Thơ Tháng Tư

29/04/202610:26:00(Xem: 325)
composition-1957_Terry-Frost-(1915-2003)
Hình minh họa: Composition 1957, họa sĩ Terry Frost (1915-2003);
nguồn: wikiart.org



khung tháng tư    

 

 

1.

tiếng loa oang oang

tiếng nói cười inh ỏi

tiếng trẻ khóc nhè

tiếng ho bất chợt từng tràng

tất cả hòa quyện trong dòng ồn đơn điệu  ̶ ̶ ̶ 

dòng chảy dày đặc như phòng tắm hơi

lan tỏa

bao trùm

và ru ngủ

dường như đã thôi miên sảnh đợi  

 

2. 

tôi ngã sấp mặt vào giấc ngủ ngày

thoáng nghe thời gian lướt thướt

trong cái nóng râm ran

nỗi nhớ tình cờ bung bật

ngỡ những bức thư giữa trang sách trên kệ

lả tả rơi như muôn cánh bướm nhạt nhòa

  

3. 

vượt qua nhiều múi giờ

sau đôi ba giấc ngủ dật dờ

hai mắt mở to trao tráo

hộp sọ rỗng toang

chờ đợi cảm giác lạ lẫm

cũ và mới trộn trong ngờ vực  ̶ ̶ ̶ 

thân ái và hững hờ

buổi chiều đứng lặng trong công viên xưa

lòng như muốn khóc

 

4. 

quán đông và ồn

đinh tai

đâu đó vọng âm tiếng thét phân khối lớn  

tôi nhìn tô phở nghi ngút

những lát thịt đỏ tái

tươm máu bầm

từ cơ bắp ai? 

 

5. 

chiều xuống chập chờn

cơn mưa bóng mây chợt đến chợt đi

ai lai vãng chốn này

để lại đôi dòng thủ bút

vội vã

như trút gánh nặng

 

6. 

rời miền tịch lặng

chuyến xe chới với quay cuồng

cảm thức rơi rớt

mắc nghẹn trên dòng dịch chuyển thô bạo

tôi khoanh tay dõi mắt theo

từng khoảnh khắc kẹt giữa hối tiếc và cam chịu

 

Quảng Tánh Trần Cầm  

 
***

Tháng tư 2026

 

tháng tư

thắp chút lửa trên những tro tàn kỷ niệm

ký ức phế thải kêu leng keng

ngõ ngách vừa đủ sáng

tâm thức nhanh và trơn

trườn qua thật êm

 

tháng tư

nhân gian hối hả

người chờ bên sông

kẻ ra đi về bên kia núi

đơn vị thời gian ngắn ngủi

so với thiên thu lặng lẽ

 

tháng tư

trong khu vườn san sẻ

hoang sơ và hoang dã

những người bạn già cầm canh

cô đơn với thời gian

lãng mạn run tay viết bài thơ mong manh

 

tháng tư

áo vẫn xanh trên đồi núi xa mờ

mùa tình nhân thì thầm

gần nhau nhưng chưa đủ thiết tha

hoa cỏ nói lời không trọn vẹn

tiếng ai gọi như quê hương trong ta...

  

 

Thy An

 
***

Ly Rượu Tháng Tư

            

 

Bao nhiêu năm rượu vẫn đầy

mời người uống lại vị cay năm nào

chút trái đắng chút niềm đau

chút da thịt máu chút màu tang thương

 

Xin nâng ly những đoạn trường

uống ngày tháng cạn mười phương cúi đầu

uống đời từng ngụm mưa mau

uống thân xác những áo nhàu nếp nhăn

 

Còn gì ở lại tháng năm

còn hương phấn cũ còn trầm tích xưa

tháng Tư uống mấy cho vừa

mời nhau ly rượu chiều mưa xứ người

 

Để rồi cũng giấc mơ thôi

đêm nằm rót mộng bờ môi thắm nồng

đưa người cuối một nhánh sông

tìm đâu bến đợi giữa trăm năm buồn...

  

 

Tháng Tư Ơi, Những Phù Vân

 

 

Tháng Tư ơi, nắng có vàng

ngoài kia khóm lá cành ngang góc nhìn

chút bâng khuâng chút lặng thinh

có gì như thể bóng hình tháng năm

 

Tháng Tư ơi, bỗng thật gần

bao nhiêu năm vẫn ngỡ chừng hôm qua

gương soi đâu những lụa là

môi ngon đâu dấu tình xa cuối ngàn

 

Tháng Tư ơi, những phù vân

theo đời mấy bận qua lần mấy sông

chia nhau bao nỗi đường trần

mà nghe trong giọt lệ ngăn đáy lòng

 

Tháng Tư em có buồn không

có ngồi đếm sợi chỉ lồng bóng đêm

thương câu tóc xõa vai mềm

mà nay mây đã trắng thềm lãng quên

 

ThángTư ơi, những muộn phiền

nằm trong ký ức dốc triền lũng sâu

có gì gửi lại mùa sau

chút hương phấn cũ chút màu biển dâu...

 

Nguyễn Vĩnh Long

Durham, North Carolina

Khi viên đạn đã bắn ra,/ đừng hy vọng lấy lại, / đừng thất vọng / nếu không trúng đích. Nếu cây súng / có trí não, có tâm tư, / lời nói là viên đạn / gây thương tích. Người là một loại súng liên thanh. / Khạc đạn từ lúc thức dậy / cho đến tận chiêm bao. / Bắn nhiều hơn suy nghĩ./ Bắn kẻ địch. / Bắn luôn đồng minh. / Khi lời đã nói ra, / đừng thất vọng / nếu không có hiệu quả, / đừng hy vọng sẽ thay đổi ý nghĩa. Những người hiếm quí tự bắn mình, / nhiều hơn bắn người khác. / Ai có đánh máu, / mới hiểu máu khóc. / Người tự bắn mình, / phải tập mọc nhiều trái tim / khắp thân thể. /
dù gì rồi cũng phải đi vào lòng đêm những bờ môi và ngón tay trò chuyện / luôn khởi đầu bằng lời nói / vinh danh tình yêu đủ mọi hình dáng / những ngôi sao rơi xuống từ bầu trời / sáng trên tay những người đàn ông và đàn bà / bốn mùa thu đông xuân hạ
Sống có dơ hay không do trong lòng. Lòng lúc nào chẳng dơ, vì vậy, lòng đâu có mặc quần áo.
Chừng này tuổi, con mới hiểu, vì sao mẹ nhẫn nhục, cha thường mỉm cười. Thuở xưa, anh em làm tay chân trìu mến nâng đỡ. Thời nay, anh em vẫn tay chân, nhưng tay cào chân, chân đá tay.
tôi thấy mẹ tôi bay từ tầng cao và bà nhẩn nha la đà không muốn chạm mặt đất. những ngày cuối năm mẹ xúng xính trong áo ấm và khăn quàng cổ. mẹ vẫy tay tôi như mọi khi và cũng như mọi khi tôi cất tiếng gọi mẹ. tôi nghĩ mẹ nghe tôi vì sau bao năm tôi vẫn ở trong quỹ đạo mẹ vẫn còn thấy mẹ lướt thướt vẫy tay từ tầng cao vào những ngày cuối năm.
Vắng vẻ công viên đìu hiu quán xá / Những con đường rưng rức gọi nhau / Chờ tiếng chân đi. Như bờ đê chực vỡ / Có tiếng nhạc về rung hoa hè phố / Ai một mình đứng hát thánh ca / Trước giáo đường im lìm khép cửa*
Nhánh mặt trời hừng đỏ / Lung linh trên cánh hoa / Hai ta trên cánh hoa / Mà chẳng hề thấy mặt
Tưởng nhớ nhạc sĩ: Lam Phương - Anh đã biết, chuyến tàu thống nhất / Chiều Tây Đô, chiều thu ấy nghẹn ngào / Nửa đời yêu em, nửa đời gian khổ / Sầu ly hương, gác vắng đơn côi. Chiều hành quân, chuyến đò vĩ tuyến Chỉ có em, con chim nhỏ, mắt người tình Đêm tiền đồn, tình như mây khói Tháng tư buồn, như giấc chiêm bao
Hỡi mặt trời, hãy chiếu sáng hơn thêm / Và cơn mưa, hãy vì tôi đổ xuống / Những giọt sương trên cánh đồng buổi sáng / Làm dịu dần vầng trán đẫm mồ hôi. / Hỡi bão tố, xin hãy thổi lên tôi / Cho tôi bay qua bao nhiêu vùng đất / Hãy mang tôi đi về miền xa nhất / Thêm một lần được nằm xuống nghỉ ngơi.
Giáng sinh 2020 thế giới ghi nhận chuyện lạ kỳ. Hầu hết các ông già Noel đều bịt mặt. Lần đầu tiên trong lịch sử, ông già thân ái bị cách ly. Mỗi năm, ông ấy mặc áo quần đỏ, mang râu trắng. Ngồi trong thương xá dưới gốc cây thông. Hô hô hô... Merry christmas ...
Mời đọc nhân ngày sinh nhật thứ 190 của Emily Dickinson (12/10/1830-05/15/1886). Bài "We grow accustomed to the Dark/Quen cùng bóng tối" được sáng tác trong khoảng thời gian nhà thơ trải qua những mất mát tàn khốc trong đời.
Lịch sử luôn luôn có loài chim bay ngửa. Mỗi trăm năm xuất hiện một lần. Bị ép bay sấp, chúng cùng quẫn rồi chết. Chim bay ngửa hót không âm thanh.
Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý / theo về bụi đất rợp đồng hoang / mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ / tự tình rớt lại những bâng khuâng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.