âm vọng | sóng nước

06/07/202412:34:00(Xem: 2083)
untitled-(1957)_Franz-Kline_(1910-1962)
Untitled (1957), Franz Kline (1910-1962)




âm vọng  

 

 

những thân ái một thời

giờ đây ly tán

thân thế mất biệt không vết tích

như thể tan vào hư không

 

hôm nay chạm mặt cái bóng vô cảm  ̶ ̶ ̶ 

ngẩn ngơ lang bạt trên cánh đồng cháy

không hề ngoái cổ khi nghe xướng tên

 

hỏi mi có nhớ mùi cỏ dại

héo úa vàng võ dưới nắng hạn chói chan

có nhớ những chiều nhìn mây trời vung vãi

nỗi buồn vô định vây phủ tháng ngày tới tuổi

tâm tư lấp lửng trôi nổi trong tách cà phê

 

mi bước qua những ngõ ngách xó xỉnh tối đen

đi tìm ánh trăng cuối đường

tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ

tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ

tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp

mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật

 

mi đã từng ngồi trên than hồng

nhấp nhổm ngó đàn muỗi đói

ham muốn chập chờn đánh lận

giả dụ mi chỉ là âm vọng là phản ảnh của hôm qua

giả dụ hôm nay mặt trời đi vắng

một ngày trôi qua không còn gì đáng nghĩ suy

 

trong lù mù của chốn mênh mang

trí tuệ cán dẹp như con khô mực

nằm ngồi hiến máu cho muỗi

mi vẫn không đắn đo sau nhiều lần dại dột

không một lời giải thích phân trần  ̶ ̶ ̶ 

có đáng?

đã đủ chưa?

 


sóng nước (redux)

 

 

lục bình nhún nhảy từng dề

theo sóng nước

về chậm trên tháng ngày choáng váng

 

người theo chợ nổi chợ trôi

cái răng  ̶ ̶ ̶  ôi cái răng

cắn bầm dập đôi môi

hôn vết thương bật máu

 

giọt ấm hồn nhiên chảy dài

lửng lơ trong chuyển động chậm

đượm sắc trên ngực áo

 

vạt trắng trinh nguyên

lướt thướt bay trong gió

miên man trên sóng nước

mơ hồ về phía cuối chân trời

 

không một vẫy tay

không lời giã biệt

nén lòng

ngó bâng quơ

một thoáng nắng nhạt xô tràn màu nhớ 

trời chiều chất chồng ảo giác

vẫn là một ngày khao khát vị cay nồng. 

 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…
Niềm vui trong mùa xuân theo truyền thống của dân tộc Việt là những thời khắc nghỉ ngơi sau các vụ mùa, hành hương các kiểng chùa, để rồi ngồi thư giãn với tách trà, nhìn ngắm hoa mai, cành đào... Và dĩ nhiên, còn nhiều niềm vui khác khi gió xuân thổi tới. Bên câu đối đỏ chúc cho năm mới an vui, cũng là những dòng thơ mang nhiều đạo vị, những dòng thơ khi đọc lên là thấy hỷ lạc, an bình. Như thế, tập thơ Một Đóa Trà My của nhà thơ Thiện Trí đã hiển lộ
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương