âm vọng | sóng nước

06/07/202412:34:00(Xem: 2082)
untitled-(1957)_Franz-Kline_(1910-1962)
Untitled (1957), Franz Kline (1910-1962)




âm vọng  

 

 

những thân ái một thời

giờ đây ly tán

thân thế mất biệt không vết tích

như thể tan vào hư không

 

hôm nay chạm mặt cái bóng vô cảm  ̶ ̶ ̶ 

ngẩn ngơ lang bạt trên cánh đồng cháy

không hề ngoái cổ khi nghe xướng tên

 

hỏi mi có nhớ mùi cỏ dại

héo úa vàng võ dưới nắng hạn chói chan

có nhớ những chiều nhìn mây trời vung vãi

nỗi buồn vô định vây phủ tháng ngày tới tuổi

tâm tư lấp lửng trôi nổi trong tách cà phê

 

mi bước qua những ngõ ngách xó xỉnh tối đen

đi tìm ánh trăng cuối đường

tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ

tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ

tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp

mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật

 

mi đã từng ngồi trên than hồng

nhấp nhổm ngó đàn muỗi đói

ham muốn chập chờn đánh lận

giả dụ mi chỉ là âm vọng là phản ảnh của hôm qua

giả dụ hôm nay mặt trời đi vắng

một ngày trôi qua không còn gì đáng nghĩ suy

 

trong lù mù của chốn mênh mang

trí tuệ cán dẹp như con khô mực

nằm ngồi hiến máu cho muỗi

mi vẫn không đắn đo sau nhiều lần dại dột

không một lời giải thích phân trần  ̶ ̶ ̶ 

có đáng?

đã đủ chưa?

 


sóng nước (redux)

 

 

lục bình nhún nhảy từng dề

theo sóng nước

về chậm trên tháng ngày choáng váng

 

người theo chợ nổi chợ trôi

cái răng  ̶ ̶ ̶  ôi cái răng

cắn bầm dập đôi môi

hôn vết thương bật máu

 

giọt ấm hồn nhiên chảy dài

lửng lơ trong chuyển động chậm

đượm sắc trên ngực áo

 

vạt trắng trinh nguyên

lướt thướt bay trong gió

miên man trên sóng nước

mơ hồ về phía cuối chân trời

 

không một vẫy tay

không lời giã biệt

nén lòng

ngó bâng quơ

một thoáng nắng nhạt xô tràn màu nhớ 

trời chiều chất chồng ảo giác

vẫn là một ngày khao khát vị cay nồng. 

 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.