Bài thơ sau bản tin

28/01/202610:54:00(Xem: 1813)
blank



Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ
em đọc, ngần ngừ
nhìn tôi tội nghiệp
rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương

Biết sao bây giờ, tôi thú nhận
xin hãy cho anh làm thơ tự nhiên như thế
đó là những chữ viết vội
anh viết rất vội để không bị đứng tim
mỗi khi dịch xong các bản tin buồn
nếu thơ anh có gì hay và đẹp cho cõi này
anh sẽ bị nhầm là thiên sứ
anh sẽ bị treo cổ giữa phố thị Iran
anh sẽ bị bắn nơi một góc phố Minnesota
anh sẽ bị bom vùi sâu dưới các hầm Gaza
anh sẽ bị đẩy ra giữa các bãi mìn giáp biên Ukraine

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
vì chữ sẽ che dòng nước mắt
mỗi ngày sau khi dịch các bản tin
anh khóc trong căn phòng nơi anh ngồi đơn độc
nơi có chiếc laptop, vài tủ sách và chiếc xe đạp thể dục

Bất chợt em đẩy cừa vào
em nói cây đào nhà ông cụ kế bên nở hoa rồi
em nói hoa đỏ đón xuân đẹp quá
em nói sao anh khóc trên bàn phím
em nói tụi mình đâu có ở trong phim Hàn quốc
em nói rằng thơ của anh có mùi nhang
em nói rằng thơ anh có tiếng mõ nhà chùa
em nói xuân tới rồi, sao anh lại khóc

Biết sao bây giờ, anh viết hơi cải lương
trong các bản tin anh dịch có quá nhiều người chết
và họ không kịp nói
và họ không kịp viết
và tim họ không kịp đập một nhịp cuối cùng.

Phan Tấn Hải 
---- California, ngày 28/1/2026

Nguyên Yên, một trong những nhà thơ đương đại nổi tiếng ở hải ngoại. Cô chưa in một tập thơ nào, chỉ xuất hiện trên một số trang web như Việt Báo, Văn Việt, Hợp Lưu, Blog Trần thị Nguyệt Mai, Phố Văn… Ngoài những bài viết về thời sự, bình luận ký tên thật Nina Hòa Bình Lê với cái nhìn sắc bén và nhân ái, người đọc còn được biết đến Thơ của cô, với bút danh Nguyên Yên. Một tiếng thơ gây ngạc nhiên bởi ý tưởng, hình ảnh độc đáo, giản dị, mạnh mẽ, trữ tình. Tôi thực sự bị dòng thơ này lôi cuốn.
Bây giờ | mỗi sáng tôi vào Việt Báo | Đọc những câu chuyện về cuộc đời xa xưa của Đức Phật thay cho những Tin Tức Thời Sự về nước Mỹ | Trong những câu chuyện về Đức Phật | Tôi không nghe thấy tiếng súng | Tôi không nghe thấy hận thù | Tôi không nghe thấy bất công | Và không nghe thấy cả những điều ngu dốt kỳ thị.
Người sẽ tiếc vì treo tôi trên chiếc thòng lọng | Tôi ngu gì tự ải | Thoát đi như bóng đêm | Trên bến | Con thuyền
Vì tình yêu như bơ trét giữa ổ bánh. Trét ít thì khô. Trét nhiều thì nhão. Trét đúng phận người, vừa trơn vừa thơm, hương vị mỗi miếng tình. Thịt nguội, chả lụa, em đừng để dành quá lâu, dễ bị hỏng.
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.