thơ Lê An Thế

13/03/202614:32:00(Xem: 1548)
27
Minh họa Duy Thanh

 

1.

ra đường

ngẩng lên

hái xuống

một ngày hạnh phúc.

 

2.

Tôi là công dân của một bài thơ.

 

3.

Một chữ

là đủ

chỗ về.

 

4.

Tiếng khóc lúc chào đời

là bản án

 

treo vào cổ vào da

pha vào xương vào thịt

 

tôi và nước mắt

cũng chung thân

 

giữa những ngõ ngách của thành phố

của quá khứ của tình yêu của chữ

 

tôi lênh đênh tôi lênh đênh

trên con thuyền Noah

 

đến nay

vẫn chưa thấy bến.

 

5.

Khi nhớ em

tôi

phơi một nắng

sân buồn sân lan vô tận

 

thành phố này nhiều nắng nhiều mưa

vỉa hè của mưa của nắng

tôi mượn tạm đi qua

ngược chiều thiên hạ

thành phố nhiều mặt lạ

 

mỗi ngày tôi xa

mỗi ngày tôi một nắng.

 

6.

Tôi

và thành phố này

cả hai

vẫn sống

như có thực.

 

7.

Quay lại

tìm mình

vẫn không hiểu

sao tôi lại phí phạm ra đời.

 

8.

Năm trước mưa vẫn là mưa

năm nay mưa vẫn là mưa

tôi học điều vình cửu

khi nhặt những hạt mưa rơi

để rửa tội cho mình.

 

9.

Khi yêu

tôi hay đói chữ

yêu và chữ

thành gánh nặng cho thơ.

 

10.

Trang giấy

rộng dần

 

đủ chỗ tôi

và chữ

 

hoặc rong chơi

hoặc vẽ lại cuộc đời.

 

11.

Đặt được chữ trong lòng bàn tay

bạn đã là thi sĩ.

 

12.

Những ngón tay rất dịu

chạm tôi

tôi không ngờ thịt da tôi không có đáy.

 

13.

Bất cứ chỗ nào của thịt da

đều có vết nứt

 

bất cứ nỗi buồn nào tới

tôi cũng thụ thai

 

đó là những khoảng trống

không nuốt trôi

không nhả hết

 

điều còn lại từ 2011 đến nay

tôi hay vác ra đường buối tối

và đóng bóng mình vào cột điện

khi thành phố này đang là một bàn nhậu khổng lồ.

 

3-2026

Cho nhân dân tôi, thức dậy trong bóng tối, những người hát bài ca im lặng, những người than thở trong im lặng, những người nổi giận trong im lặng, những người yêu nhau trong im lặng, lời cầu Nguyện cho nhân dân tôi, những người đi trên đường, chạy tất bật từ sáng đến tối, cho bữa ăn của người nghèo đói, hít thở khói và bụi, những người già trước tuổi, những người không bao giờ biết hát, những người không bao giờ biết cười, những người không bao giờ biết nói dối
hôm qua trấn một góc nhà | thấy mình to nậy | tu oa giữa đời | ừ, 83 năm đâm hơi | có khôn có lớn với người với ta
Nó, cái đẹp, vô cùng nhạy cảm, thở nhẹ, nó bay, không xa, đậu xuống bụi gai khác.
cuối năm trong ngôi nhà vắng | nằm nghe thằn lằn chắc lưỡi | đưa tay chào buổi chiều | trời như qua cơn mưa vội
Ồ giấc ngủ xanh xao rất tình tội | Đã gầy hao từ luân kiếp mỏi mòn | Một vệt nắng sợi tóc nào gian dối | Đời sông buồn như nước rẽ đầu non
biết bao hình ảnh mơ hồ | tờ lịch đông tây lẫn lộn | cọp, mèo, rồng, rắn | | mười hai con giáp tử vi | đồng bằng và sông núi chập chùng ta đi qua và trở về
Về nhà mẹ ngủ. Đêm mưa. | Giọt rơi thấm gối bóng người đâu đây | Uôm uôm tiếng ếch luống cày | Tiếng ve nấp giữa hàng cây ngân dài...
về đây chợt bóng e dè | thấy đi mờ nhạt | ngoài kia | một mình
Tôi trở về | miễn cưỡng làm nhân chứng | cố trung thực với chính mình, với thời sau thời trước
Houston mùa hè nóng có thể nướng thịt trên mui xe hơi./ Họa sĩ bò dưới đất vẽ chân dung kiếm tiền đổi rượu./Nàng mẫu ngồi khép hở y phục lả lơi./ Đường nét sắc màu bỗng dưng tơi bời khung bố, trời đất sẽ vô cùng phẫn nộ, nếu đàn ông không thích đàn bà, nếu bàn tay cứ chăm chú vẽ./ Tao không kể hết chuyện để người đọc tự đoán. Xe cứu thương chuẩn bị hụ còi. Bác sĩ xuất hiện. Mày ôm bức tranh nằm thoi thóp . /Tao thấy hết từ đầu qua khe cửa phía sau.
bạn không thể nhìn thấy nỗi buồn của tôi nó không phải như một người bị gãy chân và chống nạng bạn cũng không biết rằng nó tàn tật và đang suy sụp
Con thú trụi lông | Ai đang tâm vặt hết | Hồng | Chân mây
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.