Thơ Tháng Tư

29/04/202610:26:00(Xem: 333)
composition-1957_Terry-Frost-(1915-2003)
Hình minh họa: Composition 1957, họa sĩ Terry Frost (1915-2003);
nguồn: wikiart.org



khung tháng tư    

 

 

1.

tiếng loa oang oang

tiếng nói cười inh ỏi

tiếng trẻ khóc nhè

tiếng ho bất chợt từng tràng

tất cả hòa quyện trong dòng ồn đơn điệu  ̶ ̶ ̶ 

dòng chảy dày đặc như phòng tắm hơi

lan tỏa

bao trùm

và ru ngủ

dường như đã thôi miên sảnh đợi  

 

2. 

tôi ngã sấp mặt vào giấc ngủ ngày

thoáng nghe thời gian lướt thướt

trong cái nóng râm ran

nỗi nhớ tình cờ bung bật

ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ

lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa

  

3. 

vượt qua nhiều múi giờ

sau đôi ba giấc ngủ dật dờ

hai mắt mở to trao tráo

hộp sọ rỗng toang

chờ đợi cảm giác lạ lẫm

cũ và mới trộn trong ngờ vực  ̶ ̶ ̶ 

thân ái và hững hờ

buổi chiều đứng lặng trong công viên xưa

lòng như muốn khóc

 

4. 

quán đông và ồn

đinh tai

đâu đó vọng âm tiếng thét phân khối lớn  

tôi nhìn tô phở nghi ngút

những lát thịt đỏ tái

tươm máu bầm

từ cơ bắp ai? 

 

5. 

chiều xuống chập chờn

cơn mưa bóng mây chợt đến chợt đi

ai lai vãng chốn này

để lại đôi dòng thủ bút

vội vã

như trút gánh nặng

 

6. 

rời miền tịch lặng

chuyến xe chới với quay cuồng

cảm thức rơi rớt

mắc nghẹn trên dòng dịch chuyển thô bạo

tôi khoanh tay dõi mắt theo

từng khoảnh khắc kẹt giữa hối tiếc và cam chịu

 

Quảng Tánh Trần Cầm  

 
***

Tháng tư 2026

 

tháng tư

thắp chút lửa trên những tro tàn kỷ niệm

ký ức phế thải kêu leng keng

ngõ ngách vừa đủ sáng

tâm thức nhanh và trơn

trườn qua thật êm

 

tháng tư

nhân gian hối hả

người chờ bên sông

kẻ ra đi về bên kia núi

đơn vị thời gian ngắn ngủi

so với thiên thu lặng lẽ

 

tháng tư

trong khu vườn san sẻ

hoang sơ và hoang dã

những người bạn già cầm canh

cô đơn với thời gian

lãng mạn run tay viết bài thơ mong manh

 

tháng tư

áo vẫn xanh trên đồi núi xa mờ

mùa tình nhân thì thầm

gần nhau nhưng chưa đủ thiết tha

hoa cỏ nói lời không trọn vẹn

tiếng ai gọi như quê hương trong ta...

  

 

Thy An

 
***

Ly Rượu Tháng Tư

            

 

Bao nhiêu năm rượu vẫn đầy

mời người uống lại vị cay năm nào

chút trái đắng chút niềm đau

chút da thịt máu chút màu tang thương

 

Xin nâng ly những đoạn trường

uống ngày tháng cạn mười phương cúi đầu

uống đời từng ngụm mưa mau

uống thân xác những áo nhàu nếp nhăn

 

Còn gì ở lại tháng năm

còn hương phấn cũ còn trầm tích xưa

tháng Tư uống mấy cho vừa

mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người

 

Để rồi cũng giấc mơ thôi

đêm nằm rót mộng bờ môi thắm nồng

đưa người cuối một nhánh sông

tìm đâu bến đợi giữa trăm năm buồn...

  

 

Tháng Tư Ơi, Những Phù Vân

 

 

Tháng Tư ơi, nắng có vàng

ngoài kia khóm lá cành ngang góc nhìn

chút bâng khuâng chút lặng thinh

có gì như thể bóng hình tháng năm

 

Tháng Tư ơi, bỗng thật gần

bao nhiêu năm vẫn ngỡ chừng hôm qua

gương soi đâu những lụa là

môi ngon đâu dấu tình xa cuối ngàn

 

Tháng Tư ơi, những phù vân

theo đời mấy bận qua lần mấy sông

chia nhau bao nỗi đường trần

mà nghe trong giọt lệ ngăn đáy lòng

 

Tháng Tư em có buồn không

có ngồi đếm sợi chỉ lồng bóng đêm

thương câu tóc xõa vai mềm

mà nay mây đã trắng thềm lãng quên

 

ThángTư ơi, những muộn phiền

nằm trong ký ức dốc triền lũng sâu

có gì gửi lại mùa sau

chút hương phấn cũ chút màu biển dâu...

 

Nguyễn Vĩnh Long

Durham, North Carolina

và bóng đêm ở ngoài kia, | bên ngoài những tấm rèm, | niêm kín hai đứa với nhau
Dốc mòn phiếm du | Dễ nhau. đời khóa ngục tù | Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy | mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua | đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc | bằng những giọt nước mắt xốn xang
Tội cho một đất nước mà hơi thở của nó là tiền bạc | và ngủ giấc ngủ của những kẻ được ăn dọng phủ phê
Bão tới rồi bão đi | Quên ngay những mảnh vỡ | Như những người yêu nhau | Buông mảnh tình vừa lỡ
đi qua sông biển núi đồi | con tàu xanh chìm sâu trong mắt | vẫn hoang vu chòm lá | một thời choáng ngợp hồn ta
50 năm sau | Anh và em trở về ngang dòng sông Arkansas. | Dĩ vãng bơi giữa hoàng hôn rời nước. | Nước luôn mới mà sông rất cũ. | Bí mật tình yêu như nước với sông. | Tình sẽ cũ mà yêu luôn mới.
Người ngồi thản nhiên bình lặng | Năm tóc dài trôi thế giới
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu