Hôm nay,  

Một cuộc tình mụ mị

12/07/202520:02:00(Xem: 3262)
DTChinh_5
Tranh Đinh Trường Chinh.

Sáu tuần. Nàng đã đi ra khỏi mụ mị từ trong mối tình hiện tại của mình. Cô bạn gái hỏi "Tỉnh chưa?". Tỉnh rồi, nhưng tỉnh không có nghĩa không yêu anh ấy nữa, chỉ là không còn mụ mị mê muội nữa thôi.

Nàng yêu anh tính theo tuần. Trừ hai tuần đầu tiên thì sau đó mỗi tuần đi xuống một nấc. Đi xuống là thời lượng và tần suất liên lạc với nhau giảm xuống. Nhưng trái tim hình như cũng lún xuống một bậc theo mỗi tuần. Nếu trong những tuần đầu nàng còn chênh vênh trên bờ vực yêu-không yêu, quen-không quen, ngỡ ngàng, ngạc nhiên, mụ mị và không-mụ-mị và nghĩ là mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu rằng là nàng sẽ quên anh trong một nốt nhạc hoặc ngược lại rằng là chẳng có gì chung thì lấy gì mà nói chuyện với nhau rằng là cách nhau 13,713km dù là anh thích nói 12,000km và nàng nói theo anh mà không sửa lại dù nàng là một cô gái rất ưa sự chính xác trong những con số. Khi cuộc tình này được 7 ngày, quá nhiều sóng gió làm nàng cảm thấy không biết nó có sống được đến ngày thứ 10 hay không. Sau khi qua ngày thứ 10 thì nàng nghĩ có được 1 tháng chăng. Sau khi qua mốc một tháng, tự nhiên nàng cảm thấy an lòng. Vì cuộc tình này đã là một cuộc tình dài hạn, chí ít là nó đã … đầy tháng. Đầy tháng rồi chẳng mấy chốc sẽ tới thôi nôi. Nàng biết nói câu đó ra anh sẽ cười, vì hơn ai hết anh chỉ tin vào hôm nay và vô thường ngày mai có thể thay đổi ngay lập tức, nên tính xa chi cho mệt, như anh nói ‘anh nhắn tin vui thì anh tiếp tục’. Còn nàng sao cứ hay nghĩ lung tung.

Mối quan hệ này, không biết trời xui đất khiến ở đâu ra. Nàng gặp anh qua một người bạn, à, hai người bạn. Là lần đầu gặp mặt hai người bạn đó, dù họ đã biết nhau trên thế giới online lâu rồi. Anh là bạn của họ, và tình cờ đến buổi họp mặt đó mà thôi. Nàng có mê trai không nhỉ, nếu như bảo rằng nhìn qua thì thấy anh khá điển trai. Nhưng nhìn một cái thôi, rồi nàng lại cắm cúi xuống đĩa cơm trứng chiên của đứa con gái và cố gắng mềm mỏng với cô nàng mười hai tuổi cực kỳ kén ăn và đang-khó-chịu-vì-đau-ngón-chân. À mà không, nếu để kể ra đầu dây mối nhợ thì nó là từ những buổi trưa không máy lạnh nàng ngồi cau có ở L., quê nàng. Khi mà một chị bạn gọi điện “Em có đi dự gặp mặt nhóm QV không?” và đầu nàng căng như dây đàn giữa cái nắng gay gắt tháng bảy để quyết định lịch trình kế tiếp của gia đình nàng trên mảnh đất hình chữ S mà hai năm mới đặt chân đến một lần này. Nàng muốn đi Ninh Bình, đúng, nàng muốn đi mảnh đất cố đô đó, nhưng nếu đi họp mặt QV nàng sẽ không đủ thời gian. Mà nàng đã lỡ họp mặt QV mấy lần, từ hai năm trước rồi. Nàng rất quý chị bạn ấy và chị ấy cũng quý nàng. Cuối cùng, sau một buổi chiều nắng nóng rát da và những cáu gắt không-đáng-có và không-nên-có với cô bé mười hai tuổi muốn mua tất cả mỹ phẩm trên đời, nàng mệt nhoài buông ra quyết định, sẽ cắt ngắn chuyến đi, không đi Ninh Bình nữa và sẽ về dự ra mắt QV. Một khoảng thời gian sau, nàng đã tự biết ơn bản thân về quyết định này.

Dường như có một định mệnh ngầm nào đó đã dắt dây cho mối tình này. Lần nào gặp anh nàng cũng miễn cưỡng. Lần đầu thì nàng miễn cưỡng đi bán mấy quyển sách của mình, mà anh tình cờ cũng được tặng một quyển. Gieo duyên. Không phải nàng gieo duyên, là chị bạn họa sĩ của nàng, người nàng gặp lần đầu tiên ở buổi họp mặt QV, mua sách để tặng cho anh. Rồi anh muốn chụp một tấm ảnh với nàng. Ừ thì chụp hình, độc giả chụp hình với tác giả là chuyện bình thường. Không nghĩ gì cả. Anh có ngỏ lời mời nàng đến nhà uống trà, nhưng nàng đã quá mệt mỏi với những cuộc gặp mặt đầy người mới lạ nên lập tức thoái thác ‘em bận quá, để em thu xếp thời gian’. Tất cả những lời hẹn kiểu đó thường đi vào hư vô xa thăm thẳm chẳng bao giờ thành hiện thực. Buổi chiều hôm đó nàng đưa con bé vào bệnh viện cắt móng chân quặm đã sưng đau chảy mủ gần 3 tuần, sau đó về đến nhà kiệt lực ngủ mê mệt hai giờ đồng hồ và vất tất cả những gì xảy ra trong buổi sáng qua sau đầu.

Nhưng hạt duyên đã gieo xuống nó không nằm yên. Cũng như trong bộ phim “Inception”, một ý nghĩ được gieo xuống như một hạt cây sẽ mọc rễ nảy mầm từ từ vươn cành đâm tược rồi ươm hoa kết trái. Từ quyển sách của nàng, từ buổi ra mắt sách, rồi vì một vài bình luận hớn hở vui vẻ trong bầu không khí phấn khởi ngập tràn, mà nàng lại tiếp tục miễn cưỡng đi lên nhà anh để uống trà và quay phim. Hai ngày trước đó, nàng vừa trở về từ một chuyến du lịch ngắn và mất gần 3 giờ đồng hồ mới vào được căn chung cư thuê vì bị bảo vệ ngăn trở vì một quy định tréo ngoe là không cho thuê ngắn hạn airbnb mà nàng lại thuê đúng căn chung cư trong tòa nhà có quy định ngặt nghèo nhất, luật như thế nghe như là do có một người phụ nữ Singapore đã thuê nhà và đã chết khô trong căn hộ cô đã thuê. Nghe giống chuyện hoang đường, nhưng đâu đó trong thành phố này và những thành phố khác, vẫn có những người chết khô như thế. Và cái chết khô của người phụ nữ xa lạ đó đã làm cho nàng kẹt lại ở đây, cố gắng hết sức nhã nhặn chịu đựng và cuối cùng thổ huyết khi đã lên đến nhà trong một cuộc-bùng-nổ-cuối-cùng. Nàng chắc chắn mình không cắn nhầm môi, nhưng có cắn phải má trong không, hay là thổ huyết từ gan nàng không biết. Nhỏ bạn nàng an ủi, thường là sẽ có chuyện tốt xảy ra sau khi có chịu đựng đổ máu. Nàng lầm bầm, chuyện tốt gì không biết, chỉ biết là ngày hôm sau nàng lập tức dọn đi khỏi căn chung cư rộng rãi thoải mái kia chuyển vào một căn phòng hai-mươi-bốn mét vuông ở một khách sạn khá cũ mà nàng làm sao biết được khi chỉ chọn trên apps booking và chưa bao giờ ghé qua. Chỉ đồ đạc của ba người gia đình nàng đã chật cứng. Có hơi hối hận, nhưng sự khó chịu và hành vi của bọn bảo vệ và quản lý chung cư ở đó đã không cho nàng có chọn lựa khác. Ngủ một đêm trong khách sạn, sáng tinh mơ hôm sau  nàng đi gặp một người bạn để trả ơn, ăn sáng xong nàng đón taxi qua nhà anh.

Lại cũng không biết vì điều gì mà sau gần mười hai tiếng ở nhà anh nàng cảm thấy thích anh. Trí nhớ nàng không tốt, nàng chỉ nhớ anh nhanh lẹ chân sáo quay clip cho người bạn anh, mà cũng là người bạn nghệ sĩ đã giới thiệu anh với nàng. Rồi nhanh lẹ đi chợ mua thức ăn. Và ngỡ ngàng trước lòng tốt anh dành cho anh bạn nghệ sĩ của nàng, họ mới quen nhau khoảng 4 tháng mà nàng cứ tưởng là bạn chí cốt từ nhỏ. Hình như có nhiêu đó thôi. Uống trà. Đàn piano, hát. Quay clip. Chụp ảnh. Phòng trà ở văn phòng. Phòng trà ở nhà. Bữa nhậu tối. Đàn ghita, hát. Quay clip. Những cuộc chuyện trò bên chén rượu. Nhà anh rất nhiều bình rượu ngâm sâm. Xe vespa cổ. Nàng còn chưa kịp thăm sân thượng nhà anh, mà anh nói là nàng sẽ hối hận, nhưng lúc nào ấy nhỉ, nàng đâu có nhớ câu nói đó của anh. Ngày xưa nàng cũng thuộc dạng trí nhớ siêu việt như cái máy thu âm thu hình thu lại tất cả mọi thứ và giữ trong đầu nhưng bây giờ cái máy ấy đã mòn vẹt khi chạy khi không, nàng nhớ một số thứ và quên đi rất nhiều thứ bất kể thứ đó là quan trọng hay không quan trọng. Sau này anh hay nhắc lại một số điều là anh đã nói với em trong buổi gặp mặt ở nhà anh, anh đã nói với em trong câu chuyện ngày thứ tư đó, nhưng nàng vất vả lục lọi trí nhớ mà không có gì tồn tại cả. Ngay cả chuyện tình của nàng nàng cũng đang phải vất vả viết ra trên giấy, trong nhật ký, trong những bài thơ để không quên đi tất cả mọi chuyện chỉ sau vài tuần nữa. Mà có thật là nàng sẽ quên sau vài tuần nữa không? Anh nói trí nhớ anh như một cái bao, dung chứa tất cả mọi thứ khi cần thì thì nó sẽ trồi lên. Nàng bảo à vậy là giống như cái túi Doraemon cứ khoắng tay vào một cái thì sẽ tìm được cái mình cần. Cái túi của nàng đã rách mấy góc và từng mảng ký ức rơi ra theo từng bước chân hay cú dằn xốc của xe hơi, của máy bay để cuối cùng nàng chẳng còn giữ gì lại cả, họa chăng là những bài thơ, bài văn, những trang nhật ký của nàng. Nhiều năm trước đây, nàng đã tập quên, để quên hết những chuyện không vui trong quá khứ. Vất vả đến kỳ công xé từng góc cái túi Doraemon đó, cuối cùng xé nhiều góc quá, miếng to miếng nhỏ ký ức lần lượt chui qua. COVID và vắc xin COVID có giúp nàng làm thủng thêm cái túi không, hình như có, nàng cũng không biết nữa.

Sau buổi gặp mặt ở nhà anh, nàng nhắn tin cảm ơn. Vậy thôi. Nàng biết mình có ý thích thích anh chàng này, nhưng mình cũng sắp đi khỏi thành phố này rồi và chắc cũng sẽ quên anh như bao nhiêu ký ức về thành phố này. Nhưng trưa hôm đó anh nhắn tin. Và nàng lập tức rơi vào một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bị cuốn vào cơn mụ mị không lối thoát. Không ngờ mình chết nhanh đến vậy, nàng mấp máy và buông tay.

Nàng vô phương chống đỡ anh, và nàng biết, nếu anh làm gì thì nàng sẽ làm theo, riu ríu, nghe lệnh, phục tùng. Không biết tại sao. Nàng cũng là người phụ nữ thông minh cực kỳ cá tính và khi nàng còn trẻ thì rắn như sắt nguội. Có một người đàn ông đã bảo “Tinh thần của cô làm bằng thép”, nàng lẩm nhẩm, khi hai mươi tuổi ta là thép, khi ba mươi tuổi ta là gỗ, và khi bốn mươi tuổi, ta đã là bùn nhão thật rồi. Nàng nói “em thật thưởng thức thời gian mụ mị với anh, vì lâu lắm rồi không được yêu mụ mị như vậy”. Anh cười “thấy tội nghiệp quá, anh còn muốn cho mụ mị thêm mấy ngày. Mà giờ tỉnh rồi à?”. Nàng tỉnh, và lại không tỉnh. Tỉnh và lại không tỉnh. Anh và nàng ngược giờ nhau, bình minh anh và hoàng hôn em. Nàng tỉnh táo khi anh ngủ, và bất cứ  khi nào trò chuyện với anh, nàng nhìn thấy rõ mình mụ mị dần dần. Sức hút từ anh là không thể cưỡng nổi. Từ trái tim đến trái tim. Vì cái gì? Không biết. Họ chẳng có gì chung. Địa lý cách xa. Không cùng quê. Hai công việc khác nhau. Sở thích khác nhau gần 100%. Không bạn bè chung. Sợi dây giới thiệu họ biết nhau là chị bạn họa sĩ và anh bạn nghệ sĩ kia. Nàng bảo cô bạn là “Thẩn Eros có 3 mũi tên, bắn cái là trúng ngay hồng tâm, mũi tên này chẻ đôi mũi tên trước, không trượt phát nào, không có abc 123 xyz, chỉ có chết ngay lập tức mà thôi.” Cô bạn nàng cười “Tình yêu sét đánh. Cứ để đó xem thử một tháng sau có tỉnh không nhé!”

Mà nàng thật sự tỉnh chưa? Họ đã dần quen thuộc nhau và bước qua giai đoạn khám phá mới mẻ ban đầu. Họ đã quen thuộc với những logic của nhau và biết đa phần tính cách nhau. Nhưng họ cũng đã tạo lập được một thói quen chat với nhau, khi ngắn khi dài, khi thưa khi nhặt nhưng hình như chưa bao giờ quá 24 giờ mà không có liên lạc với nhau. Khi mới biết nhau, có những ngày anh cuốn nàng đi theo anh 7 giờ đồng hồ, và nàng mệt lả rũ rượi nhưng mê đắm vẫn lết thết đi theo trong một giấc mụ mị dài. Nàng chưa bao giờ yêu chàng trai nào nhanh đến vậy. Về tốc độ là vô địch. Ngay cả chồng nàng, người đã cầu hôn nàng sau ba ngày gặp mặt, vẫn là chậm hơn về tốc độ, vì nàng và anh xã đã có thời gian biết nhau và chat rả rích với nhau gần 4 tháng trước khi gặp nhau. Ở đây, là tình yêu tính theo ngày. Là hiểu biết và chia sẻ tính theo ngày. Chưa có người đàn ông nào hiểu nàng nhanh đến vậy. Và điều tiết mối quan hệ theo nàng nhanh đến vậy. Nàng luôn luôn ngạc nhiên nhận ra sau mỗi buổi mê muội chat với anh là anh vừa tiến gần thêm mấy bước đến tâm hồn nàng vừa giải mã những nghi kỵ mắc mứu mà nàng đang giữ trong lòng.

Họ chưa ‘làm gì nhau’, theo từ ngữ của nàng. Không hiểu tại sao lại vậy. Nhưng có lẽ như vậy tốt hơn cho tất cả, anh nói. Có tốt hơn không nàng cũng không biết. Anh nói, khi nàng về nước mọi sự sẽ từ từ nhạt đi, tình cảm sẽ biến mất. Phải, nàng nhìn thấy mối quan hệ mỗi tuần mỗi đi xuống một nấc, nhưng nó có nhạt đi và biến mất không nàng không biết. Nàng là người tình đỏng đảnh, và luôn luôn giữ tâm thế người sẵn sàng ra đi trong tất cả những cuộc tình khác, kể cả cuộc tình với chồng, bây giờ lại là người quyết tâm ngồi lại để giữ. Vì sao? Vì anh đã giành vai đó của nàng rồi. Sao mình lại chết mê chết mệt đến vậy nhỉ?

Bạn nàng đã bảo rằng “Mỗi giai đoạn mụ mị là vũ trụ muốn cho mình mụ mị”. Đúng, đâu dễ để yêu mụ mị một ai đó. Đã hơn năm năm rồi nàng mới có cảm giác mình được yêu lại, được sống trong hồi hộp, và lần đầu tiên mụ mị đến mất kiểm soát như thế này. Có phải những cô gái nhẹ dạ tin vào đàn ông có cái kết đắng này nọ cũng bị mụ mị như mình không nhỉ, đôi khi nàng thầm nghĩ. Anh luôn bảo em may mắn vì gặp anh, anh không lợi dụng em, anh không lợi dụng hay làm khổ người phụ nữ nào cả. Nàng gật gù. Đúng, em may, vì em đã a thần phù lao vào thích anh bất kể chết, và may vì anh là người tốt. Không, anh không hẳn là người tốt, anh chỉ là người không xấu thôi, anh nói. Nàng lẩm bẩm. Anh là người tốt với em, chỉ cần vậy là được. Anh nhiều kinh nghiệm sống nhưng không nhiều kinh nghiệm tình trường, còn em thì chắc dạn dày lắm, anh nói. Nàng cười, em nhiều kinh nghiệm mà em mụ mị như này đây, mà em thật lòng là rất thích được mụ mị kiểu này. Em rất thích năng lượng anh. Có lẽ sức hút giữa hai chúng ta đến từ việc nguồn năng lượng mệt mỏi xáo trộn bệnh hoạn của em rất cần năng lượng mạnh mẽ lành sạch và có tính chữa lành của anh. Bài học của vũ trụ dành cho em là em phải cố gắng để sắp xếp tái tạo thanh lọc năng lượng và sống tích cực hơn, ít sóng gió hơn. Còn bài học cho anh tiếp tục là một bài học chữa lành, ca sau nặng hơn ca trước. Và trường hợp chữa lành này còn có luôn cám dỗ mà anh phải vượt qua. Nếu anh vượt qua được, có lẽ anh sẽ là hành giả. Anh cười cười, hành giả ở đâu ra vậy cô nương.

Nàng suy nghĩ, mà không được, nếu nói như vậy, có nghĩa là khi nào nàng lành lặn thêm một chút thì sẽ mất anh à? Không được. Chẳng biết từ đâu bên trong nàng luôn có mong muốn khao khát giữ anh, trong khi anh luôn bảo “nếu em muốn ngừng thì em cứ ngừng, anh không sao đâu, anh luôn mong cho em được an lành, vui vẻ, hạnh phúc, chuyện gì tốt cho em thì em làm”. Chuyện tốt cho em là em nên bám víu anh, không vì bất cứ lý do gì, có lẽ chỉ vì năng lượng em cần năng lượng anh. Như vậy, cuối cùng thì, nàng thở dài, mình đã thật sự hết mụ mị hay chưa.

Zalo vừa có tiếng báo tin nhắn, anh đã thức dậy, tập thể dục, ăn sáng và đi cà phê, và nhắn tin cho nàng. Qua cửa sổ nàng chỉ nhìn thấy mịt mùng bóng đêm. Mụ mị.

– Trần Hạ Vi

 

Biết bao nhiêu bài viết về Mẹ, công ơn sinh thành, hy sinh của người Mẹ vào ngày lễ Mẹ, nhưng hôm nay là ngày Father’s Day, ngày của CHA, tôi tìm mãi chỉ được một vài bài đếm trên đầu ngón tay thôi. Tại sao vậy?
Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh. Nhưng cái ngày tựu trường này thật quá khác. Người ta nhìn nhau không dám cười, không dám chào hỏi. Sự e dè này, dường như mỗi người đã được tập luyện qua một năm. Một năm “học chính trị” trong cái gọi là hội trường mà tiền thân là cái rạp hát.
Cái tên Michelin không xa lạ gì với chúng ta. Vỏ lốp chiếc xe tôi đang dùng cũng mang tên Michelin. Sao hai thứ chẳng có liên quan chi lại trùng tên. Nếu tôi nói chúng tuy hai mà một chắc mọi người sẽ ngây người tưởng tôi… phiếm.
Phi là một người bạn đạt được những điều trong đời mà biết bao người không có. Là một tấm gương sống sao cho ra sống để chết đi không có gì hối tiếc. Là một niềm hy vọng cho sự tử tế vốn ngày càng trở nên xa xỉ ở nước Mỹ mà tôi đang tiếp tục sống.
Có một lần đó thầy kể lại chuyện rằng, thầy có một phật tử chăm chỉ tu học, đã hơn 10 năm, theo thầy đi khắp nơi, qua nhiều đạo tràng, chuyên tu chuyên nghe rất thành kính. Nhưng có một lần đó phật tử đứng gần thầy, nghe thầy giảng về phát bồ đề tâm, sau thầy có đặt một vài câu hỏi kiểm tra coi thính chúng hiểu bài tới đâu? Cô vội xua xua tay, “bạch thầy, những điều thầy giảng, con hiểu hết, con hiểu hết mà. Con nhớ nhập tâm. Nhưng đừng, thầy đừng có hỏi, bị là con không biết trả lời làm sao đâu.” Có lẽ là cô hiểu ý mà cô chưa sẵn sàng hệ thống sắp xếp thứ tự lại các ý tưởng.
Ở xứ ấy, người ta ngủ đến trưa mới dậy. Chàng nhớ thế khi nghĩ về mùa xuân, mùa hạ, mùa thu khi còn bé, mỗi lần nghĩ thế, đều lấy làm ngạc nhiên, và lấy làm ngạc nhiên về sự ngạc nhiên ấy. Thế mà giữa một thành phố châu Âu, chàng lại gặp chúng. Trên nền tường trắng và mặt biển xanh, giữa những màu xanh và trắng, chỉ hai màu ấy, đôi khi xanh và đỏ, chàng gặp lại chúng, hồ hởi, tưng bừng, nó và chàng như hai thằng bạn thời mặc quần xà lỏn nay gặp nhau
Lơ đảng nhìn mây trời và đèn đường, tôi từ tốn chuyển xe sang tuyến trái để cua. Cha tôi thường nói, “Con phải tập bỏ tính lơ đểnh, nếu không, sẽ có ngày gặp phiền phức.” Nhưng lơ đểnh là nơi nghệ sĩ lang thang, ngẫu hứng tìm thấy những sáng tạo không ngờ. Chợt thoáng trong hộp kính nhìn lui, thấy chiếc xe đen nhỏ bắn lên với tốc độ nguy hiểm, tôi chuyển xe về lại bên phải, sau gáy dựng lên theo tiếng rít bánh xe thắng gấp chà xát mặt đường, trong kính chiếu hậu, một chiếc xe hạng trung màu xám đang chao đảo, trơn trợt, trờ tới, chết rồi, một áp lực kinh khiếp đập vào tâm trí trống rỗng, chỉ còn phản xạ tự động hiện diện. Chợt tiếng cha tôi vang lên: “đạp ga đi luôn.” Chân nhấn xuống, chiếc xe lồng lên, chồm tới như con cọp phóng chụp mồi. Giữa mơ hồ mất kiểm soát, tử sinh tích tắc, tôi thoáng nhận ra trước mặt là thành cây cầu bắt qua sông.
Danh đi làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 2 giờ trưa, từ sở làm đến đây khoảng 10 phút đường phi thuyền bay. Giờ này vắng khách. Những lúc khác, buôn bán khá bận rộn. Áo quần lót ở đây khắn khít thời trang, từ đồ ngủ may bằng vải lụa trong suốt, nhìn xuyên qua, cho đến hàng bằng kim loại nhẹ, mặc lên giống chiến sĩ thời xưa mang áo giáp nhưng chỉ lên giường. Hầu hết khách hàng đến đây vì Emily và Christopher. Người bàn hàng độc đáo. Họ đẹp, lịch sự, làm việc nhanh nhẹn, không lầm lỗi. Cả hai có trí nhớ phi thường. Không bao giờ quên tên khách. Nhớ tất cả món hàng của mỗi người đã mua. Nhớ luôn ngày sinh nhật và sở thích riêng. Ngoài ra, họ có thể trò chuyện với khách về mọi lãnh vực từ triết lý đến khoa học, từ chính trị đến luật pháp, từ du lịch đến nấu ăn… Khách hàng vô cùng hài lòng
Sau hơn ba mươi năm gắn bó với cuộc sống ở Mỹ, ông Hải và bà Lan quyết định về hưu và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Quyết định này, mặc dù bất ngờ với những người xung quanh, lại xuất phát từ một ước mơ giản dị-sống những ngày cuối đời an nhàn tại quê hương. Hai ông bà đã dành dụm được một khoản lương hưu kha khá, cộng thêm số tiền đầu tư từ kế hoạch lương hưu 401k, đủ để họ cảm thấy có thể an tâm sống thoải mái ở Việt Nam.
Mẹ chị vừa bước qua tuổi 90, cụ đã bắt đầu lẫn, không tự săn sóc mình và không dùng máy móc được nữa. Bố chị mới mất cách đây hai năm và Mẹ chị xuống tinh thần rất nhanh sau khi Bố mất. Bắt đầu là buồn bã, bỏ ăn, thiếu ngủ, sau đi tới trầm cảm. Chị đi làm bán thời gian, giờ còn lại cả ngày chạy xe ngoài đường đưa đón mấy đứa nhỏ, hết trường lớp thì sinh hoạt sau giờ học. Chị không thể luôn ở bên Mẹ. Chị tìm được nhà già cho Mẹ rất gần trường học của con, lại gần nhà nữa, nên ngày nào cũng ghé Mẹ được, Mẹ chị chỉ cần trông thấy chị là cụ yên lòng.
Má ơi! Thế giới vô thường, thay đổi và biến hoại trong từng phút giây nhưng lòng con thương má thì không biến hoại, không thay đổi, không suy hao. Nguyện cầu ngày đêm cho má, hướng phước lành đến cho má. Cầu chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiền thánh tăng ba đời mười phương gia hộ má vượt qua đau bệnh để sống an lạc trong những ngày tháng tuổi già bóng xế.
Truyện đầu tiên kể nơi đây là kể về một tiền kiếp của Đức Phật Thích Ca. Khi đó, ngài được gọi là một vị Bồ Tát. Ngày xưa rất là xưa, có hai người thợ săn, là hai vị thủ lĩnh của hai ngôi làng gần nhau. Hai vị trưởng làng đã lập một giao ước rằng nếu con của họ tình cờ khác giới tính, họ sẽ sắp xếp cho hai đứa con này kết hôn với nhau. Đó là một thời phần lớn hôn nhân là do sắp xếp của ba mẹ. Một vị trưởng làng có một cậu con trai được đặt tên là Dukūlakumāra, vì cậu bé được sinh ra trong một tấm vải bọc đẹp; vị trưởng làng kia có một cô con gái tên là Pārikā, vì cô bé được sinh ra ở bên kia con sông. Khi chàng trai và cô gái lớn lên, cha mẹ hai bên đã kết hôn cho hai người con này. Tuy nhiên, chàng trai Dukūlakumāra và cô gái Pārikā đã có nhiều kiếp tu, cùng giữ hạnh trong sạch, cho nên cô dâu và chú rể cùng cam kết bí mật với nhau rằng hai người sẽ ở chung nhà như vợ chồng, sẽ yêu thương nhau như vợ chồng nhưng sẽ không làm mất hạnh trong sạch của nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.