Thiên Thần Trong Thành Phố

08/09/202514:17:00(Xem: 1254)
MUA_THU
Minh họa Đinh Trường Chinh

  

anh trở lại LA sau những ngày đại dịch

những tòa nhà cao như ngủ yên

anh vẫn đi trên con đường 

vắng bóng hoàng hôn đời mình

đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê

sương khói mùa thu không về

trời nóng trên 100 độ

anh khát bỏng 

chiếc váy treo dây hai đầu ngực

tóc em bay theo đám cháy ven rừng

 

có tiếng còi xe chữa lửa ầm vang

lúc 4 giờ chiều

anh lê gót lề đường nhựa tràn sức sống

thời trang mùa thu đóng cửa

mặt kính sáng từng bóng người vội vã

ồn ào tiếng nhạc jazz ở góc hẻm da đen

hơi thở cũng dập dồn 

giữa ngã tư rộn ràng nam bắc đông tây

 

anh đến đường số 9

rẻ phải phía hàng cây

chiều nay

sao hàng cây không nói một lời

cho mắt em xanh màu mạ non tươi mát

anh trôi từ ngoại ô đầy rác

về lại metro điện ngầm

bước lên kinh đô danh vọng

trải gót chân mình trên những

ngôi sao lấp lánh

cô đơn cùng vì sao

trên từng viên gạch

khi thấy em nghiêng về một phía 

bằng đôi chân dài lỗi nhịp 

trên đại lộ hoàng hôn

 

anh cố nhìn chọc trời

một tiếng hát 

hotel californía 

mà lúc mới qua đây

có người thiếu phụ đưa đôi môi

đỏ như màu máu tươi

ẩm ướt cùng nụ cười

làm ngỡ ngàng giữa bằng hà lạnh giá

khi chiếc khăn choàng rơi xuống

giọng hát đã trôi qua cổ 

trôi vào hư không

trôi vào niềm vô vọng đời người

nghe lại làm anh nhức đầu chóng mặt

người thiếu phụ đã già

đã chết 

đã đầu thai

 

chiều nay chẳng có ngọn gió nào cợt đùa

để vài chiếc lá trên đường số 9

rụng xuống mái tóc đêm

down town đèn chưa lên

để sờ vào mắt em

tìm union station

đi về nhà đi về nỗi đợi chờ

khắc khoải

của trăm năm cô đơn

gabriel garcia márquez

 

chuyến tàu bỏ lại con chim bồ câu

ngoài đường rây. Trống vắng.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN
(30.8.2020 - 6.8.2025)

 

Em Lễ Chùa Này | gác chuông chim đậu | tan trường lối Ngọ | tình rụng nơi đâu
đời sống này vượt khỏi tay | thành phố này vượt khỏi chân | và những quyển sách nữa | vượt tầm nhìn | em biết không
Tháng 5, cũng có thể đọc là tháng năm, một cách đọc để kéo chuỗi thời gian cùng tham dự để mở ra ký ức. Một thời của chúng ta, một thời của Phan Tấn Hải. Với ba bài thơ ngắn cho ta thấy một chặng dài trăn trở của tâm thức đi tìm chân hạnh phúc. Từ ước muốn ngây thơ ở bài đầu tiên, đến đợi chờ cùng một lời nguyện ở bài hai, và rồi, “Tôi năn nỉ ký ức tôi”, bi kịch của ý thức con người trước cuộc phá sản nhân tính.
Gió Kè Sông Sàigon Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác
Chiếc bóng của người chết cho quê hương | Không bao giờ khuất lấp | Tháng Tư vững như tảng đá vọng phu
Trích thi tập “Tháng Tư, Lính Không Cần Hớt Tóc”, thơ Nguyễn Phúc Sông Hương. Ông sinh năm 1941. Năm 1966, với bút hiệu Thái Luân, từng xuất bản tập “Vùng Tủi Nhục”, thơ phản chiến, có bài “Bi Hài Kịch”, Phạm Duy phổ nhạc trong “Tâm Phẫn Ca”. Sau thảm cảnh người dân Huế bị CS chôn sống trong dip Tết Mậu Thân, nhiều tỉnh thành làng xóm miền Nam bị tàn phá vì chiến tranh do CS gây ra, Bút hiệu Thái Luân đã đi vào bóng tối. Từ đó, Nguyễn Phúc Sông Hương thực sự ra chiến trường.
ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ | lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa
Có những lúc không còn gì bám víu | Thì ngậm ngùi trăn trở hết đường tay
tháng Tư uống mấy cho vừa | mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người
đừng để tôi quên tháng tư năm ấy | và những tháng tư nó kéo theo sau
sau cùng | trăng đâu có làm ai lóa mắt chỉ âm thầm mà sáng | làm người Mỹ gốc Việt | cũng vậy
Như trẻ con đêm hôm sợ ông ba bị | Tôi co ro nấp góc tối mình | Nhớ mẹ ngồi đầu giường vấn tóc đẹp | Khuôn mặt rạng ngời Quan Thế Âm
Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ