Thơ Ngu Yên

01/10/202420:04:00(Xem: 2035)
ai ăn não đây
Ảnh minh họa



“Nóng hổi! Ai ăn não đây!”

 

Người chết mỗi ngày ít hơn người sinh ra.

Người ăn suốt ngày nhiều hơn người suy nghĩ.

 

Có bàn tay chỉ để mọc ngón.

Có bàn tay mọc cánh bay cao.

Có ngón chân chỉ kỳ mài cắt tỉa.

Có ngón chân giẫm nóng bỏng chông gai.

Có trái tim suốt đời bay phi cơ trốn tình ái.

Có trí tuệ mê vật chất xin giấy phép thiêng đàng.

Ai thở đời không có hối hận? rồi lặp lại.

Ai bước đời không đến cõi già? rồi làm trẻ.

Ai đứng đời địa chỉ nhà quàn? đừng sợ, hát lên.

Ai chưa đến tên trong danh sách đó? đổi tên.

Làm người khôi hài, đòi hỏi nhau nghiêm túc.

Bắt buộc nhau luật lệ.

Yêu thương nhau trả giá từ xu.

 

Sinh ra để chết - nhiều người sinh ra.

Ăn để đi cầu - nhiều người ăn luôn não.

 

 

Tro Cúng Nào Cũng Lạnh.

  

Tôi về thăm Việt Nam, mang theo nắm tro Mỹ.

Khi rời Việt Nam, mang theo nắm tro Việt.

Ghé Nhật du lịch, mua hũ cốt thủy tinh

Trộn lẫn hai loại tro, thử nghiệm.

 

Bất kỳ da màu gì

Kỳ cọ sẽ ra tro

Bằng chứng của chất chết.

Bất kỳ lòng người nào

Nhìn kỹ đều có tro

Cân đời sau nặng nhẹ.

Bất kỳ sống thế nào

Cuối cùng chỉ còn tro.

Đáng giá bao nhiêu?

 

Mỗi sinh nhật, tôi quan sát hũ tro.

Không thấy khác chút nào.

Mai kia hũ đất cúng

Mỹ-Việt lạnh như nhau?

 


Mù Không Thấy Kẽm Gai.

 

Ngày xưa có hai mắt. Bây giờ còn một.

Con kia bị nhiễm trùng trốn đi.

Bỏ lỗ trống chứa chiêm bao thất lạc.

 

Một con nhìn nửa đời, nửa người, nửa tình yêu.

Thấy một nửa phải chăng là thấy?

Mắt bên ngoài không thấy mắt bên trong.

Người luôn chăm giữ mắt bên ngoài.

Mắt bên trong phần đông hư hỏng.

Khốn nạn cho ai đui bên trong.

May tôi còn một mắt

May thấy được một nửa

Chân đi được nhờ mắt thăng bằng

Chột dễ chạy hơn mù.

Vậy mà đám mù tung hoành khắp nơi.

Là chủ nhân đám sáng mắt.

 

Hôm qua con mắt còn lại đau khẩn cấp

Vì thấy kẽm gai đâm xóc nắng trời.

 

Ngu Yên

Khóc mùi một trận đi, quê núi | Vuốt ngực trôi xuôi những nỗi niềm | Trả hết về xưa cho gió xóa | Để hồn ươm vạt nắng vàng im |
và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?