Hôm nay,  

Vòng Hạnh Phúc và Lòng Tri Ân

11/21/202308:18:00(View: 3300)

blankblank


Nhà Giáo, cũng là Nhà Văn Doãn Quốc Sĩ, người đứng trên bục giảng các trường Trung học hơn 12 năm; cầm phấn ở các giảng đường Đại học từ cuối thập niên 60 của thế kỷ 20 đến tháng tư năm 1975) đã viết: "Nghề giáo không được cái gì cả, chỉ được hai điều, thứ nhất là tình thầy trò, thứ nhì là tình đồng nghiệp.” Một lần khác, từ giảng đường của trường Đại học Sư phạm Sài gòn, trong bối cảnh của mùa hè đỏ lửa 1972, ông đã nói với học trò của mình , các nhà giáo tương lai: “Trên tấm bảng đen khốn khó, người ta đã cố vẽ lên những vòng hạnh phúc, Vòng hạnh phúc của nước Việt Nam nằm trong tay các anh chị.”
    Trên tấm bảng đen của trường Trung học Ngô Quyền Biên Hòa, lớp chúng tôi  được học với một số Thầy Cô là cựu học sinh Ngô Quyền (Thầy Huỳnh Quan Phận NQK5, Cô Hà Thị Nhung NQK5, Cô Liêng Tuấn Tài NQK5, Cô Phạm Thi Hạnh NQK6, Thầy Diệp Cẩm Thu NQK7). Còn nhỏ, chúng tôi chưa hiểu được hết  tình hình đất nước, cũng chưa được đọc, hay nghe lời khuyên của Giáo Sư/ Nhà Văn Doãn Quốc Sĩ , nhưng chúng tôi cảm nhận được những "vòng tròn hạnh phúc" các Thầy Cô đã vẽ lên bảng đen (có một chút khốn khó trong bối cảnh chiến tranh). Nếu đó là giờ Hình học thì "vòng tròn hạnh phúc"  thấy được cả nghĩa đen, và nghĩa bóng.
    Có những hôm đi học, chúng tôi kể cho nhau nghe "kinh nghiệm" xuống hầm bao cát của mình khi phi trường Biên Hòa bị quân đội miền Bắc pháo kích. Đó là chuyện không lạ trong thời kỳ chiến tranh, nên chúng tôi vẫn nuôi ước vọng lớn lên sẽ làm được nhiều điều cho các thế hệ sau như một khẩu hiệu được thấy ở thư viện của trường "Ngày nay học tập, ngày mai giúp đời"; để các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ bị “ánh hỏa châu soi sáng đêm đen” như chúng tôi đã trải qua.
   Đáng tiếc vì vận nước, "vòng tròn hạnh phúc" chỉ mới hình thành trong tâm tưởng. Ước vọng của chúng tôi vẫn còn là nụ, chưa kịp đơm bông; chưa đến thời điểm áp dụng vào cuộc đời thì cơn lốc 1975 cuốn Thầy trò chúng tôi ra biển lớn, lưu lạc quê người.
    "Vòng tròn hạnh phúc" chưa bao giờ đầy đủ, nhưng nhiều mảnh nhỏ đã được chúng tôi vẽ lại từ những lời giảng của Thầy Cô.
blank
 
Mãi về sau sau này, hơn nửa đời người, chúng tôi nhận ra trên đời này không có ai thương mình vô điều kiện như Cha Mẹ, không có ai dạy mình vô điều kiện như Thầy Cô. Vì vậy, xin kính cảm ơn Cha Mẹ, Thầy Cô (những ân nhân lớn nhất của đời người) và cũng xin gửi vào hư không lời tạ ơn chân thành đến các bậc sinh thành và quý Thầy Cô đã khuất bóng. 
 
blankblank

Mỗi năm một lần, vào mùa lễ Tạ ơn ở Mỹ, trước buổi tiệc Thanksgiving chúng tôi vẫn thầm cảm ơn cha mẹ, Thầy Cô , những người đã hy sinh một phần đời để chúng tôi có được ngày hôm nay.
    Cũng xin cảm ơn các chs NQ đã nằm xuống hay đã chịu nhiều thiệt thòi để chúng tôi có được những ngày bình an, hạnh phúc. Cuối cùng xin thắp nén hương lòng đặc biệt tưởng nhớ quý Thầy đã bỏ cuộc đời trong năm 2023: Thầy Cù An Hưng, Thầy Nguyễn Kim Linh, Thầy Trần Văn Lộc, Thầy Phan Phát Tân. Công ơn sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ, công ơn giáo huấn của quý Thầy Cô vẫn mãi mãi có một vị trí trang trọng nhất trong tâm hồn.
 

-- Nguyễn Trần Diệu Hương

(20/11/2023)

 

Năm nào cũng vậy, không khí mùa Giáng sinh đến sớm nhất với mọi người là qua nhạc Noel. Ngoài đường phố, các nơi còn chưa trang trí, làm đẹp bên trong, bên ngoài thì nhiều quán cà phê, siêu thị, trung tâm thương mại… đã bắt đầu rộn ràng phát dòng nhạc vui tươi ấy.
Nói rõ, tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một “nhà gõ”. Tôi chỉ gõ laptop mà thôi. Tôi gõ chùa, không vì tiền (gõ chùa) nhưng gõ cho vui, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để tự mình giải khuây, để khỏi nghĩ quẩn, để khỏi bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống, v.v...
Tôi gọi cha tôi là cha. Không là bố, là ba, là tía, là thầy, hay là cậu. Tôi gọi mẹ tôi là mẹ, không là má, là mạ, là măng, hay là u. Tôi “quê một cục” vì tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê khô cằn. Sau này tôi thấy từ “cha” sao thân thương quá, vừa nhẹ nhàng vừa âu yếm, vừa thật thà lại vừa thiết tha.
Tôi từng bị ám ảnh không biết sau khi mình chết đi thì mọi việc sẽ như thế nào. Và thế là vào một đêm, tôi quyết định giả chết.
Khi em đưa cái Thẻ Kiểm Tra, mình chưa đọc tên đã biết ngay là em. Nhưng mình cứ làm tỉnh ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa. Em thì tình thiệt không biết mình. Nhớ hồi nhỏ hai đứa cũng quyến luyến nhau, dầu chưa tới mười tuổi.
Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt.
Tiếng cười của bọn con trai ngoài hành lang rộ lên, hưởng ứng những lời bàn tán, trêu chọc, cố tình cho lọt vào phòng học.
Mừng Lễ Chúa Sinh Ra Đời (Christmas) là một biến cố trọng đại nhất hàng năm và mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, đối với tất cả những người quốc gia trên thế giới theo Kitô Giáo hay theo Đạo Tin Lành
"Đảo Hoang" là một chương trong Bướm Vàng/Butterfly Yellow của nhà văn Mỹ gốc Việt Lại Thanh Hà, từng đoạt giải thưởng National Book và giải Newbery-Danh dự, thể loại Thiếu niên, với tác phẩm thơ xuôi Inside Out & Back Again / Trong Ra Ngoài & Ngược Trở Lại - mới đây đã được nhà xuất bản HarperCollins xuất bản một cuốn tiểu thuyết mới nhan đề Butterfly Yellow / Bướm Vàng (284 trang, giá bán $17.99) và đã được giới phê bình văn học của tờ nhật báo New York Times gọi đây là một tác phẩm "đẹp nhức nhối." (Searingly beautiful.)
Saigon 1958, Duy Thanh là người cùng bạn hữu khai sinh ra tạp chí Sáng Tạo. Chàng hoạ sĩ bắc kỳ di cư kết hôn với tiểu thư nam kỳ Trúc Liên, người đẹp nổi tiếng của phòng tranh Alliance Francaise thời ấy.
Có những tấm ảnh không chỉ làm thay đổi số phận của một con người, mà còn góp phần làm thay đổi cả một giai đoạn lịch sử. Hai tấm ảnh nổi tiếng trong chiến tranh Việt Nam đã là điều đó, tấm tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt cộng Bảy Lốp, và tấm cô bé gái bị cháy vì bom napalm Phan Thị Kim Phúc, chẳng hạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.