngủ nghỉ gì được cả. Cô Hồng, cô Liên nhắc nhở thì tuị nó còn làm dữ hơn, thà rằng hổng nói, càng nói tụi nó càng làm tới.

 Ông Chín Chút đẩy con tốt sang sông rồi nói:

 - Cái nạn karaoke với loa kẹo kéo nó quậy nát phố phường, xóm giềng mấy năm nay. Tui nghe dưới quê tụi nó cũng ầm ĩ làm cho bà con bực mình than trời như bộng. Cái nạn nầy mới đây thôi, thời tui còn trẻ đâu có cái dzụ này!

Ông Ba Bình tống nước pháo xong , cười khục khục trong cổ họng:

 - Sao bà con trong hẻm hổng làm đơn đưa lên phường?

Ông Tư Đào nói:

- Tại anh hổng biết đó thôi! Bà con mấy lần kéo ra phương rồi nhưng đâu cũng vào đó. Hôm tháng trước bà Ba Bụng, bà Hai Hương, bà Bốn Bé… ra phường thưa và nhờ giải quyết cái dzụ Karaoke loa kẹo kéo. Ai dè mấy bà thấy bà chủ tịch đang say sưa với :” … Giờ này anh ở đâu”, đợi một lát thì thấy ông bí thư nhảy vô rên rỉ:”… Anh còn nợ em, công viên ghế đá, anh còn nợ em, dòng xưa bến cũ…”. Chờ hát xong, mấy bà mời thưa trình nổi khổ bị tra tấn lỗ nhĩ. Ông bí thư tỏ vẻ thông cảm:

- Tôi hiểu nỗi khổ của bà con, bà con an tâm về đi, tôi sẽ nhắc nhở và yêu cầu mọi người giảm bớt tiếng ồn

 Hình như tiếng nói của ông bí thư cũng có hiệu nghiệm, những ngày sau đó tiếng karaoke trong con hẻm giảm bớt rất nhiều, tiếc rằng hiệu nghiệm không lâu, chỉ một thời gian ngắn là mọi việc laị y như cũ. Ông Sáu Sự ca cẩm:

- Ra đường thì kẹt xe, dừng ở đèn đỏ thì xa tải húc từ sau lưng, nắng thì hít buị khờ luôn, mưa thì ngập tới háng, còi xe inh ỏi, cướp giật như rươi. Vô trong hẻm thì karaoke ầm ĩ muốn nổ tung cái đầu, vậy mà có tay nhà báo cà chớn viết:” thành phố này là nơi đáng sống nhất”.

 Ông Hai Hội cười móm mén:

 - Nhằm nhò gì anh Sáu, cái tay nhà báo đó còn hiền đấy, bộ anh hổng xem ti vi hả? có thằng cha nào đó làm lớn trên bộ phát biểu:” Thế nước đang lên”. Rồi ông gì đó chức to chà bá lửa luôn, ổng tuyên bố:” Có bao giờ được như thế này chăng?”

Mấy ông già cười tưởng chừng sút cả hàm răng giả. Bàn cờ bên ông Tư Đào cũng có thế cờ giống như bên bàn cờ của ông Chín Chút, ngộ thiệt hén! Ông Tư Đào gõ con tốt cái cộp trên bàn cờ cười sung sướng:

 - Tốt qua sông là thành đại tướng, đừng có mà coi thường à nha! 

Ông Hai Hội chịu thua ván cờ:

- Con tốt lợi haị thật! xe, pháo tranh chuyện lớn mà sơ ý để con tốt lòn sang sông, dú dí vô cung.

Ông Tư Đào chiêu ngụm trà rồi chuyển chuyện.

- Bọn trẻ giờ lạ quá anh hai, hổng giống như hồi tụi mình. Hổng biết mê cái gì mà sẵn sàng xếp hàng cả ngày để mua đôi giày mấy triệu bạc? 

Ông Sáu Sự cười khục khục:

- Nhằm nhò gì anh Tư, tụi nó còn quỳ xuống hôn cái ghế mà cô ca sỹ Hàn Quốc vừa ngồi, tuị nó khóc như cha chết mẹ chết khi chia tay một anh diễn viên Đài Loan, thắng một trận đá banh là “đặt cả châu Á dưới gót giày”, rần rần lên khi cô người mẫu mặc quần lót hiệu này hiệu kia, thậm chí biết cả trên người cô ấy có vết sẹo chỗ kín… Ấy vậy mà bọn Tàu khựa vào ra nước mình, quậy tưng như chỗ không người thì chúng chẳng biết. Biển, đảo nước mình mất chúng chẳng quan tâm, ngư dân bị bắn chết chúng làm lơ…Bọn trẻ thời nay lạ quá anh Tư ơi!

Ông Tư Đào trầm ngâm:

- Thời thế nó zậy, thời thế nó tạo ra con người như thế. Anh Sáu quên câu “ Thời thế tạo anh hùng” rồi sao? thời thế nào thì con người nấy, cây nào thì trái ấy.

Ông Bảy Màu góp lời:

- Sao giờ càng ngày càng nhiều cái chết vô duyên, chết lãng xẹt: Bị rọi đèn pha, đâm chết người; nhìn đểu, đâm chết liền; mời rượu hổng uống, đâm gục tại chỗ; nhậu hổng mời, đâm chở đi nhà thương; nhắc nhở gạt chân chống, đâm ngã ra ra đường; phàn nàn không xếp hàng, đâm thấu tim; nẹt bô, đâm lòi ruột…kể cả ngày cũng hổng hết, đó là những vụ mà báo chí đăng đó, còn những vụ hổng ai biết thì còn nhiều nữa.

Ông Hai Hội phụ họa:

- Hổng biết ở nước ngoài sao chứ xứ mình ngộ hén! Tui thấy nhiều cái chết hay tai nạn lạ lùng hết sức, cứ tưởng như quỡn zậy! Nấu cơm canh sơ ý, để con trẻ phỏng nước sôi; nước rửa cầu tiêu, thuốc chuột đựng trong chai trà xanh, con nít uống lầm; đốt thuốc gần can xăng thế là cháy; đào đường hổng lấp thế là xe sụp hố ga; xe chạy lùi trên cao tốc gây tai nạn, quan toà xử tội thằng đi sau không né thằng đi lùi; chủ nhà đuổi đánh  thằng ăm trộm, quan xử chủ nhà ở tù, tha bổng kẻ trộm; để kết án tử, quan cho mua dao, thớt ở chợ đem về làm tang chứng; quan phạm tội, cách chức cũ cho lên làm cao hơn; học sinh trong trường bị cây ngã đè, trần nhà sập bị thương…ôi thôi ngàn lẻ một kiểu.

Mấy ông già ngao ngán lắc đầu, ông Sáu Sự bực mình:

- Bởi zậy tuị nhà giàu, con quan chức tìm đường du học, di cư hết rồi. Chúng lót ổ nước ngoài, mua nhà, mở tài khoản nhóc luôn. Giờ thì tuị con gái đẹp một chút đi lấy chồng Đài, Hàn, Tàu… con trai thì đi xuất khẩu lao động. Tuị bình dân, tuị nghèo như bọn mình chịu trận thôi, chẳng có đường nào lựa chọn cả! 

Cuộc cờ chưa tàn, bình trà nóng chưa nguội, mấy ly trà đá cũng chưa tan hết, tiếng bàn tán còn xôm tụ lắm. Chợt dòng âm bass bùng lên từ nhà Út Cọt:”… Đêm đông.. lê gót phong trần tha phương, đêm đông thấu tình cô lữ…”. Ông Tư Đào cười như mếu:

- Con bà nó, nắng muốn chảy mỡ mà đêm đông với thu sang mờ heo may!

Những ông bạn già cười chưa dứt thì nhà thằng Thuận đáp ứng Út Cọt ngay:” …Thành phố mười mùa hoa, cây mười mùa thay lá, rộn ràng tiếng chim ca…”. Ông Hai Hội nhăn nhó:

- Chim đâu nữa mà ca? chỉ có mấy thằng say rượu ca. Xứ mình ngộ thiệt mấy ông ơi! 

Tiếng khọt khẹt chỉnh âm từ nhà thằng Dĩ vọng laị, âm tress cứ rú như xé màng nhĩ bà con trong hẻm, giọng nhựa nhựa của gã ngà ngà men rượu rên rỉ:”… Đường thương đau đày ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người…”

Ông Tư Đào chép miệng:

- Nhân gian này đày ải thật thương đau phải không mấy anh? 


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 072020


 

Những chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trên đường Nguyễn Huệ như những giọt máu đông cứng trong hổ phách. Don Washington đứng ở rìa Chợ Tết, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên eo Helen, cảm nhận hơi ấm từ lớp da tổng hợp của vợ mình—98.6 độ F, luôn hoàn hảo, luôn như người thật. Đám đông chen chúc xung quanh họ: những gia đình mặc cả mua cây quất, cành mai, chậu cúc. Trẻ con đuổi nhau giữa các gian hàng hạt sen, mức sấy, bánh kẹo. Xe máy bóp còi luồn qua những khe hở bất khả thi.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn.
Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung? Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ.
Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo. Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ. Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966. Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng. Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.
Vào những năm của thập niên 1960s và 70s, truyện võ hiệp kỳ tình là một phong trào ăn khách nhất của các tờ nhật báo thời bấy giờ. Có khá nhiều tác giả viết võ hiệp lúc đó, nhưng cái tên Kim Dung là sáng chói nhất. Ông là một hiện tượng nổi bật làm say mê hàng triệu độc giả và khán giả từ những trang tiểu thuyết của thế kỷ 20 kéo tiếp đến thế giới phim bộ Hồng Kông thế kỷ 21, không phải chỉ tạiViệt Nam, mà còn nhiếu nước khác ở Á châu.
Con đã nghe rất nhiều lần ở chùa, các thầy đọc: Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…Con đã nhìn thấy ở các chánh điện các chùa, các tượng Quan Thế Âm, phật A Di Đà và Đại Thế Chí Bồ Tát, được đặt cạnh nhau, hợp thành bộ Tây Phương Tam Thánh để dẫn dắt chúng sinh vào thế giới cực lạc tịch tĩnh. Con cũng thấy tượng phật Quan Âm được đặt thờ ở cổng chính các chùa, ở các nơi trang nghiêm để chúng sanh chiêm bái và ngưỡng vọng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn…
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ
Trong thời đại nhân danh mọi thứ trừ sự thật, chữ “trung thực” vừa đắt giá vừa khả nghi – người ta nhân danh đạo lý che đậy quyền lợi, nhân danh hòa bình chuẩn bị chiến tranh, nhân danh “dám nói thẳng” biện minh cho mất nhân cách. “Người Trung Thực Nhất Thế Giới” mượn hai vị sứ giả hành tinh soi ranh giới giữa trung thực và bình phong mưu đồ: không trào lộng, dù tiếng cười khó thảnh thơi; không buộc tội ai, dù bóng ai đó thấp thoáng. Xin giới thiệu đến độc giả Việt Báo khúc văn suy tưởng này, bình thản giọng kể mà day dứt nỗi băn khoăn trước cái giá thế giới phải trả cho việc “dám” nói thực.
Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lại gia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thất lạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọn vào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tăm cá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, người nói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có gia đình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra. Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ xót lại một đứa con nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủ lại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợị được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyền sau. Nhưng chuyến sau không bao giờ có.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.