Thầy

14/11/202113:07:00(Xem: 4437)
binhan_phantanhai
Minh họa: Đinh Trường Chinh



THẦY (9)

 

Qua thọ nhận từ những dòng văn tự

Tâm ý thầy hiển hóa chữ nghĩa đây

Tư tưởng thầy thật bát ngát trời mây

Gom cả lại kinh sách đầy trang giấy

Đồng đạo kia có bao người trông thấy

Chẳng dễ gì mà dụng lấy được đâu

Như hư không vô cùng tận thâm sâu

Làm sao hiểu những ý nghĩa nhiệm mầu

Bậc hữu học nhất tâm cầu trí huệ

Người thế gian chẻ chia và đặt để

Lòng tự tư nên không thể hiểu ngài

Dù giống nhau cái tứ đại hình hài

Tâm bồ đề thọ dụng lại khác nhau

Nước non này lầm lỡ những cơn đau

Dựng tích trượng chấn tác để mai sau

Đời hưng thịnh và đạo mau phục hoạt

Nuôi chí lớn rộng đường mây giải thoát

Bậc du sĩ đã lên đường dứt khoát

Có sá gì để tranh đoạt lợi danh

Chép lời Phật và y giáo phụng hành

Dịch minh văn giảng giải thành kinh sách

Buông bỏ đời như viễn khách đường xa

Giữa hư không vô cùng rộng bao la

Cánh hạc trắng lụy sơn hà loang lỗ

Thương dân tình đắm chìm trong bể khổ

Từ bi tâm nên tế độ người mê

Trên đường trần vẫn mải miết đi-về

Tình pháp lữ cũng nhiều bề khác biệt

Chí phục dựng trùng hưng dòng Phật Việt

Đạo độ đời tha thiết biết bao nhiêu

Từ bình dân cho chí triết cao siêu

Một biểu tượng tăng tục đều kính ngưỡng

Người trong ngoài mong chờ và tin tưởng

Lòng nhất tâm cung thỉnh hướng về thầy

Giáo hội dân rồi sẽ có một ngày

Hàng Thích tử hội đủ đầy hòa hợp

Đạo bồ đề mở học đường trường lớp

Giáo dưỡng người đồng hướng tới thiên lương

Dạy tri kiến như thật Phật hoằng dương

Tuyên giáo lý để rộng đường giác ngộ

Qua sông mê thầy chống chèo để độ

Tinh thần thầy phương tiện hỗ trợ thêm

Chúng con là những kẻ giữa màn đêm

Cần đuốc Tuệ bậc Sĩ hiền dẫn dắt

 

 

THẦY (10)

 

Thầy ngồi đó bóng thời gian rũ xuống

Áo nâu sồng hồn muôn trượng bay lên

Đời đa đoan những điệp khúc không tên

Ngày tháng cũ cả một miền ký ức

Sóng từ bi dạt dào trong tâm thức

Trí bồ đề luôn sáng rực đường mây

An lạc trú ngay bây giờ ở đây

Đâu chờ đợi đến một ngày huyễn hoặc

Thầy ngồi đó trong tịnh yên tịch mặc

Mỉm cười xem quân loạn tặc ưu phiền

Và trò đời như con rối đảo điên

Giữ trung đạo chẳng hề thiên tả – hữu

Tình huynh đệ kể từ trào cố cựu

Nghĩa thầy trò vẫn trân trọng bảo lưu

Nước đổi ngôi thấm đẫm máu oan cừu

Người thống khổ quỷ thần ưu sầu thảm

Họa ngập tràn một giải đất phương nam

Quảng đại bi đâu đành cam tâm chịu

Chí phục hoạt thầy đương thân lo liệu

Mạng mạch pháp không thể thiếu trong đời

Những gian nan khó tưởng tợ lên trời

Cũng không thể làm cho người nhụt chí

Trong trời đất ung dung như ẩn sĩ

Bền kiên gan với thần khí kim cang

Thân lau sậy khoác một mảnh bào vàng

Chí giải thoát xuất vần thơ hào sảng

Luận đại thừa thầy thuyết giảng sư vương

Ấn trí Tuệ ở giữa cõi vô thường

Con đại Sĩ đạp trường sơn hành hoạt

Dẫu mục đích tối thượng thừa giải thoát

Đâu bỏ đời đang đau xót xiềng gông

Dù biết rằng vạn pháp vốn giai không

Nhưng chẳng thể ẩn an trong thiền viện

Hương trầm thơm mông lung xông Phật điện

Hương giới đức ngược gió tỏa muôn miền

Thánh thần thiêng tán thán hạnh vô biên

Người trong ngoài nguyện trợ duyên hộ pháp

Hàng hậu học dốc tấc lòng đền đáp

Tăng tục đều tu học thắp đèn đi

Hướng về thầy ngọn đuốc Tuệ từ bi

Ân tôn sư bậc xuất Sĩ trong đời

 

THẦY (11)

 

“ Giấc Mơ Trường Sơn” phơ phất cõi phiêu bồng

Hồn mênh mông đưa “Thuyền Ngược Bến Không”

Giữa dòng đời đầy biến động bão giông

“Văn Minh Tiểu Phẩm” tấm lòng thao thức

 

Vì giang san chí trung trinh rất mực

“Thư Gởi Tăng Sinh...” hiện thực trở trăn

Người hữu tâm chẳng biết có hay chăng

“Trú Xứ Bồ Tát” vẫn hằng năm tháng

 

“Phật Dạy Chăn Trâu” bồ đề nhãn tạng

“Phát Triển Tâm Từ” tối sáng phụng hành

Bậc du Sĩ đôi mắt Tuệ long lanh

Người là cả những tinh anh nước Việt

 

“Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” rất tuyệt

Ngón tài hoa tâm huyết hiến dâng đời

Thanh vô âm chẳng nệ đến ngôn lời

“Tô Đông Pha Những Phương Trời Viễn Mộng”

 

Đời mê muội giật mình, sư tử hống

Thích tử tôn cũng con cháu tiên rồng

Mấy ngàn năm non nước giống Lạc Hồng

Cùng muôn loài cộng sinh trong trời đất

 

“Ngục Trung Mị Ngữ” là lời chân thật

Đạo trong đời thấm đượm chất chơn như

Nghĩa ẩn tàng văn tự với kinh thư

Thầy giảng giải để cho người rõ lý

 

“Thanh Sắc Thi Ca” phô bày tuyệt mỹ

Dụng tinh túy người nghệ sĩ từ bi

Cái đẹp nào cũng dụ hoặc mê ly

Sống tỉnh thức đâu có chi quái ngại

 

Thị Ngạn am một “ Góc Tùng” tự tại

Hai nẻo đường gánh vác nặng trên vai

Thân gầy gò ý chí chẳng đơn sai

Phách kim cang trong hình hài lau sậy

 

Dù thời thế với vô vàn đưa đẩy

“Đối Biện Bồ Tát” chẳng thấy lung lay

“Duy Tuệ Thị Nghiệp” dạy chúng hôm nay

Theo Thế Tôn đi “ Cửa vào Tuyệt Đối”

 

Ngày sẽ lên xóa màn đêm đen tối

Thõng tay buông tinh tấn dấn thân thôi

“Dẫn Vào Tâm Kinh Bát Nhã” qua rồi

Nước vô sanh với luân hồi diệt tận

 

Đồng Thiện

Ất Lăng thành, 11/21

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ