Trò Chơi Ái Tình

26/11/202420:08:00(Xem: 3071)
charles bukowski the screw-game


thực sự
một trong những điều tồi tệ là
phải nằm cùng giường
đêm này qua đêm khác
với một mợ mà bạn không còn
ham muốn nữa.

họ già đi,
họ không còn xinh đẹp
thậm chí còn ngáy, nghe muốn
bịnh.

vậy đó, trên giường, bạn trở mình đôi khi
chân chạm vào chân nàng
trời ơi, kinh quá!
và bóng đêm ở ngoài kia,
bên ngoài những tấm rèm,
niêm kín hai đứa với nhau
trong
lòng huyệt.

rồi buổi sáng, bạn vào phòng tắm, băng qua hành lang,
trò chuyện,
nói năng những điều lẩm cẩm,
chiên trứng
nổ máy xe.

nhưng ngồi đối diện bạn
là hai kẻ lạ
chúng tộng bánh mì nướng vô mồm
đốt mặt mày sưng sỉa và phèo ruột bằng cà phê.

ở 10 triệu chỗ ngụ trên nước Mỹ này đều như vậy
những đời sống nhạt nhẽo
tì tựa vào nhau
không nơi
rời thoát

leo lên xe
rồi lái đi làm
có thêm nhiều người lạ ở đó,
hầu hết chúng là vợ là chồng
của kẻ khác,
và ngoài việc bị cơm áo nuốt tươi,
thì chúng tán tỉnh, đùa giỡn, ngắt véo,
thỉnh thoảng chém vè một cú tàu nhanh ở đâu đó
-chúng không thể làm vụ đó ở nhà-
rồi lái xe về
chờ lễ Giáng sinh
hay lễ Lao động
hay Chủ nhật
hay một thứ gì
bí mật.

Charles Bukowski
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác “The screw-game”.

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ