Xin Cả Hai Đừng Chết

20/10/202500:34:00(Xem: 1776)
DCT 3
Minh họa Đinh Trường Chinh

  


Nếu mai em chết,

Kiến bò lên giường không ai thay gối chăn.

Gián lưu diễn khắp nhà, thấy anh như tượng.

Quần áo không giặc, treo lâu, gió thổi, nắng khô, thành mới.

Chỉ dây đàn thê thiết mỗi đêm.

 

Nếu mai em chết,

Anh biết làm gì với bàn tay sờ mãi bình tro lạnh?

Đôi chân tìm khổ đau lui tới nghĩa trang.

Vô vọng mùi da hương tóc ướp vào tiềm thức.

Vĩnh biệt nụ hôn tàng hình không hiện lại chiêm bao.

Xem phim yêu đương với vùng háng cô độc,

Đêm quá dài khi đắp lạnh mền không.

 

Bây giờ em chưa chết,

Anh tự hỏi làm gì mãi mãi giữ được em?

Đi ra đi vào nhìn em bỗng sợ hãi

Chỗ em nằm ngồi mai mốt sẽ ra sao?

Ai biết cách nào khác,

Ngoại trừ anh chết trước.

Rồi lo âu

Em làm gì khi không có anh?

 

Em biết không, khi em chết trước.

Giường ngủ sẽ chết theo.

Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.

Chỉ áo quần em còn khỏe mạnh, vui tươi.

Anh ôm áo em ngủ, nó cười vì ai khóc.

Anh mặc quần em, trăn trở suốt đêm.

Bình minh vô ích, nắng là bóng tối.

Em mất rồi, Thượng Đế sánh không bằng.

Không có em,

Anh sống triền miên suy gẫm sự chết.

Ngu Yên


mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.