Hôm nay,  

Hoàng Hôn Đến Sớm

20/02/202211:00:00(Xem: 3716)

Truyện ngắn

sunset-on-snow


Tabi đứng  bên cạnh những dụng cụ thể thao trượt tuyết mà người ta trượt xuống núi tạm nghỉ ngơi đang cắm trên tuyết. Cô nhìn lên phía núi cao, quanh co trên đó nhiều người vẫn còn mải mê với trò chơi trượt tuyết và phía bên trái ngay gần nơi cô đứng, những chuyến nâng lên cao bằng cable, lấy tên là “Town Lift” vẫn đang tiếp nhận khách để đưa họ lên núi, kẻ lên người xuống tưởng như không bao giờ ngừng nghỉ.

 

Tina đã mua bao cả ngày những chuyến “Town Lift”, nhưng Tabi thì không, cô sợ lên cao chóng mặt, cô hoang mang sợ hãi, sợ mình có thể ngã nhào xuống đất bất cứ lúc nào. Tabi sợ chiều cao, đi máy bay ngồi trong khoang an toàn thế mà nhìn qua cửa sổ cô còn cảm thấy hụt hẫng nói gì đến trò chơi ngồi ghế và đưa lên cao qua cả núi, lướt bên cạnh những ngọn cây cao giữa không gian lạnh lẽo của mùa Đông.

 

Tabi theo chị em Tina đến Utah, ở lại nhà người thân của họ tại Salt Lake City. Từ đây mất 30 phút để đến thành phố Park City. Lần đầu tiên trong đời cô bé sinh ra và lớn lên ở thành phố nắng ấm San Jose đến nơi trượt tuyết mùa Đông nổi tiếng như thế này, cô không biết chơi các môn thể thao, chỉ tò mò và thích thú đi theo chị em nhà Tina về xứ núi và thưởng thức phong cảnh.

 

Trước khi lên núi trượt tuyết Tina đã dặn dò cô bạn thân Tabi nếu muốn đứng đây coi bao lâu thì tùy, không thích nữa thì cứ đi bộ xuống phố, miễn là trở lại đây gặp Tina vào lúc hoàng hôn, là thời điểm hầu hết người ta xuống núi, chấm dứt trò chơi ski vì đói, mệt và chiều tàn để thay quần áo ra phố thưởng thức một bữa dinner ngon miệng và ấm cúng.

 

– Nhớ nhé, 5 giờ chiều đấy.

 

Tabi ngạc nhiên hỏi lại bạn:

– Hoàng hôn lúc 5 giờ ư?

 

– Phải, vì mùa Đông nên hoàng hôn đến sớm.

 

Tabi đi bộ xuống phố, bây giờ khỏang 2 giờ trưa, hôm nay tuyết không rơi, coi như một ngày mùa Đông đẹp trời dù trời vẫn không có nắng và gió thì không ngừng lướt qua phố, làm cho người ta mặc đủ áo ấm, quần dài và khăn trùm cổ vẫn cảm thấy hơi lạnh lan man tìm vào thịt da.

 

Từ điểm trượt tuyết đến đường Main cổ kính Tabi đi qua mấy lò sười ngoài trời, lò sưởi đốt bằng gaz, những ngọn lửa vàng bập bùng chao nghiêng theo gió. Xung quanh lò sưởi có ghế ngồi, vài người đang tạm dừng chân ở đó vì lạnh hay vì đã mỏi chân ở phố phường, nhưng có người đến đây ngồi đọc báo, thích tìm trong gió lạnh chút hơi ấm qua ngọn lửa này. Lãng mạn qúa!

 

Đến gần đầu đường Main cô đã ngửi thấy mùi cà phê thơm của Starbucks lan tỏa trong gió như quyến rũ, như gọi mời, khiến bước chân Tabi đã vào tiệm mà lòng cô còn ngỡ ngàng. Trong tiệm đông người, khi Tabi bưng ly cà phê ra chưa biết ngồi vào đâu thì một tiếng nói ngay bên cạnh cô rất nhẹ nhàng:

 

– Cô có thể ngồi đây nếu cô không ngại.

 

Tabi nhìn anh chàng trẻ tuổi đẹp trai bên ly cà phê đang uống dở:

 

– Tôi có làm phiền anh không? Hình như anh đang chờ đợi ai?

 

– Đúng là tôi đang chờ đợi, nhưng không phải ở nơi đây. Mời cô ngồi.

 

Tabi ngồi đối diện anh ta, anh lịch sự giới thiệu trước:

– Tôi là Jerry Todd.

 

– Còn tôi tên Tabi Nguyễn.

 

Jerry tươi cười:

 

– Trời lạnh mà ngồi thưởng thức cà phê nóng thì tuyệt, cô cũng thế, phải không?

 

– Không, tôi không thích uống cà phê. Tôi vào đây chỉ vì mùi thơm của nó và cần một nơi ấm để dừng chân.

 

– Thì ra tôi đã lầm. Nhưng cô đã chán trò trượt tuyết trên núi hơi sớm đấy? Người yêu của tôi vẫn còn biệt tăm trên ấy.

 

Tabi mỉm cười:

 

– Thế thì anh lại lầm lần nữa vì tôi không hề biết trượt tuyết, chỉ đi theo gia đình một người bạn, chị em nó vẫn còn đang trên núi như người yêu của anh đấy.

 

Jerry đùa:

 

– Sao hôm nay tôi xui xẻo đến thế! Nhưng được nói chuyện với cô là một điều thú vị.

 

Anh nếm một thìa cà phê và nhìn cô bằng ánh mắt thân thiện:

 

–  Cô có thích thành phố này không?

 

– Chưa biết, vì chưa ở hết một buổi chiều đầu tiên ở đây. Lát nữa, khi hoàng hôn xuống tôi sẽ trở lại núi để đón bạn tôi.

 

Jerry kêu lên ngạc nhiên:

 

– Tôi cũng thế, người yêu của tôi là một tay trượt ski tuyệt vời, đây là môn thể thao mà cô ấy đam mê nhất, không hiểu sao cô ấy lại yêu tôi, một người không hề thích môn thể thao mùa Đông này. Tôi đến đây vì người yêu, sau khi đi “Town Lift” mấy tiếng đồng hồ liền, mệt mỏi, chóng mặt, tôi giã từ núi để xuống phố một mình và sẽ trở lại đón cô ấy vào lúc hoàng hôn.

 

– Ngẫu nhiên mà tôi và anh có điểm giống nhau, chúng ta cùng chờ đợi hoàng hôn xuống.

 

Jerry nâng ly cà phê của mình:

 

– Nào, tôi và cô cùng chúc nhau cuộc hội ngộ lạ lùng này.

 

Uống xong cà phê Jerry đề nghị:

 

– Cô có thích đi dạo không?

 

– Thích lắm, nhưng ngoài trời đang gió lạnh…

 

– Cô sẽ thấy ấm vì đi dạo sẽ mỏi chân, sẽ làm nóng cơ thể mình. Tabi tin tôi đi.

 

Tabi hứng thú đứng dậy:

 

– Nào chúng ta đi, chỉ nhìn con đường Main cũ kỹ này tôi đã thấy thân quen rồi…

 

Họ bước ra khỏi tiệm cà phê, đi dọc trên hè phố chen chúc người. Bây giờ là giữa mùa Đông, mùa cao điểm du khách từ mọi nơi đổ về, toàn những người ăn mặc đẹp, những kiểu áo khoác, áo da, áo lông, những kiểu mũ, kiểu giày được dịp khoe trước đám đông.

 

Rất nhiều cặp đôi về đây, tìm trong lòng phố cổ này những kỷ niệm xưa, những tình yêu mới…Nhưng có Tabi và Jerry là hai người hoàn toàn xa lạ cũng đang đi bên nhau, Tabi hầu như sát cánh bên anh, vì người đông phố hẹp. Càng đi hè phố càng dẫn lên dốc cao, Tabi không còn thấy lạnh nữa, không khí đông vui, ấm cúng đến không ngờ, thoảng trong gió có cả mùi thơm nhè nhẹ của nước hoa và lotion. Thành phố nhỏ nên những cửa hàng cũng nhỏ nằm bên cạnh nhau như đua chen mời mọc khách thập phương, cửa hàng bán đồ lưu niệm, hàng kem, hàng bánh, hàng quần áo thời trang và nhất là nhiều gallery trưng bày tranh ảnh.

 

Jerry chợt dừng chân ngay giữa đám đông:

 

– Tabi, chúng ta vào đây nhé?

 

Cô ngước nhìn tên cửa tiệm “Chocolate Factory”, ở nơi đây người ta làm các món bánh kẹo chocolate kiểu thô sơ như thời xưa. Ngay trong tiệm có một thùng gỗ đựng chocolate đang được một nhân viên quậy bằng hai tay với chiếc que gỗ to và dài để chế biến, món táo nhúng chocolate, món kẹo vừa được lấy ra, màu chocolate nâu tươi quyến rũ.

 

Người ta ghé vào tiệm rất đông, nhân viên bán hàng phải luôn tay phục vụ, bên ngoài lạnh thế mà có người vẫn mua món kem chocolate và hào hứng mút từng chút kem ngọt ngào qua đầu môi chót lưỡi.

 

Tabi và Jerry mua mỗi người một trái táo nhúng chocolate, như hai đứa trẻ con, họ lại vừa ăn vừa đi dạo trên hè phố và chuyện trò. Khi Tabi dừng chân bên một gallery để ngắm một bức tranh thì lạc mất Jerry, anh đi ngược đi xuôi cho đến khi thấy cô thì ánh mắt anh lấp lánh niềm vui, Jerry trách:

 

– Tabi, tôi cứ tưởng ai bắt cóc cô rồi đấy.

 

Cô cũng trách đùa:

 

– Nhưng anh nhìn đi đâu thế, mà không thấy tôi đã dừng lại ở đây?

 

Jerry dịu dàng:

 

– Thôi, tôi xin lỗi vì đã đi nhanh hơn cô.

 

Hai người băng qua đường để sang hè phố bên kia, để ngắm những cửa hàng khác cho vui mắt. Bây giờ là hè phố ngược chiều nên xuống dốc, họ có thể đi nhanh mà chẳng hiểu sao ai cũng bước từng bước nhỏ như sợ hết con đường. Khi về tới nơi khởi điểm họ quay lại đi tiếp, cứ như thế họ đi lên đi xuống mấy lần trên con đường Main không nhớ nổi.

 

Chiều sắp tàn mà câu chuyện thì chưa hết. Tabi kể cho Jerry cô đang là sinh viên năm thứ hai, còn Jerry đã tốt nghiệp đại học, đi làm và sắp cưới vợ, người vợ tương lai của anh đang ở trên núi kia. Họ có một chuyện tình rất đẹp.

 

Tabi nhìn đồng hồ, cô thảng thốt kêu lên:

 

– Jerry, gần 5 giờ chiều rồi!

 

Jerry cũng bối rối ngạc nhiên:

 

– Sao nhanh thế nhỉ? Khi ngồi một mình trong tiệm cà phê tôi chỉ thấy kim đồng hồ nhúc nhích từng chút một.

 

– Ta chia tay nhé, anh và tôi đều phải đi đón người thân của mình.

 

Jerry khẩn khoản:

 

– Từ đây tới đó mất 10 phút đi bộ, chúng ta còn gần nhau 10 phút nữa.

 

Họ cùng đi về phía núi, nơi những người chơi ski sẽ từ trên núi đổ về. Bỗng dưng giây phút này Tabi thấy hơi lạnh qua người, khi đi đến gần chỗ lò sưởi, Jerry đề nghị:

 

– Ngồi đây vài phút đã Tabi. Tôi cảm thấy lạnh rồi.

 

– Tôi cũng thế, có lẽ vì chiều xuống và vì chúng ta đang đến gần núi tuyết hơn.

 

Jerry đùa:

 

– Và vì chúng ta sắp phải chia tay…

 

Họ ngồi bên nhau, Tabi xòe hai bàn tay gần ngọn lửa, những ngón tay mềm mại mong manh của cô bỗng khao khát được ai đó cầm lấy ấp ủ biết bao. Ánh mắt của Jerry gần quá làm cho má cô càng nóng bừng lên, Tabi sợ hãi nếu như anh nắm lấy tay cô thì không biết sẽ phản ứng ra sao, nên cô đứng dậy và vội vã giục:

 

– Muộn rồi Jerry ơi!

 

– Tôi xin cô, hãy bước chậm lại với tôi được không?

 

Nhưng dù bước chậm thì họ cũng đến nơi, những người về trước đang thu dọn dụng cụ thể thao của họ trên sân tuyết, từ trên cao phía xa người người nối tiếp nhau trượt ski xuống điểm tụ tập cuối cùng và tháo đồ nghề khỏi chân, cởi mũ, cởi kính mắt với gương mặt mệt mỏi nhưng hả hê vui thú.

 

Cô người yêu của Jerry đã về đến, vừa tháo skiboards ra khỏi chân mình là cô ôm chầm lấy anh khi Jerry vừa đến bên cô, vòng tay anh ôm choàng qua vai cô nồng nàn. Họ hôn nhau, nói với nhau điều gì đó, chắc là lời yêu thương và rủ nhau xuống phố ăn tối? Rồi Jerry sẽ đối diện với người yêu trong một nhà hàng ấm cúng, lung linh ánh đèn trong buổi chiều mùa Đông.

 

Giây phút ấy chắc gì anh còn nhớ đến cô? Tabi bỗng dưng chạnh lòng nghĩ thế. Tabi quay đi, vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt của Jerry quay lại dõi theo cô như muốn thốt lên một điều gì nhưng anh không thể và lúc ấy chị em Tina đã đến, họ rối rít kể chuyện nên Tabi không còn thì giờ để ý xem Jerry và người yêu đã mất hút nơi nào trong đám đông người.

 

Sau bữa ăn tối thì chị em Tina và Tabi cùng lên xe trở về thành phố Salt Lake City và ngày mai lại lái xe đến đây chơi Ski tiếp. Hoàng hôn phố núi cao thật đẹp, xe chạy trên con đường highway dường như được xẻ giữa lòng núi, hai bên đều là núi cao tăm tắp nối liền nhau, từ xa mặt trời đang xuống thấp phía bên kia núi, tỏa ánh màu hồng đỏ rực rỡ huy hoàng trên đỉnh núi phủ tuyết trắng trước khi lụi tàn vào bóng tối.

 

Tina lên tiếng:

 

– Hoàng hôn nơi đây đẹp quá, Tabi nhỉ?

 

Tabi thẫn thờ:

 

– Ừ, nhưng hoàng hôn đến sớm quá!

 

– Chắc Tabi mê thành phố nhỏ này rồi nên không muốn hoàng hôn đến sớm để được đi chơi lâu thêm nữa, phải không?

 

Tabi nói điều vừa xảy ra chiều nay mà tưởng như trong quá khứ xa xăm:

 

– Tôi thích nhất con đường Main, tôi đã đi bộ mấy lần qua đó.

 

Tina ngạc nhiên:

 

– Thích đến thế sao! Vậy đợi tới mùa hè đi, hoàng hôn sẽ không đến sớm như mùa Đông, tha hồ cho Tabi dạo phố trên đường Main, một con đường hiền lành và lãng mạn nhất của Park City.

 

– Không, tôi chỉ thích đi trên con đường đó vào mùa Đông. Ngày mai tôi lại theo chị em Tina đến đây nữa.

 

Tabi nói với Tina mà như đang nói với Jerry, đang hò hẹn cùng anh. Bây giờ cô mới nhớ ra là hai người mải nói với nhau đủ thứ, nhưng không ai nhớ để hỏi nhau ngày mai có còn đến đây nữa không?

 

Nhưng ngày mai Tabi vẫn đến, vẫn xuống khu phố cổ, đi trên con đường Main cũ kỹ, dù Jerry không đến đây, dù anh là ánh hoàng hôn đến sớm và đã lụi tàn biến mất sau đỉnh núi chiều nay.

 

– Nguyễn thị Thanh Dương.

 

Đại Tá Hoàng Cơ Lân có tiếng là một cấp chỉ huy trong sạch, thanh liêm và ngay thẳng. Tại Trường Quân Y, Ông giúp cải tổ lại kỷ luật và quân phong của các sinh viên sĩ quan Quân Y hiện dịch, ra chỉ thị các sinh viên phải vào ngủ trong trại, ngoại trừ khi phải trực gác ở bệnh viện, phục hồi duyệt binh và chào cờ VNCH mỗi sáng thứ Hai tại Vũ Đình Trường, những sinh viên hiện dịch bị rớt 1 niên học YK bị cho ra khỏi trường Quân Y. Và có lẽ quan trọng nhất là không còn có chuyện những bác sĩ tốt nghiệp Hiện Dịch hay Trưng Tập thuộc thành phần COCC đã có nhiệm sở của mình trước khi danh sách các đơn vị do Cục Quân Y được phổ biến chính thức tại Trường Quân Y để toàn thể các Quân Y Nha Dược sĩ của toàn khóa chọn cùng một lúc.
Tôi cúp phone, thay vội bộ quần áo, chạy ra ngoài xe mà muốn kêu trời! Trong cái tiệm thuốc Shoppers Drug Mart này, ngoài nhóm nhân viên ở quầy bên ngoài bán Grocery và nhóm bán mỹ phẩm, thì trong quầy pharmacy, ngoài các dược sĩ là nhóm “assistant” (Dược tá) do tôi …cầm đầu vì tôi lớn tuổi nhất và kinh nghiệm làm việc lâu nhất, nên được đám Dược tá gọi là … “chị Đại” chớ thực ra tôi đâu có chức quyền gì, vì mỗi “ca” làm có một “boss” đó là người Dược Sĩ của ca làm đó . Vậy mà hễ có chuyện gì lớn, nhỏ, từ chuyện giải quyết khiếu nại của khách hàng, những khúc mắc giữa các groups trong tiệm, cho đến chuyện cá nhân lặt vặt, cứ không giải quyết được là chúng lại réo tên tôi.
Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. Chỉ có anh là đang cố giương mắt nhìn khoảng không gian nhỏ xíu bên ngoài cửa sổ mà hai người ngồi bên cạnh đã án ngữ gần hết. Anh muốn nhìn một mảnh của quê hương lần cuối, như thể đó là hình ảnh của em, hình ảnh vừa tan biến cách đây mười mấy phút, khi anh quay lưng đi, lẫn vào dòng hành khách nối đuôi nhau bước vào khoang máy bay.
Cơn bão tuyết đã qua hơn tuần rồi mà hai bên đường và trong các vườn cây tuyết vẫn chưa tan vì còn lạnh quá, ngày nào cũng dưới zero độ. Nhưng nhờ vậy mà những bao rác tiếp tục chồng lên nhau trên các đống tuyết cao ngất ngưởng tới thắt lưng bên đường, chờ xe đến mang đi, không có mùi hôi. Đường sá đã khó đi quanh những công trình xây dựng không ngưng nghỉ nay lại có thêm những rào cản mới, cấm người bộ hành đến gần những toà cao ốc để tránh những mảng tuyết đã bắt đầu đóng thành băng đang rơi xuống
Em nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi. Chúng tôi cùng chào đời vào tháng Ba, cách nhau hai ngày. Hồi nhỏ, chúng tôi trông sàn sàn nhau. Mạ chúng tôi thường may sắm cho hai đứa cùng lúc, từa tựa nhau. Tôi được bộ đồ có hình trái lê, em được hình trái táo. Nhưng em cũng có những ý thích riêng của mình. Mạ dẫn hai đứa ra hàng giày dép. Tôi chọn đôi dép màu ngà, không nổi, không chìm. Em chọn đôi dép quai màu hồng tươi chói chang, nổi bật trên bàn chân ham chạy nhảy, da dang nắng, đen thùi lui.
Tôi không biết bên kia với nó là gì. Không biết nó biết không. Có thể không có khái niệm bên kia trong người nó. Chỉ có mùi nước, mùi cỏ ướt, mùi của nơi da nó sẽ được thở đầy hơn. Cơ thể nó biết phải đi về hướng đó mà không cần hỏi tại sao, không cần biết có gì chờ, không cần tính xem đáng hay không đáng.
Có những tình cảm không cần nói thành lời mà vẫn hiện hữu rất rõ trong tim. Có những tình yêu lặng lẽ, rất âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Tôi yêu em như thế, yêu theo cách lặng lẽ nhất mà một người có thể yêu; có lẽ và sẽ chẳng bao giờ em biết được những gì tôi giữ trong lòng. Huy đến trong đời tôi như một làn gió mát giữa trưa hè, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến tôi xao động đến tận tâm đáy tâm hồn. Em có nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như mặt nước hồ thu, và giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng chuông khẽ vang trong buổi chiều tĩnh lặng. Mỗi lần nhìn em lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ, mái tóc nhẹ bay, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yêu thương ngập tràn.
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
Tết năm nay, năm 2026 là Tết Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong tâm thức người Việt, mùa Xuân luôn là khởi đầu của những hy vọng. Ngày xưa dân gian tin rằng năm Bính Ngọ là năm của ngựa lửa — chạy nhanh, tính nóng, khó ghìm cương. Vì thế ai sinh năm này thì lanh lợi, thẳng như ruột ngựa, làm gì cũng nhanh như gió, nói trước nghĩ sau.
Ông bà mình có câu “Thấy 30 chưa phải là Tết” với nghĩa bóng, rằng sự gì chưa nắm trong tay là chưa vội mừng, chưa chắc ăn. Nhưng với nghĩa đen, theo tôi, thì không hẳn thế, vì Ba Mươi mới chính là Tết, thậm chí còn…vui hơn Tết, nên mới có lời thơ “Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi” đấy thôi! Ngày Ba Mươi, sau một tuần bận rộn dọn dẹp kể từ ngày 23 Ông Táo, là ngày cuối cùng gấp rút cho mọi công việc để đón năm mới. Cứ khoảng 6-7 giờ tối, sau khi nhà cửa yên ổn sạch sẽ, chỉ còn dưới bếp bà chị Hai vẫn âm ỉ vài món ăn cho đêm Giao Thừa và sáng Mồng Một, các thành viên khác trong gia đình cũng bận bịu với những chuyện riêng của mình, thì tôi và nhỏ bạn thân có thói quen rủ nhau chạy xe lên chợ Xóm Mới mua bánh gai nóng hổi mới ra lò, mang về bày biện thêm cho mâm thức ăn ngày Tết.
Từ hồi tiền sử con người sống có lúc cũng yên lành, sau đó dần dần cũng tranh giành quyền lợi vật chất và ảnh hưởng quyền lợi hơn thua với nhau nên dần dần càng về sau, họ không ở yên bên nhau nữa… mà sanh ra chống chọi nhau, chống đối hơn thua để sống… mạnh được yếu thua. Ngoài việc chống đối với nhau, còn phải chống đối với thú dữ… với thiên nhiên, từ đó cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng, mệt mỏi… mệt mỏi quá thì mơ tưởng và mong ước hòa bình.
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.