Cuối Năm Cúng Buồn

07/02/202412:20:00(Xem: 2508)
Dinh Truong Chinh 1
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


Tôi muốn tự nhạo mình

Sao lại buồn cuối năm?

Đã gần chết ngày nào cũng vậy

Cho dù em cúng vái nhang đèn.

 

Tôi sợ chuyện cúng kiến ông bà

Sợ cha mẹ gặp lại con bất hiếu

Dặn phải học bác sĩ kỹ sư

bỗng dưng mở mắt thành thi sĩ

Dặn phải yêu nước thương nòi

bỗng dưng nhắm mắt thành bất lực.

Cúng làm gì

nhắc nhở cha mẹ buồn mỗi năm.

 

Cắt vải đỏ, em dâng màu bàn thờ

Đốt nhang cao em dâng tình hương khói

Gói bánh chưng

gói năm cùng tháng tận

gói khúc đời còn một đoạn nấu sôi

gói kỷ niệm già theo màu lá chuối

nóng bốc hơi mờ những khung hình

xôi chè ngũ quả.

 

Đêm cuối năm càng nhớ chuyện ngày xưa.

Một đám đinh đóng xuống, nhổ lên, đóng xuống.

Cái búa càng già càng nặng càng run tay.

Con giấu cái búa

ký ức lục ra để lại chỗ cũ

chỗ cha thường đóng để treo khung

khung gương trống chờ bằng bác sĩ.

Cha mẹ ơi xin tha thứ cho con.

Bây giờ cha mẹ rất xa, bác sĩ không thể gửi thuốc

nhưng con có thể gửi thơ.

Bên kia cha mẹ không cần bắt mạch

nhưng thơ nghe qua những kẽ hở linh hồn.

Con không giàu nhưng tiền vàng mã dư giả

Xe hơi, nhà lầu bằng giấy thiếu gì

Nhưng thơ, bằng máu, cha mẹ ơi.

 

Đêm nay,

Con gửi máu đến cha mẹ ông bà.

Máu của dòng 

máu làm người không hề xấu hổ.

 

Ngu Yên.

Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.