Kính Thưa Sáu Tám

11/10/202014:10:00(Xem: 4357)
20201011_141559
Minh họa: Ann Phong

 

1.

 

kính thưa sáu tám mênh mông

ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay

mùa đông quê ngoại sương bay

phên tre gió tạt gò mây nắng chìm

tay huơ chân đạp chiều im

o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu

củi khô lửa bén bếp reo

ruộng trơ gốc rạ trăng treo lưỡi liềm

vuông ao nước đục nỗi niềm

đồi tranh bóng quạ ta tìm bấy nay...

 

2.

 

kính thưa sáu tám đắng cay

thiếu niên lưu lạc tháng ngày hụt hơi

lang thang xớ rớ bên đời

xác xơ thân thể tơi bời áo cơm

thất kinh cuộc sống nhiều đờm

nhiều phen hú vía lờm nhờm điêu linh

công danh sự nghiệp thúi ình

ngó lên vũ trụ rộng rinh sảng hồn

máu tê tủy buốt đời con

rất may chín núi mười non mộng tràn...

 

3.

 

kính thưa sáu tám dòn tan

ngọt bùi khoai sắn mùa màng hòa âm

trí no hồn ắp huyền cầm

một dây rung hết tiếng gầm tịch liêu

mấy phen sống chết chơi liều

xé tan hoang hết những chiều đỏ tươi

đì đùng đạn nổ bom rơi

mịt mùng xương máu à ơi đất cằn

đất khô đất nứt vết hằn

đất sầu đất nhớ vết lăn biệt mù...

 

4.

 

kính thưa sáu tám trầm thu

ru ta còn ánh trăng lu bên trời

ngồi thinh đứng lặng trông vời

xưa sau gì cũng trò chơi ly kỳ

ly tan ly biệt lầm lì

ly bôi nốc cạn ly gì nữa đây

ly hương còn ánh trăng lay

trốt quay bông vụ âm bay bông vàng

bông hòe bông lựu bông trang

ngàn bông ảo diệu để tang mộng đầu...

 

5.

 

kính thưa sáu tám trầm sâu

ru người khuất bóng rừng lau gật gù

ru em một nhịp vút mù

một giây lỗi hẹn ngồi tru một mình

ói ra toàn bóng với hình

hình hư bóng ảo lung linh níu hoài

níu âm níu nhạc vắn dài

níu bờ níu bụi vắt vai chín chiều

tóc ơi tóc đã bạc nhiều

đếm đo một bận bi nhiêu cho vừa...

 

6.

 

kính thưa sáu tám đong đưa

hai đầu kim cổ nắng mưa bão bùng

vó câu thổ mộ oằn lưng

xe lăn dốc đứng phố trừng chiêm bao

văn minh thế kỷ nháo nhào

nhí nha nhí nhách xì xào xum xoe

hẻm sâu hun hút lệ nhòe

đời nghèo nấc nghẹn vỉa hè tróc da

cách mềnh cách mệnh chết cha

dân đen chết mẹ người ta chết chùm...

 

7.

 

kính thưa sáu tám âm rung

so dây nhắc lá chúc mừng xưa sau

lá reo xanh ngút sắc màu

dây ngân xanh hút ngàn thâu trở mình

gió đưa cuống rốn rung rinh

cuống nhau chưa nỡ dứt tình hoài thai

vại sành chôn dưới gốc mai

xa quê nuối mộng sát vai mớ thầm

rốn rung rinh nở huyền âm

ta nâng ta hứng từ tâm ứa tràn...

 

8.

 

kính thưa sáu tám tro than

ngún hồng tâm sự cháy khan ấm lòng

ầu ơ mạ trổ đòng đòng

ví dầu em đẻ bềnh bồng mây bay

mây bay em nào có hay

tái sanh ta sẽ là mây nhớ người

nhớ em trong vắt đáy trời

mây bay đi mây bay rồi mây bay

đùa vui cho thỏa tháng ngày

cho khuây đời chật cho đầy âm rung...

 

9.

 

kính thưa sáu tám tuyệt cùng

ru ta từ thuở mịt mùng đến nay

cuối đời bạc tóc trắng tay

chỉ còn thơ dại nên hay nói xàm

dám đâu hiện đại chẳng ham

huyết xanh thiên cổ sương lam quê nhà

trái cam trái quít trái cà

trái tình trái mộng ruột rà bà con

và em múi mít quá ngon

lủm vô một phát vẫn còn ngẩn ngơ...

 

09.2013

từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.
Nhân Ngày Mother's Day, hình ảnh người Mẹ ròng rã suốt 13 năm trời đi kêu oan cho con đã gây nên nhiều xúc động và căm phẫn trước bản án y tử hình từ Tòa án Nhân dân Tối cao Việt Nam vào ngày 8 tháng 5. Bài thơ sau đây của thi sĩ/tác giả Phạm Hồng Ân viết thay cho lời người Mẹ của tử tù Hồ Duy Hải.
Hôm nay Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 / 45 năm xa Tổ Quốc / Quân dân Việt Nam Cộng Hòa / Nghìn trùng nổi đau.
sương đồng bằng sương chiêm bao / trở về thăm nghe đất chào / nghe ruộng gọi nghe suối hát / nghe gà gáy nghe vịt khào
Trời rạng muôn phương với trăng sao / Đất rung bảy lần cùng núi rừng / Người về rực rỡ vườn tuệ giác / Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?