Thơ Đào Hiếu - Translated By Phan Tấn Hải

11/02/202320:05:00(Xem: 7529)
blank 

Thơ ĐÀO HIẾU
Translated by PHAN TẤN HẢI
   
ĐỢI
Ăn sáng một mình
Một mình ăn buổi sáng.
Gặm nhấm muỗng nĩa và tách cà phê
Gặm nhấm vỉa hè
Gặm nhấm sự chờ đợi.
*
Ăn sáng với cái mũ vải
Để ngửa trên bàn
Chờ em đến và ném vào một đồng xu.
*
Nếu ngày nào
Cũng ăn sáng một mình
Thì anh sẽ gặm nhấm đồng xu.
Và đợi.
*
Em mất hút như giọt cà-phê
Như chiếc lá rơi sau bức tường cũ
Khung cửa trống không.
Anh ngồi đội mũ.
Nhìn vạt nắng vàng xưa.
*
Con phố hẹp, những người đi qua.
Anh cần gì giữa đời phai nắng?
Chỉ cần đến, ăn với em bữa sáng
Rồi đi.
.
.
WAITING
Having breakfast alone
Alone having breakfast
Gnawing spoons, forks, and cups of coffee
Gnawing the sidewalk
Gnawing the wait.
*
Having breakfast with a cloth hat
put upside down on the table
and waiting for you to come and throw in a coin.
*
If every day
I have to have breakfast alone
then I will gnaw the coin.
and wait.
*
You disappear like a drop of coffee
Like a leaf falling behind an old wall
The door frame is empty.
I sit wearing a hat.
Looking at the old brush of golden sunshine.
*
Narrow street, and people passing by.
What do I need in the sun-faded life?
Just coming, having breakfast with you
Then wandering.
.
.
BẢN TÌNH CA CỦA NGƯỜI HÀNH KHẤT
Bản tình ca của đôi lứa yêu nhau
Người ăn xin mù hát nghêu ngao giữa chợ
Người ăn xin cầm đàn đi theo đứa nhỏ
Đứa nhỏ cầm ngửa chiếc mủ mềm
*
Người ăn xin tỏ tình với ai bên đường
Mà gân cổ nổi, mà đôi mắt mở?
Đôi mắt mở mù loà giữa phố
*
Tôi ngồi uống ly rau má
Người ăn xin đến và tỏ tình với tôi
Những lời văn hoa trong bản tình ca
Đó là lời tỏ tình của ai với ai?
Nào phải của người ăn xin với tôi
Nào phải của người ăn xin với những người qua đường.
.
.
A BEGGAR'S LOVE SONG
The love song of a couple in love
A blind beggar sings wavily in the market
Another beggar carries a guitar and follows a child.
*
The beggar confesses his love to someone on the sidewalk.
His neck tendons protrude, and his eyes are wide open.
His eyes blind and wide open -- in town.
*
I sit and drink a cup of gotu kola
The beggar comes and confesses his love to me.
The poetic words in a love song.
Whose confession is that to whom?
Not the beggar's words to me
Not the beggar's words to the passersby.
.
.
CHỜ THỦ TRƯỞNG
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng chờ góc đường sáu mươi phút
Muốn gặp em sáu mươi phút
Phải đợi bao nhiêu giờ?
Muốn gặp em suốt ngày
Phải chờ bao nhiêu tháng?
*
Hãy cho ta mượn cái máy tính
Để ta tính lại từ đầu
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng đợi góc đường sáu mươi phút
Muốn gặp em suốt đời
Phải nhân lên bao nhiêu?
*
Đời ta không đủ dài để đứng chờ mỗi chiều
Xe ta không đủ bền để chạy quanh phố xá
Muốn gặp em suốt đời có lẽ phải chờ đủ một ngàn năm tất cả
Một ngàn năm ta chết mấy mươi lần
Một ngàn năm ta cứ đứng tần ngần
*
Để được gặp em ba mươi giây
Phải đứng chờ góc đường sáu mươi phút
Em là thủ trưởng quan liêu số một
Anh là dân nên phải đứng đợi góc đường.
.
.
WAITING FOR THE CHIEF
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
To see you in sixty minutes,
how many hours do I have to wait?
To see you in my whole day,
how many months do I have to wait?
*
Lend me a calculator,
so I can start over with the calculation.
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
To see you in my whole life,
how many times do I have to multiply?
*
My life is not long enough to wait every afternoon.
My car is not durable enough to run around the city.
If I want to see you for my whole lifetime, I probably have to wait a thousand years.
In a thousand years, I would die dozens of times.
In a thousand years, I would reluctantly stand forever.
*
To see you in thirty seconds,
I have to wait at the corner for sixty minutes.
You are the number one bureaucratic chief.
I am your subject, so I have to wait at the corner.
.
.




Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ