Tôi Già Rồi

25/10/202011:56:00(Xem: 4912)
IMG_4725
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 


Đọc sách.

Thấy những anh hùng đặt tình đất nước trên tình yêu.

Tôi không làm được.

Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu.

Không dám nói với ai.

Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể.

Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát?

Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra?

Tôi không nhận cả hai,

nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.

Hôm truyền hình phỏng vấn,

hỏi tôi có về cầm súng cứu quê hương?

Tôi ơi, định tiếp tục giả hình nữa hay sao?,

Trả lời:

-       Tôi già rồi. Chạy không nổi. 

Tôi đi qua những cánh đồng lúa chín Đi qua những thành phố Những bờ sông và những ngọn đồi Tôi đi từ Bắc vào Nam
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn quê gốc làng Thanh Lương, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Ông sinh ngày 18 tháng 11 năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận.
Trong bài viết này tôi dịch thơ các bài thơ Đoàn Nguyễn Tuấn làm bên cạnh vua Quang Trung. Các bài thơ tả cảnh hùng tráng quân Tây Sơn và ca ngợi tài điều khiển quân vua Quang Trung.
Hai cánh tay trần trụi giơ lên cặp mắt mở tròn không chớp có nghe những tiếng kêu rừng rú trên làn da như thú dữ chạy dài ngàn khuya lửa cháy hãy nhìn lên nhìn lên sẽ thấy chiếc đầu kia gối lên những ngôi sao lạ bồng bềnh hai cánh tay ruỗi dài thẳng mãi và mồm kia cứ mãi nín câm.
Thôi không cần gõ cửa nữa không cần nữa đâu căn nhà gần chợ Tàu ở San Francisco người trọ già thế gian đã đi rồi lên chuyến tàu cùng trăng sớm mang trên tay những chùm sao khuya.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.