Thơ Nguyễn-hòa-Trước

10/14/202308:53:00(View: 2437)

collContempArt_LK_REP_001a

Nhớ dáng thu băng rừng

lũy mây chào rất khẽ

cổ tích ru đã từng

triệu trang lời có lẻ                                                        

 

Bằng nôn nao em nhớ

trải dịu dàng lên hoa

giọng hát trầm thêm độ

ủi an đám cỏ già

gió nương luồng hớn hở

vấu cạnh vì sao xa.

 

Thở xuống bơm đất lầy

xòe nụ giữa tay gầy

vỗ trên cái ngủ đầy.

 

Hồng nhi đêm nằm lá

chóp nhú ánh tinh vân

rộn ràng sóng vô âm

vàng rơm chấm sữa nhũ.

 

Không gian ngừng nước kiệu

thời gian áo thoát hồn

đông đá màn hóa thân

cột phù điêu ảo diệu.

 

Móng thảo đồng thỏ mượn

nai gạc chở rêu mưa

trời thiếu lưỡi mùa hơ;

 

răng tươi môi chúm vừa

bếp hồng em hãy đượm.

 

Đuôi diều óng ả: thu

ghé đồi sim quạnh quẽ

sấm rêm tràng thỏ thẻ

nuôi thần cốt hoang vu.

 

 

Hạt này em nhặt được

mép tóc bờ chải ngược

đợi từ thu nào trước

bay từ muôn hướng vào;

 

lung linh một điểm rối

ngón nhón chửa nhôn nhao

địa thiên tràn nhạc nổi!

 

Xác cân thể cội bông

phổi reo thể dạ cầm

mắt nhìn thể thủy ngân.

 

Từ thinh không thu gọi

vào tâm thông thu dội.

 

– Nguyễn-hòa-Trước

(10-2023)

 

 

 

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ