Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

14/11/202417:58:00(Xem: 2032)
DinhCuong_BongMay
Tranh Đinh Cường.


ƯỚC VỌNG

nửa đêm về sáng
chợt thức giấc
khi thấy một dòng sông
chảy ngang qua đầu 
thấy bóng mẹ ngồi trên đám mây
và lá rơi đầy mặt đất

đã ba bốn hôm nay
ngoài công việc thường ngày
tôi hay mơ về một kiếp khác
mà lúc nghỉ tay
không làm sao
đón được ngọn gió vào lòng
để gởi gắm chút tình bay theo gió

ngày mai lại rằm
chẳng biết có dòng sông nào
chảy ngang qua đầu nữa không
nếu không
tôi sẽ thắp lên trời một ước vọng
cho mây trắng
đừng đưa mẹ tôi đi xa nữa.

16.10.2024

*

VỀ PHÍA CÁNH RỪNG

mai anh đi về phía có cánh rừng
có ánh trăng mười sáu
có mái tóc dài
che màu áo trên cây
vẫn còn mây bay qua tàng lá thấp
và mưa
mưa dài thêm kỷ niệm

mai anh sẽ thăm lại những con đường
theo dòng thác lũ
hai nhánh sông cùng chung một hướng
chảy trong tim hết máu
hết cả mùa đông lắng nghe
ngọn gió u buồn thổi ngược
lên vai

mai anh sẽ tìm em ở tận cuối chân trời
có bảy sắc cầu vồng đưa lối
anh tìm em
để gởi lại một cành hoa
mà anh đã bỏ quên
năm vừa hai mươi bảy tuổi.

12.10.2024

*

LƯU XỨ

thì cứ thả lỏng cuộc đời
xuống bên vệ đường
con đường nhiều cát bụi

mà dấu vết của thời gian vẫn còn
chẳng hạn như hôm qua
tìm thấy lại một khung trời
bỏ quên ánh mắt vào trong đó
giữa lúc bão tố
làm vỡ tung những cánh cửa
không sao đóng được

mới biết cuộc đời nhiều khi
cũng vô tình
như đám mây cứ bay hoài trên cao
cho đến khi mất hút

cứ tưởng mốt mai
đốm lửa sẽ bùng lên
nhưng không
lửa sẽ tắt
và rồi
phải bước đi trong bóng tối
tìm một vì sao định hướng
noi vùng đất rất nhiều mồ hôi
rất nhiều cát
rất nhiều gió
cùng tiếng rì rầm của sóng

giờ thì không còn gì để mơ
hay tiếc nuối
tất cả đã chìm
đã phân hủy
đã tan theo nước
trôi nơi đâu chẳng rõ

có chắc mai sau
những chiếc lá sẽ hóa thành cánh chim
bay qua đại dương
rồi lưu xứ vĩnh cửu.

11.10.2024

-- Huỳnh Liễu Ngạn

Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.