Thơ Thy An & Kim Loan

19/01/202318:57:00(Xem: 3436)

altar

THY AN

 

Tro

 

lối nhỏ âm thầm

giọt mưa cỏ ướt

những bước chân trên đồi xanh

những đôi mắt ngấn lệ

bụi trần bay theo gió

tro tàn lãng đãng

câu Di Đà đâu đó

đọc lên thấm lòng

buổi tà dương vắng lạnh chiều đông

 

giọt từ bi khóe mắt

nhỏ xuống ngũ uẩn không tỏ bày

Duyên Nghiệp trần ai 

mấy mươi năm áo lam đi mãi

kinh tụng cho người       

Niệm lành mấp máy

chợt đi, chợt về

nẻo vô thường, ôi tử sinh độc đạo

một vẫy tay không đợi

 

hôm nay cũng nơi này

nằm xuống

bụi tro xám tung bay trên cỏ

cũng chợt đi, chợt về

những cúi đầu và im lặng

đối diện chính ta và tha nhân

mấy cõi trầm luân da diết

một lời kinh hồi hướng

bạn trần ơi giã biệt

 

phủi sạch…

ra đi…

 

– thy an

(12.01.2023 rải tro Diệu Phước)

 

*

 

KIM LOAN

 

Trở về nhà ngày 30 Tết

 

Tôi khởi hành từ thành phố mùa đông

Bầu trời thấp, quê người giăng tuyết trắng

Bay về Việt Nam ngày ba mươi Tết

Căn nhà xưa ấm áp đợi tôi về

       

Tôi biết mẹ cũng thấp thỏm đợi chờ

Đứa con xa đã lâu chưa gặp mặt

Tôi bận rộn giữa vòng đời quay quắt

Kỷ niệm có khi là một giấc mơ

   

Mẹ đã chuẩn bị nấu bánh chưng chưa

Đợi tôi về đêm Ba Mươi nhóm lửa?

Góc bếp năm nào ngày tôi còn bé

Mắt long lanh như bếp lửa bập bùng

 

Đêm ba mươi Tết huyền diệu vô cùng

Nồi bánh sôi như lòng tôi rạo rực

Chợt tiếng pháo giao thừa về là lúc

Tôi thấy mình vừa mới lớn khôn hơn

 

Mẹ đã mua chưa những chậu hoa thơm?

Cành mai vàng trong căn phòng khách nhỏ

Tôi vẫn thấy mình đứng bên cửa sổ

Nhìn ra ngoài mơ mộng một trời Xuân

 

Chuyến bay miệt mài đi giữa màn đêm

Vượt đại dương mang theo hồn lữ thứ

Tạm biệt tuyết rơi, gió lạnh viễn xứ

Đứa con thân yêu đang trở về nhà

 

Nỗi vui mừng, vội vàng phố tôi qua

Hàng cây cũ nhìn tôi như chào đón

Những khuôn mặt quen, bạn bè, lối xóm

Tất cả là ba mươi Tết trong tôi

 

Đêm nay tôi sẽ thức, sẽ rong chơi

Về quá khứ tìm mùa Xuân đã mất

Tìm lại dư âm ngày Ba Mươi Tết

Đêm nay giao thừa tôi trẻ lại như xưa!

 

– Kim Loan

 

Thơ của hai nhà thơ: Quảng Tánh Trần Cầm & Trần Hoàng Vy...
bầu trời đen lấp lánh những vì sao / trong im lặng của dải ngân hà / tôi nghe lời hò hẹn của thiên thu nhắn nhủ / mảnh sao xẹt đi qua khí quyển / Perséides Perséides...
Khi cán mỏng trái tim thành tờ giấy | bàn tay có thể xé rách hay nâng niu | hoặc đốt cháy một đời thành khoảnh khắc.
Ba bài thơ của nhà thơ nữ Trần Hạ Vi...
nỗi nhớ treo phất phơ trong gió / bấu víu trên tán cây / lời ca thôi thúc ám ảnh bập bùng sôi / một chút nắng chiều ray rứt / tắt dần về phía núi...
Cây sống bao lâu mới hiểu | không bao giờ khinh thường gió nhẹ | vì một hôm nó sẽ thành bão.
những trái nho ngọt bất chợt một ngày thành rượu đắng | hay màu đỏ sậm khi phân huỷ trở về màu cơ bản | tình yêu tươi khi đi vào huyết quản và trở lại trái tim sạm đen
Là một nhà thơ, một nhà văn, và là một nhà báo. Hẳn là quá nhiều cho một đời người. Và rồi trở thành chiến binh, sau khi quân Nga tiến vào chiếm bán đảo Crimea và tấn công miền Đông Ukraine năm 2014: nhà thơ Borys Humenyuk đã tình nguyện ra trận chống quân Nga. Một số bài thơ của ông được dịch sang tiếng Anh trong tuyển tập Poems From The War, do hai dịch giả Oksana Maksymchuk và Max Rosochinsky thực hiện. Borys Humenyuk ra đời năm 1965 tại ngôi làng Ostriv, thị trấn Ternopil, miền tây Ukraine. Ông là một nhà thơ, nhà văn và nhà báo. Humenyuk đã tham gia tích cực vào những cuộc biểu tình cuối năm 2013 để dẫn tới Cách mạng Nhân phẩm (Revolution of Dignity) của Ukraine trong tháng 2/2014. Những câu chuyện về chiến tranh được kể trong thơ Borys Humenyuk là có thật, không hư cấu.
Thơ của hai người: Quảng Tánh Trần Cầm & Thy An...
ngày trở lại em nhớ trăng cổ độ / giọt mưa chiều thấm áo mỏng lạnh vai / bến sông xưa còn ghi dấu miệt mài / hình ảnh cũ buồn như thơ sót lại...
Đừng bắt đĩa dầu hao từng dan díu phải xa anh / thiếu nó anh lụn bấc khô tim lấy gì để sáng / trẻ trai nữa đâu mà sóng / mưa xưa cào xước mặt khuya rồi...
mặt trời lấm lem sau cuộc rượt đuổi / cơn ác mộng đứt nối chưa kết thúc / những vết máu còn tươi rói loang lỗ chỗ / trên chiếc áo khoác xám tro xếp gấp nhầu nhĩ / vật vờ dưới đám mây bất định treo trên đầu...