Sáu bài thơ

28/08/202508:26:00(Xem: 1590)

brian-blanchflower


LỜI KHAI

 

Những âm vang

những màu sắc

những ngôn từ

tôi pha trộn

thành khoảng trống của một đời thường

 

ném khoảng trống đó ra ngoài

tôi khai với người công an khu vực

tôi không còn điều gì bí mật.


 

TRẬN LỤT

 

Ngôn ngữ tràn xuống giữa đêm

như trận lụt 1999 Huế

 

tôi bật dậy

 

bám

vào quyển sách cũ ố vàng

vết hồng thủy từ trang Kinh Thánh.

 

LÚC MƯA 2 GIỜ SÁNG, LÀM VIỆC VỚI CỘT ĐIỆN TRƯỚC NHÀ

 

Gác nhà tao

sao mày còn quá nhiều nước mắt?

 

 

TÔI CỨ BƠI

 

Tôi nằm giữa mùa hạ Vivaldi và mùa hạ Saigon

tôi đi quanh tháng 6 đi quanh công viên đi quanh vỉa hè

tôi đi quanh những ngôn từ

đi quanh những khoảng trống

tôi đi quanh nhà khi tôi xa em

 

mưa Saigon đã đổi chủ

mỗi tin nhắn là một đại lục

liếm vào tình yêu

 

tôi không thể định vị được biển và tình yêu lúc 2 giờ sáng

tôi thắp tất cả mọi ngọn đèn trong nhà

đi quanh tìm bóng tối

 

đó là cách đối phó với tình yêu và biển

tôi cứ bơi.


 

NHƯ THÈM CHẾT LẠI

 

Trốn những ngôn từ và tình yêu, tôi đụng

biển

treo đôi giày cũ lên tường, thời gian cũng

mòn

sợi dây giày như vết thương chưa cắt chỉ

 

Tháng 6, tôi hay trộn mưa vào trí nhớ

tin nhắn em gởi, tôi đọc như

thơ

rơi ngoài trang giấy

 

Đó là cách hứng bóng tối

đó là cách hứng ngôn từ

đó là cách quay về

một bóng ma thèm chết lại.

 

 

THẢ CHAI RA BIỂN

 

đọc lại quyển sách cũ, đụng

tiếng ve sầu, đó

là cách nhắc tôi, mùa hạ

 

thời gian qua tôi, thành tóc

trắng, có lúc như

mây

 

tôi tự nhấc bóng mình, mặt bàn

nhà em, chứa nhiều chai rượu

trống

song song, với những

bài thơ

 

tôi nhớ chai ấy, em thả ra

biển

 

đại lục trôi

vào khoảng trống của chai

thay một bài thơ khác.

-- Lê An Thế

và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu