Thiên Nhị Bá Ngũ Thập

5/17/202011:48:00(View: 3594)

Hue Tran

 

                                                          Mỗi sáng ra vườn sớm

                                                          Tâm nở một bài thơ

                                                          Hăm lăm (25) câu dài, ngắn

                                                          Mênh mang lời kinh thư.

                                                         

                                                          50 ngày thi sỹ                                    

                                                          50 bài thơ hoa

                                                          Trời bỗng dưng rất nắng

                                                          Vàng rực y Ca-Sa

                                                         

                                                          50 bài lấp lánh

                                                          Ngàn hai năm mươi (1250) câu

                                                          Đoàn Tỳ-kheo theo Phật

                                                          Thơ từng nụ đi sau

 

                                                          Đi sau, thơ tĩnh lặng

                                                          Nở từng búp sen thơm

                                                          Ngàn hai năm mươi đóa

                                                          Cúng dường Đức Thế Tôn

 

                                                          “Thiên nhị bá ngũ thập

                                                          Dữ đại Tỳ-kheo Tăng”

                                                          Từng bước chân an lạc

                                                          Mầu nhiệm tự ngàn năm

 

                                                          Thơ trong mặt trời lặn

                                                          Thơ nơi vầng trăng treo

                                                          Thơ trụ tâm chánh niệm

                                                          Thơ, và đoàn Tỳ-kheo.

TN Huệ Trân

(Tào-Khê tịnh thất – những ngày tịnh tu)

Kính tặng đạo hữu Nguyên Giác, tác giả bài “Thơ sẽ chữa lành thế giới” và những ai làm thơ để cùng “chữa lành thế giới”.

Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do.
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.
Chiều về trên sông Giã từ vũ khí / Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
Những cái chết chưa bao / giờ có thật những cái / chết chưa bao giờ xảy / ra như chúng ta sinh
Vũ điệu không vần là một công trình nghiên cứu đồ sộ, nghiêm cẩn và sâu sắc do nhà thơ Khế Iêm viết rải rác từ trên 20 năm qua, gồm những bài viết chủ yếu là luận giải về thơ Tân Hình thức.
Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ