thơ Lê An Thế

13/03/202614:32:00(Xem: 1538)
27
Minh họa Duy Thanh

 

1.

ra đường

ngẩng lên

hái xuống

một ngày hạnh phúc.

 

2.

Tôi là công dân của một bài thơ.

 

3.

Một chữ

là đủ

chỗ về.

 

4.

Tiếng khóc lúc chào đời

là bản án

 

treo vào cổ vào da

pha vào xương vào thịt

 

tôi và nước mắt

cũng chung thân

 

giữa những ngõ ngách của thành phố

của quá khứ của tình yêu của chữ

 

tôi lênh đênh tôi lênh đênh

trên con thuyền Noah

 

đến nay

vẫn chưa thấy bến.

 

5.

Khi nhớ em

tôi

phơi một nắng

sân buồn sân lan vô tận

 

thành phố này nhiều nắng nhiều mưa

vỉa hè của mưa của nắng

tôi mượn tạm đi qua

ngược chiều thiên hạ

thành phố nhiều mặt lạ

 

mỗi ngày tôi xa

mỗi ngày tôi một nắng.

 

6.

Tôi

và thành phố này

cả hai

vẫn sống

như có thực.

 

7.

Quay lại

tìm mình

vẫn không hiểu

sao tôi lại phí phạm ra đời.

 

8.

Năm trước mưa vẫn là mưa

năm nay mưa vẫn là mưa

tôi học điều vình cửu

khi nhặt những hạt mưa rơi

để rửa tội cho mình.

 

9.

Khi yêu

tôi hay đói chữ

yêu và chữ

thành gánh nặng cho thơ.

 

10.

Trang giấy

rộng dần

 

đủ chỗ tôi

và chữ

 

hoặc rong chơi

hoặc vẽ lại cuộc đời.

 

11.

Đặt được chữ trong lòng bàn tay

bạn đã là thi sĩ.

 

12.

Những ngón tay rất dịu

chạm tôi

tôi không ngờ thịt da tôi không có đáy.

 

13.

Bất cứ chỗ nào của thịt da

đều có vết nứt

 

bất cứ nỗi buồn nào tới

tôi cũng thụ thai

 

đó là những khoảng trống

không nuốt trôi

không nhả hết

 

điều còn lại từ 2011 đến nay

tôi hay vác ra đường buối tối

và đóng bóng mình vào cột điện

khi thành phố này đang là một bàn nhậu khổng lồ.

 

3-2026

Về đây yêu thương những | Gió lạnh trên đồi mây | Lời người như kiếp bạc Vin hờ một ngón tay
Chuyện này không ăn ảnh | và phải mất nhiều năm. | Mọi ống kính đã đi | đến một cuộc chiến khác.
nghe thời gian chập chờn trên con sóng | lạc lối trong tạp âm tạp điệu tạp niệm | một ngày hụt hơi thất lạc cõi manga.
Mẹ lau nước mắt con thuyền | về nơi thuỷ phủ* | nợ | duyên | đắm chìm
Phố nhiều sương bay | Đồi chuông khàn đục | Tan lễ sáng này | Em mang ân phúc | Nắng về tinh khôi…
bát niên góc nhỏ kiếp người / tâm quá bồi hồi lỡ gọi là xưa / xưa nào nắng mỏng trong trưa / và hương đã cậy gió đưa em về.
Mùa Thu tới | chim gõ trên mái nhà | mây vắt ngang cửa sổ | lá vàng trên cành hồng
Ngỡ chừng | Quên nhớ đã nhiều | Chỗ ngồi xưa | Phủ liêu xiêu | Lá vàng | Tháng năm | Bụi giũ bàng hoàng | Trong thênh thang lặng | Là mênh mang buồn
Tôi về thăm Việt Nam, mang theo nắm tro Mỹ. | Khi rời Việt Nam, mang theo nắm tro Việt. | Ghé Nhật du lịch, mua hũ cốt thủy tinh | Trộn lẫn hai loại tro, thử nghiệm.
trống đánh trống đánh trống đánh | thùng thùng thùng thùng thùng thùng | cái rỗng khoét trời một lỗ | địa đàng này em cứ thung dung
dâu bể trôi qua như quyển sách | trang giấy vàng - ký ức ngủ quên
những con chim nhàn nhã | bên tán cây rễ xoắn gầy gò | nơi tôn nghiêm mùa thu | tiếng ai cười như chuông đổ
Một bút tâm chưa vững bền | Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa | Rừng bỏ đi lúc canh khuya | Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.