Sáng Lên Tôi

19/04/202515:09:00(Xem: 2321)
Paulina Peavy (Amerian,1901-1999)
Tranh : Paulina Peavy (1901–1999 )



Tôi sáng vụt lên chòm sao
Hóa ra bụi tàn đêm lửa trại
Những thanh củi thời xanh
Ngún dần ký ức

Ai vẽ một đường viền cộng đồng âm nhạc
Lá cỏ ngồi lên hương
Những choàng tay nhau níu cần đêm lạnh
Đàn bập bùng mưa trống vỗ
Thời xa xăm

Vàng một bên má
Ồ tóc thơm dạ hương
Con đường ngân tịnh vút mờ theo hướng tối
Một căn nhà giờ này còn thao thức
Vết thương khuya

Đau thường định mối buồn im lặng
Khi xa người xa cả huyền trang
Quyển trắng
Sự trống rỗng của màu chữ
Biển sắc yêu muối xát
Bờ vỡ. nước trào thủy chấn

Tận đá núi âm vang
Khung rào định mệnh
Sáng lên tôi sự giãy giụa của đêm cường toan
Xói mòn từng cơn cớ nhục cảm
Từ đó chết rồi
Hồi báo động của nỗi an bình thơ
Đừng đổ lỗi sự bất cẩn cho kiếp nạn
Nghịch cảnh có khi là sinh thú không cưỡng cầu
Không hề oán than
Sáng lên tôi
Điểm mù của tử biệt.


h o à n g x u â n s ơ n
@28mars25


Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác /tôi chịu tan xác / không một chút than oán / nhưng bây giờ tôi phải bắn / bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có /không có súng tôi dùng ngòi bút /vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ / khác tóe máu /dòng máu độc hại lưu cữu ấy / đã phá nát hiện tại di hại tương lai /nhiều năm sau nữa /để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
nước mắt nước mũi dàn dụa/ chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng / tôi ngồi nghe thế giới rung lắc / trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng / hiệu ứng cơn sốt trải rộng / dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp / đám đông như đàn thú bị săn đuổi / hoảng loạn / lo sợ / co rút thu mình né tránh / không đời nào không thể nào
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa
Quê mình sông dài khác với quê người. | Quê mình biển rộng khác với quê người. | Quê mình núi cao khác với quê người. Quê mình mồ mả khác với quê người. | Quê mình cha mẹ khác với quê người. Quê mình vợ chồng khác với quê người. | Quê mình tình yêu khác với quê người. | Quê mình khác với quê người.